Tàn canh!
Mưa!
Rơi lạnh cóng.
Ta ôm hoài,
Nỗi nhớ ngu ngơ…
Sóng!
Trào trên tường…
Bức tranh hoen úa.
Ai đó nói,
Anh là con cua..
Con cua một mình đi tìm hạnh phúc
Lầm lũi bước!
Hiên ngang…
Ngẩng cao đầu
Khóc trong nụ cười!
Anh không khóc,
Cũng chẳng cười
Anh âm thầm bước…
Đi tìm hạnh phúc trên trục ngang
Khi ai cũng nói: “Hạnh phúc nằm trên trục dọc!”
Anh thả rơi chiếc khăn trên cổ….
Lạnh cóng…
Rét.
Ly rượu đổ ập,
Anh lập cập run
Anh vẫn là 1 con cua…
Lầm lũi bò trên trục ngang tìm kiếm hạnh phúc…
Đối với anh… hạnh phúc là con đường anh bò
…
Ôi con cua…
Một mình tiến… sang hướng ngang.
Bao bẽ bàng…
Vẫn bò không ngoảnh lại…
Con cua lang thang trong khu vườn cấm…
Con cua lấm bẩn… con cua cười…
Khuya!
Lạnh…
Ướt nhoè… trong mưa!
(sưu tầm)

















Trackback
2 Comments
Bài thơ này lạ nhỉ, gợi trong em nhiều điều..

“…
Con cua một mình đi tìm hạnh phúc
Lầm lũi bước!
Hiên ngang…
Ngẩng cao đầu
…”
[Reply]
Yêu cho nhiều rồi cũng thành kỉ niệm
Ước mơ nhiều thực tế phủ phàng hơn
Con sông nào cũng đổ dần ra bến
Cuộc tình nào cũng dẫn đến đau thương.
[Reply]