Cho ngày em đi

Con đường xưa giờ đã thành kỷ niệm
Khi bóng em xa hút mãi bên trời
Anh bất lực nhìn theo lặng lẽ
Hiểu rằng mình sẽ mãi đơn côi

Day dứt chi trái tim đã chia đôi
Nước đã đổ sao đong đầy được nữa
Anh lặng lẽ cuời trên đau khổ
Em nghe tim yêu chết giữa dòng người

Thôi nhé anh yêu thương thế đủ rồi
Xin anh nhận lại những gì đã tặng
Nhưng còn một vết thương thầm lặng
Hãy để em mang nó suốt cuộc đời

Cảm ơn em khi đem đến nụ cười
Cùng hạnh phúc cho anh trong ngày cũ
Tình yêu mình để quên lời khuyên nhủ
Để suốt đời anh mang trọn nỗi niềm đau

Và anh chẳng bao giờ trách em đâu
Cũng sẽ không nói rằng mình rất tiếc
Em và anh ta yêu nhau tự nguyện
Có tiếc chăng chỉ là: “Anh không đi hết tình yêu em”



Trackback

4 Comments

  1. zâz
    Posted December 25, 2009 at 9:22 pm | Permalink

    mình rất thích bài này, nhất là khổ đầu tiên…đầy tâm trạng…thời gian sẽ xoa dịu cơn đau mà thôi..

    [Reply]

  2. Chuotdong
    Posted January 20, 2010 at 2:13 pm | Permalink

    Em rất thích những bài thơ của anh vì nó rất giống với tâm trạng của em. Đọc những bài thơ đó, em cảm thấy mình vui và thoải mái hơn, giống như mình vừa trút bỏ hết những muộn phiền… Thanks anh!

    [Reply]

  3. Jennie
    Posted January 20, 2010 at 8:15 pm | Permalink

    cái gì qua sẽ qua, cái gì đến sẽ đến, cái gì của mình sẽ là của mình… cảm ơn

    [Reply]

  4. Nguyen Thanh Hoa
    Posted February 13, 2010 at 10:31 pm | Permalink

    Nghe co chut gi do day song trong long khi doc bai tho nay anh a.

    [Reply]

Post a Comment

Your email is never published nor shared. Required fields are marked *

*
*

Lưu ý:
- Xin vui lòng gửi thảo luận trên tinh thần tích cực, tôn trọng lẫn nhau và có văn hóa.
- Comment của bạn có thể bị xóa mà không báo trước nếu mang nội dung vô văn hóa, chỉ trích đơn thuần người khác mà không có lý do.
- Nếu đây là lần đầu bạn gửi thảo luận, nội dung của bạn sẽ không hiển thị ngay. (Các lần sau sẽ không phải qua công đoạn này).