Hoa hồng vàng

_MG_0525

Trong hàng trăm loài hoa hồng, người ta thường chú ý đến sắc hồng đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu, hoa hồng phấn cho một tình yêu nhẹ nhàng và chân thành, hoa hồng trắng cho sự thơ ngây và tinh khôi…

_MG_0522

 

Không giống mọi người, bạn thích hoa hồng vàng. Màu mà người ta thường hay nói đó là màu của sự phản bội, của sự kết thúc chia xa… Nhưng hoa hồng vàng không phải thế…

Truyền thuyết kể rằng hoa hồng vàng là do hóa thân của nàng Elisa, người đã chết vì quá đau khổ khi mất đi người yêu. Thần Zeus – cha của nàng – đã cho xương cốt nàng hóa thành hoa hồng vàng. Để không phải là sắc đỏ thắm thiết, cũng không phải là sắc hồng dịu dàng, mà là sắc vàng mãnh liệt cháy lòng và những chiếc gai của hoa hồng vàng sẽ là sự mạnh mẽ để bảo vệ cho nàng luôn vững vàng.

Tặng cho người bạn của tôi, người đã rất yêu hoa hồng vàng.

 

_MG_0548  

 

_MG_0546  

 

_MG_0541  

 

_MG_0554

Chụp trong một ngày bình yên ở Đà Lạt.


Khúc mùa thu

Phú Quang – thơ Hồng Thanh Quang


Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?


Đời là những chuyến đi (P1)

Mình có may mắn đi cũng khá nhiều, mỗi chuyến đi là một kỷ niệm đáng nhớ. Hôm rồi trong lúc dọn dẹp máy tính xem lại một số hình ảnh bỗng nhiên nhớ lại cảm xúc khi chụp từng hình ảnh. Trong mỗi chuyến đi đều có những điều đáng nhớ riêng. Bắt đầu từ hôm nay, thỉnh thoảng mình sẽ post vào loạt bài này những hình ảnh đã chụp trong các chuyến đi từ trước đến nay chia sẻ với mọi người.

(click vào hình để xem to hơn)


_MG_5476 

Đón bình minh ở Đà Lạt – mình vẫn yêu cái cảm giác ngồi bên bờ hồ đợi mặt trời lên. Bước xuống sau một chuyến xe đêm, đi dọc bờ hồ Xuân Hương, cảm nhận từng cuộc sống nơi phố núi này. Có một người bạn sống ở Đà Lạt lâu năm nói rằng để cảm nhận được đúng cái chất Đà Lạt, phải thức dậy từ 4h sáng, đi dọc theo những con dốc, nhìn theo những bước đi nhẹ nhàng của những người dân thức dậy sớm. Đó mới là Đà Lạt. Cũng chẳng biết đó có phải là Đà Lạt không, nhưng đúng là cảm giác khi đó rất đặc biệt.


_MG_6220 

Tấm ảnh này mình chụp mấy đứa bé ở Xã Lát, một xã ngoại ô ở gần Langbian. Bức vách phía sau là ngôi nhà thờ bằng gỗ, không tinh tế như nhà thờ gỗ ở Kontum, ngôi nhà thờ gỗ này rất đơn sơ, nơi chăm sóc cuộc sống tinh thần cho những người dân nơi đây.


IMG_2220 

Ảnh này tôi chụp ở bãi trước của Vũng Tàu. Khác với những ngày cuối tuần, ngày thường bãi trước không đông người lắm, ngồi trên lan can dọc theo đường Hạ Long, nhìn hoàng hôn xuống từ từ, ảnh này thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt lắm có điều tôi thích cái cách mà bầu trời chuyển dần từ xanh sang vàng. Tôi đi Vũng Tàu rất nhiều lần, nhưng đó là lần đầu tiên tôi đi Vũng Tàu một mình.


_MG_3845 

Ảnh này chụp vào một buổi trưa nắng đổ lửa ở Hội An. Chắc có lẽ vì nắng quá mà người lái chiếc xích lô này cũng không buồn chạy mà nép vào một hiên nhà cạnh chùa Cầu. Chuyến đi đó đúng ra là một chuyến công tác ở Đà Nẵng, sau khi mọi việc xong, mình tranh thủ ở thêm 1 ngày nữa để thuê xe máy đi lang thang ở Hội An.


Con thuyền không bến

Một bài hát tuyệt vời của người nhạc sĩ tài hoa nhưng yểu mệnh, Đặng Thế Phong.

Con thuyền không bến

Đặng Thế Phong

Đêm nay thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
Như nhớ thương ai trùng tơ lòng

Trong cây hơi thu cùng heo may
Vi vu qua muôn cành mơ say
Miền xa lời gió vang thông ngàn
Ai oán thương ai tàn mơ vàng

Lướt theo chiều gió một con thuyền theo trăng trong
Trôi trên sông Thương nước chảy đôi dòng
Biết đâu bờ bến, thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu?
Trên con sông Thương nào ai biết nông sâu

Nhớ khi chiều sương cùng ai trắc ẩn tấm lòng
Biết bao buồn thương, thuyền mơ buông trôi xuôi dòng
Bến mơ dù thiết tha, thuyền ơi đừng chờ mong

Ánh trăng mờ chiếu, một con thuyền trong đêm thâu
Trên sông bao la, thuyền mơ bến nơi đâu?


Hà Nội ngày trở về


Tặng một người bạn!