Ru ta ngậm ngùi

Môi nào hãy còn thơm,cho ta phơi cuộc tình
Tóc nào hãy còn xanh,cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên

Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt mắt cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng
Thôi chờ những rạng đông

Xin chờ những rạng đông. Đời sao im vắng.
Như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm

Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ không chờ ai

Em về hãy về đi, ta phiêu du một đời
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi
Xin ngủ dưới vòm cây


An Giang mùa nước nổi

Cuối tuần rồi mình có dịp đi chung với mấy anh em trong hội nhiếp ảnh về An Giang tham dự một lễ hội đua bò của người Khơ Me. Mùa này đúng vào mùa nước nổi của An Giang nên ngoài một số hình ảnh trong lễ hội đua bò, mình còn chụp được một số ảnh phong cảnh và cuộc sống của người dân mùa lũ về.

Lễ hội đua bò năm nay được tổ chức khá lớn, các đôi bò tranh tài rất quyết liệt:
http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_0983.jpg
http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1095.jpg  

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1175ab.jpg

Những em nhỏ ngây thơ vui đùa trên con đường làng rợp bóng cây

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1333.jpg

Và bóng một cụ già dắt tay cháu gái đi trên con đường trong nắng chiều, tuổi thơ thật êm đềm.

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1427.jpg

Người phụ nữ Việt Nam luôn đẹp và giản dị trong chiếc áo dài.

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1546.jpg

Và những hình ảnh mùa nước nổi của vùng đất trù phú này. Do đã hoàn chỉnh được hệ thống đê điều nên An Giang đã chế ngự được lũ, và mùa lũ ở đây không còn là thiên tai, ngược lại nó đem về nhiều nguồn lợi cho người dân, mà nổi tiếng nhất là nguồn cá Linh.

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1635.jpg

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1657.jpg

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1615.jpg

Cánh đồng lúa vẫn xanh tươi trong mùa nước nổi, bên cạnh là cây thốt nốt là đặc trưng của vùng đất này.

http://ngochieu.com/store/angiang/_MG_1691.jpg

Chuyến đi ngắn ngủi nhưng cũng đủ để cảm nhận nhiều điều về vùng đất thanh bình An Giang.


Web 3.0 – TGVT xổ nho

Hôm nay tình cờ đọc được một bài viết trên TGVT (mà 90% là bài PR của yeuamnhac.com), đại khái bài viết nói về version mới của trang web yeuamnhac.com, thật ra PR cũng chẳng có gì là sai và mình cũng chẳng để ý gì nếu mà nội dung của bài đừng dùng từ đao to búa lớn quá.

Điểm đầu tiên là việc gộp chung khái niệm Semantic Web và Web 3.0 là một, điều này cho thấy người viết chưa nghiên cứu kỹ về những gì mình sẽ viết. Web 3.0 vẫn đang trong quá trình định hình và vẫn chưa có một định nghĩa cụ thể, Semantic Web chỉ là một thành phần trong Web 3.0

Và theo khái niệm hiện tại của Web 3.0, thì điểm nào của yeuamnhac.com là web 3.0? Bài viết cho rằng công cụ search của site được build trên khái niệm Semantic Web, vậy với một kết quả trả về như sau. Đâu là Semantic Web?

Bó tay với kiểu PR dùng từ đao to búa lớn để “hù” người dùng, hay mấy dịch vụ này nghĩ rằng dân ta ít ai để ý những cái này nên muốn khè thế nào là khè?


Thương lắm quê hương cơ cực

Có những câu chuyện trôi qua hàng ngày, đôi khi nó đọng lại mãi trong tôi, mỗi lần nhớ đến lại nao lòng…

Tháng 2 năm 2007

Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm xe buýt gần đó, gần bùng binh ở Hồ Xuân Hương, một ông cụ trải ra 2 tấm mền, 1 tấm trải xuống đất để nằm, 1 tấm dùng để đắp… Mọi sự lãng mạn và êm đềm trong tôi biến mất, chỉ còn lại cảm giác xót xa. Tôi dừng lại gửi cụ ít tiền rồi bước đi mà lòng thấy đau. Tôi không biết rồi ông cụ chịu được bao nhiêu đêm lạnh giá của Đà Lạt nữa…

Tháng 7 năm 2008

Gần đây tôi thường đi ngang qua Cầu Kinh, cây cầu bắc qua đảo Thanh Đa. Tôi chú ý một ông cụ thường ngồi bán một vài trái mít, trái bưởi… ít lắm, chẳng nhiều nhặn gì, nếu mà có bán hết mớ đó cũng không biết ông cụ lời được bao nhiều. Vậy mà có những đêm trời mưa lất phất, lạnh lắm… đi ngang vẫn thấy ông cụ trùm 1 cái áo mưa, ngồi co ro… Chỉ ước được nói: “cụ ơi cụ về đi, trời mưa thế này có được ai sẽ dừng lại mua đồ”. Tôi đi qua, không thể dừng lại được vì xe tôi không được dừng giữa cầu – cũng như những người khác đã đi qua… chỉ có đúng một từ có thể diễn tả được tâm trạng của tôi: “đau lòng”, ngay lúc này viết những câu này tôi vẫn thấy đau lòng.

Một đêm khuya gần đây

Sau một đêm ăn uống cùng vài người bạn, tôi về nhà, trời đã gần 12 giờ khuya, vắng lắm, rẽ vào con đường về đêm vắng vẻ. Tôi thấy hình dáng một bà cụ già, đẩy một chiếc xe mà không biết gọi là gì, chỉ biết nó có 3 cái bánh nhỏ, xe là một cái thùng. Bà cụ ngồi lui cui tìm trong những đống xà bần những mảnh ve chai. Giờ đó là giờ mà người khác đang ngủ say, thế mà một bà cụ già lại phải cặm cụi đi nhặt từng mảnh ve chai. Tôi dừng xe lại đưa cho cụ ít tiền, phận nhỏ tôi cầm 2 tay đưa cụ đã đành, thế mà cụ cũng cầm 2 tay rồi run run ấp úng, mãi mới được câu “cám ơn cậu, chúc cậu may mắn nhé”. Tôi bước lên xe, không dám đóng cửa lại ngay mà phải chạy đi một đoạn mới dám đóng cửa, tôi sợ tiếng đóng cửa như một sự phũ phàng nào đó…

Một tối về nhà sớm

Tôi sang nhà ba mẹ ăn cơm, chợt trên ti vi có chương trình phát về những người nghèo, có một đoạn kể về một gia đình có 2 mẹ con, người con bị tàn tật không lao động được, người mẹ già phải nấu bánh để bán. Người tàn tật được nhà nước trợ cấp, tôi đã chuẩn bị để nghe một con số thật thấp, khoảng chừng 200 ngàn / tháng, nhưng rồi tôi ngỡ ngàn khi nghe con số 57 ngàn đồng một tháng tiền trợ cấp. 57 ngàn đồng, bằng giá 1 ly nước trong một quán cà phê ở Sài Gòn…

Một buổi tiệc

Một người bạn, tạm gọi là thuộc hàng đại gia, xe đi bạc tỉ. Mời một số anh em, khoảng 10 người, ăn uống trong một nhà hàng sang trọng, rồi sau đó xuống vũ trường bên dưới… Cuối buổi tiệc số tiền thanh toán… 2600$. Bốn mươi ba triệu cho một đêm ăn uống. Tôi tự hỏi bốn mươi ba triệu sẽ làm được bao nhiêu việc cho những người nghèo ở trên. Và mang bốn mươi ba triệu để đãi 10 người có cuộc sống khá đầy đủ. Thấm thía câu nói “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, sao lại mang một gói đi cho một nhóm người no?

Viết lại những câu chuyện này để chia sẻ với các bạn, trong cuộc sống đôi khi ta bị một điều gì đó nặng nề, bị mất đi tình cảm, bị tổn thương, bị áp lực công việc, và đôi khi ta muốn buông xuôi, ta biết đâu rằng những điều đó vẫn chỉ là những điều rất nhỏ so với những cơ cực đến cùng cực của nhiều cảnh đời khác. Để ta có nghị lực tiếp tục vươn lên đi tới.

Và cũng là để tự thấy xấu hổ với bản thân vì đã có những lúc tiêu xài hoang phí, để tự nhắn nhủ rằng tôi và bạn, chúng ta, tuy không phải là đại gia giàu có, vẫn có thể làm được điều gì đó cho những người khác, và cho cả chúng ta!

Thương lắm quê hương cơ cực.


Thằn lằn ơi, mày đâu rồi?

thanlan

Tình hình là trong nhà mình có 1 con thằn lằn (duy nhất 1 con và cũng không hiểu sao không có con thứ 2), và nó chỉ lẩn quẩn trong phòng ngủ của mình chứ không ở chỗ khác, ban đầu cũng bực mình mấy lần định thủ tiêu nó, nhưng để riết thành quen và sinh ra có cảm tình . Đi làm về mở cửa phòng thấy nó bò đâu đó, có vẻ cũng chờ đợi mình về lắm, lâu lâu còn cho nó ăn nữa, giống như nuôi “pet” vậy.

Đành rằng lâu lâu nằm đọc sách hay nghe nhạc mà nó cứ kêu “tắc tắc” cũng bực, nhưng tự nhiên mấy hôm nay không thấy nó đâu, đâm ra thiếu thiếu… Có một số giả thuyết được đặt ra: 1 là cu cậu trốn theo nàng thằn lằn nào đó như bagialamcam nói, 2 là cu cậu đi lạc đâu đó không về được, và 3 là vì lý do nào đó cu cậu… từ trần

Bớ thằn lằn, mày ở đâu về gấp gia đình đang mong tin.

PS: Hình chỉ mang tính chất minh họa, không phải người mẫu thật.