Trở lại Singapore

Xin chào mọi người, cả một thời gian dài Hiếu không update blog và trả lời tin nhắn được. Thời gian vừa qua cứ đi miết, hết việc này đến việc khác, mãi đến tối hôm nay mới “lếch thếch” về được ngôi nhà yêu dấu. Hiếu vừa trở về từ Singapore, chuyến đi cuối cùng kết thúc một loạt những việc nối tiếp là việc. Bắt đầu lúc này rãnh được đến ngày 20 rồi lại phải lên đường đi Philippines.

Chẳng biết kể gì với mọi người, đi toàn họp hành nên cũng không chụp hình được nhiều. Thôi thì chia sẻ với mọi người cảm giác của lần trở lại Sing này.

Chính xác là từ ngày trở về Việt Nam cũng có vài lần quay trở lại, nhưng những lần ấy toàn đi công việc kiểu chớp nhoáng, chẳng có thời gian đi đâu. Lần này thì tuy công việc cũng nhiều nhưng do ở lâu nên có được chút thời gian đi thăm lại một số nơi. Thôi, xem như lần này là lần quay trở lại chính thức vậy (để dễ viết )

Do đi công tác cho công ty nên được dùng toàn những dịch vụ hạng sang mà nếu đi một mình chắc không bao giờ dùng: bay bằng Singapore Airlines (giá vé khứ hồi gần $700), ở khách sạn 5 sao (cái gì cũng mắc, không biết có ai ở khách sạn 5 sao nhưng toàn ra đường tìm mì ăn như mình không nữa )

Cảm xúc khi quay trở lại Sing lần này vẫn là ấn tượng của lần đầu đến đất nước này 7 năm trước – Sạch và Xanh (người Sing họ gọi là “Green and Clean” và họ rất tự hào về điều này). Toàn thành phố đi đâu cũng có cây xanh, bóng mát. Cứ nhìn đường phố của họ mà tội nghiệp cho dân mình cứ ngày ngày phải hít không biết bao nhiêu là bụi bặm vào phổi.

Thời gian ở đây chủ yếu mình đi họp để bắt đầu triển khai một dự án mới về Web Marketing mà văn phòng vùng triển khai xuống các công ty con. Đó là một dự án quy mô rất lớn, độ phức tạp và tự động hóa cao, cũng vì thế mà dự án rất hay, có nhiều thử thách và học hỏi được nhiều (do yêu cầu bảo mật nên khi nào được dịp công bố mình sẽ giới thiệu dự án này kỹ hơn).

Nhìn cái agenda họp dài lê thê như cái sớ táo quân, khối lượng công việc mỗi ngày cần thảo luận rất nhiều. Sáng là phải lên công ty và bắt đầu họp từ 9 giờ đến khi nào xong toàn bộ thì thôi.

Thời gian ở Sing, mình cố tìm cách liên lạc với anh Long, người hiện đang sinh sống và làm việc ở Sing. Anh đang làm vị trí khá cao một công ty tư vấn giải pháp ERP. Do anh đổi địa chỉ, điện thoại, nên liên lạc mãi mới ra được thông tin của anh. Sau khi gọi cho anh thì biết là ngày hôm sau anh Nam – cũng là một người trong nhóm xưa, hiện đang làm cho Adobe – cũng chuẩn bị sang công tác ở Sing. Một dịp đặc biệt để 3 anh em được gặp lại nhau.

Ngày hẹn đã có, mong chờ nôn nao lắm… Cuối cùng rồi cũng đến chiều ngày hôm đó, anh Long đến khách sạn chở mình rồi 2 anh em sang khách sạn anh Nam rước anh ấy. Mấy anh em tay bắt mặt mừng, chỉ thiếu có ôm nhau khóc thôi chứ tình cảm vẫn y như xưa không thay đổi chút nào .

Mấy anh em rủ nhau đi ăn hải sản, trong lúc trò chuyện bỗng anh Nam nhắc về một kỷ niệm đáng nhớ…

Chẳng là thời gian khi sống ở Sing, anh em thường tự nấu nướng để tiết kiệm. Mình nhỏ nhất nên các anh phân cho nhiệm vụ đi chợ, trong nhóm có anh Thành nấu ăn rất ngon. Có một dạo do cần mua mấy thiết bị để làm một dự án, mấy anh em không ai còn trong túi đồng nào, móc đi móc lại mãi được tờ 5 đô la. Mà ở Sing cầm $5 không cách nào mua được thức ăn. Mấy anh em quyết định đi ăn thiếu ở một quá mì quen trong khu China Town – đó là lần ăn chịu duy nhất trong suốt thời gian ở Sing của mấy anh em. Và để ghi nhớ cái ngày hôm đó, mấy anh em quyết định xé tờ $5 ra thành 5 mảnh, mỗi người giữ một mảnh và hứa với nhau sẽ giữ mãi góc tiền ấy.

Quay lại lần gặp gỡ lần này, anh Nam bất ngờ yêu cầu mọi người cho xem cái góc của mình. Không ngờ cả 3 anh em đều còn giữ nguyên vẹn. Tự nhiên ai cũng im lặng, không ai nói nhưng mình biết các anh cũng đang nhớ về khoảng thời gian đáng nhớ ấy.

Ăn tối xong 3 anh em mua mấy chai bia rồi ra vịnh ngồi chơi đến tận khuya mới chia tay nhau về.

Giờ mỗi người một chân trời, không biết đến khi nào 5 anh em mới có dịp được gặp nhau đầy đủ.

Một đêm thật tuyệt…

Qua miền nắng gió

Vừa rồi tôi có chuyến lang thang cùng một số anh em ở Phan Rí, một dải đất khô cằn và khắc nghiệt của miền Duyên Hải nước ta. Thời gian không nhiều để có thể hiểu hết về cuộc sống và con người nơi đây, tuy nhiên cũng kịp để ghi lại một số hình ảnh chia sẻ với mọi người.

Buổi sáng sớm ra Gành Son uống một ly cà phê và ngồi nhìn mặt trời lên để cảm nhận được quê hương tuy còn cơ cực nhưng đẹp vô cùng.

+ Bình Minh Gành Son

Bình minh Gành Son

Một góc khác Gành Son

Sáng Gành Son

Cách làm gốm của đồng bào người Chăm ở đây cũng khác với những vùng miền khác , trước tiên người ta nặn gốm rồi chất củi đốt lộ thiên bên ngoài – chứ không đốt trong lò như các vùng khác.

+ Bà mẹ Chăm

_MG_3834

Đốt gốm

Đốt gốm

Dừng xe lại ven đường và thấy các em bé đang chăn trâu.

Chăn trâu

Và những đồi cát trải dài như sa mạc.

Đồi Cát

Những chuyến đi trên mảnh đất đầy nắng gió này cho tôi một cảm nhận về người dân nơi này còn nghèo, đa số lệ thuộc vào biển và một vài loài cây trồng. Họ nghèo lắm, nhưng tình cảm của họ thì chứa chan đầy tràn…

Người ăn xin già

Trong một chuyến công tác về Cần Thơ, tôi có gặp một người ăn xin già ở bến Ninh Kiều. Điều đầu tiên làm tôi chú ý đến ông là bởi bài hát mà ông đang hát, bài “Xuân này con không về”, tiếng hát của ông tràn đầy cảm xúc như đang hát cho chính bản thân mình. Tôi chăm chú ngồi trên hàng ghế đá gần đó để lắng nghe tiếng đàn và giọng ca của ông. Trời chiều mặt trời dần tắt, người qua đường cũng ít dần và không mấy ai để ý đến chúng tôi, một già một trẻ đang ngồi cạnh nhau.

Rồi tôi chào hỏi và bắt chuyện với ông, và tôi được biết ông đã từng là một người lính của Sư Đoàn 18 Bộ Binh, một sư đoàn anh dũng bậc nhất của Việt Nam Cộng Hòa khi xưa. Sau đó tôi xin phép mời ông một bữa cơm chiều, đó là lần đầu tiên tôi đi cùng một người ăn xin.

Câu chuyện ban đầu còn chút e dè, nhưng càng về sau càng cởi mở hơn, chú nói với tôi nhiều hơn. Đôi chân chú bị mất trong một trận đánh ở chiến trường Xuân Lộc, sau năm 1975 khi đang còn nằm trong bệnh viện, chú bị ném ra đường, rồi cũng may nhờ số kiếp còn chưa xong duyên nợ, chú vẫn sống. Gia đình chú cũng ly tán từ đó, đến giờ chú cũng không biết đang ở một chân trời nào hay đã chết ở biển khơi rồi.

Tuổi trẻ của chú đã cống hiến cho Tổ Quốc, và giờ đây khi tàn chiến tranh, chú bơ vơ trên chính quê hương mình, không người thân thuộc, thân phận bọt bèo vẫn phải sống qua ngày không ai công nhận, không ai xót thương.

Tối hôm đó tôi xin phép về thăm nhà chú, đó là một túp lều xêu vẹo được người dân xung quanh cho dựng tạm để sống qua ngày. Ngồi bên cạnh chú đến tận khuya, nghe chú kể chuyện về quãng đời trai trẻ của mình, tôi thấy sao mà xót xa. Lại cảm thấy mình sao mà nhỏ bé quá, tầm thường quá…

Tôi ngồi với chú đến rất khuya mới đón xe về lại khách sạn. Khi cảm ơn chú và ra về, tôi thấy chú đứng trông theo, và chú khóc…

Đêm ấy tôi không ngủ được…

Ngày trở về

(Phạm Duy)

Ngày trở về anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre
Nắng vàng hoe vườn rau trước hè cười đón người về
Mẹ lần mò ra trước ao nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ
Tiếc rằng ta đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ

Ngày trở về trong bếp vui anh nói chuyện nghe chuyện đời chiến sĩ
Sống say mê đường xa lắm khi nương hồn về quê
Chiều lặng tà anh bước ra vườn khuya sáng mờ ruộng đất hoang vu
Luôn nghẹn ngào hẹn sáng tinh mơ anh về đồng lúa

Ngày trở về có anh nông phu chống nạn cày bừa
Vì thương yêu anh nên ngày trở về có con trâu xanh hết lòng giúp đỡ
Ngày trở về lúa ngô thi nhau hát đùa trước ngõ gió mát trăng thanh
Ôi ngày trở về có anh thương binh sống đời hòa bình

Ngày trở về những đóa hoa thấm thoát mười năm nhớ anh vắng xa
Có nhiều khi đời hoa chóng già vì thiếu mặn mà
Đàn trẻ đùa bên lũ trâu tiếng hát bình minh thoáng trên bãi dâu
Gió về đâu còn thương tiếc người giọng hát dàu dàu

Người kể rằng ai hỡi ai, ai nhớ chuyện ai chuyện người con gái
Chiến binh ơi vì sao nát tan gia đình yên vui
Đừng giận hờn thôi tiếc thương vì xuân đã về trên khắp quê hương
Chớ thẹn thùng vì nếu ta quen nhau ngoài đồng vắng

Ngày trở về có anh thương binh lấy vợ hiền lành
Người đẹp bên anh, ta cùng học hành những khi tan công hết việc xếp gánh
Ngày lại ngày, có em vui tươi xách gạo bếp nước có nắm cơm ngon
Ôi trời lạnh lùng có đôi uyên sống đời mặn nồng.

Vài món vừa mua

Hôm nay lại nướng thêm một mớ tiền cho cái vụ ảnh này, thôi kệ, trót dại mê cái món này rồi đành chịu vậy…

+ Canon Extension Tube 25mm

http://images.ciao.com/iuk/images/products/normal/146/Canon_EF_25_Extension_tube__6527146.jpg

Hình như mức độ nghiện Macro của mình ngày càng nặng, sau nhiều ngày tìm kiếm, chiều nay cuối cùng mình cũng vác về cái Extension Tube này. Đúng là thích thật, tỉ lệ phóng đại được thêm khá nhiều.

Nguyên tắc hoạt động của Extension Tube thật ra khá đơn giản, đó là đưa thấu kính sau cùng ra xa bản phim hơn bình thường, do đó tỉ lệ phóng đại sẽ tăng thêm đáng kể. Tuy nhiên cũng chính vì điều này mà lượng ánh sáng sẽ bị giảm đi, cụ thể với ống 25mm này thì giảm khoảng 1 khẩu độ. Tuy nhiên không sao có nhiều cách để bù vào vấn đề này.

Cấu tạo Extension Tube cũng không phức tạp, nôm na nó chỉ là một ống nối thêm mà thôi, tuy nhiên do Canon đóng khẩu trên body nên với các ống nối chế tạo bình thường sẽ không thể đóng khẩu được, mà chụp macro không điều khiển được khẩu độ thì chẳng còn gì là thú vị nữa.

Cuối cùng quyết định mua cái này, khá là hài lòng, đúng là cắn răng xài hàng chính hãng tuy hơi mắc một chút nhưng mà lúc nào cũng yên tâm về chất lượng.

+ Tủ chống ẩm RT-48C

The image “http://www.matin.co.kr/system/upload/mall/200608180943221.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Có 2 món phụ tùng ảnh mà mình nghĩ không nên tiếc tiền, đó là tủ chống ẩm và ba lô. Tủ chống ẩm này có đặc điểm là đồng hồ đo độ ẩm hoạt động độc lập, khi chỉnh sang mức M, tủ sẽ duy trì độ ẩm ổn định ở mức 45% – do đó có thể yên tâm là thiết bị sẽ được bảo vệ khỏi nấm mốc. Thôi kệ, tốn vài triệu để bảo vệ cái mớ vài chục triệu cũng xứng đáng.

+ Ba lô Lowepro CompuTrekker AW

http://www.speedgraphic.co.uk/product_images/info/prd%7B30417B59-8AD9-4B62-B8CE-18AFA738F3FD%7D.jpg

Trước đó mình đang xài một cái Micro Trekker, xài khá hài lòng với nó – tuy nhiên nó lại quá nhỏ, mỗi khi đi xa lại phải khệ nệ xách theo một túi nữa để đựng laptop và đồ để mặc.

Do đó lần này quyết định đặt mua thêm một cái túi nữa lớn hơn dùng để đi xa, ban đầu mình định chọn túi Mini Trekker Classic, nhưng suy đi tính lại cuối cùng quyết định chọn hẳn CompuTrekker luôn vì nó có ngăn riêng để đựng laptop, lại rộng rãi hơn MiniTrekker.

Giờ thì hoàn toàn hài lòng về quyết định này, CompuTrekker đựng vừa khớp mọi thiết bị của mình, có ngăn để đựng laptop, ngăn phía trước cũng vừa đủ chổ để đựng một bộ đồ. Quan trọng là thành túi rất vững, đảm bảo yên tâm để bảo vệ mớ thiết bị bên trong. Vậy là đủ cho những chuyến đi.

Tổng cộng tốn hết gần $400, mà chẳng hiểu sao mỗi lần tiêu tiền cho cái vụ ảnh này lại thấy thích mới khổ chứ

Tưởng niệm

Nhạc Trầm Tử Thiêng lúc nào cũng mang một không khí đượm buồn, ai oán, nuối tiếc một điều gì đó. Ông có những bài rất hay như Bài Hương ca vô tận, Chuyện một chiếc cầu đã gãy, và đặc biệt Tưởng niệm là một trong những bài mang đậm chất nuối tiếc ấy…

Tưởng niệm

Trầm Tử Thiêng

Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời, thì hãi hùng hoàng hôn chợt tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người, thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa, chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy, bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay

Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu, một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ, một thời yêu thiết tha

Mang ơn em trao tình một lần, là kỷ niệm dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy, là nắng vàng dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta, vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng nhang khói, kéo ta về, về cõi hư vô…