Hôm nay, trong bài viết về Cha tôi, bất ngờ tôi nhận được comment này. Comment như một lá thư tay, tôi đã vô cùng xúc động khi lần đầu tiên được biết thêm một câu chuyện đã xảy ra từ trước khi tôi ra đời. Xin phép chú M. cho phép cháu đăng lại comment của chú lên đây.
“Gửi cháu Hiếu,
Chú đang khóc khi viết cho cháu những dòng này. Cuối cùng chú đã tìm ra được ân nhân của đời mình.
Cháu không biết chú vì khi chú rời Việt Nam, cháu vẫn chưa ra đời, nhưng chú lại biết cha cháu rất rõ. Chú vinh dự được 2 lần tiếp xúc đại tá: lần đầu khi ông là trung uý ở Tổng nha Cảnh sát [], lần thứ 2 là khi chú bước chân lên chiếc tàu ở Cà Mau đêm hôm đó để xa xứ. Hai lần gặp ở 2 vị trí khác nhau, nhưng lòng kính trọng của chú đối với cha cháu hoàn toàn không thay đổi và cho đến tận hôm nay lòng kính trọng ấy vẫn nguyên vẹn.
Sau khi sang Mỹ, nhiều lần chú gửi thư về địa chỉ nhà cũ nhưng thư không đến. Sau đó có người đi sau sang cho chú biết là nhà cháu đã chuyển đi nơi khác. Chú mất liên lạc từ đó cho đến hôm nay, khi đọc được bài này của cháu… Cháu ạ, chú đã khóc như một đứa trẻ khi biết được vì những người như chú mà cha cháu đã phải gánh chịu nhiều thiệt thòi đau xót. Có thể nói cuộc sống ngày hôm nay mà gia đình chú và các con chú đang có được là nhờ ơn của đại tá. Chú đã nuôi một dự định suốt bao năm nay là một ngày nào đó sẽ quay trở lại Việt Nam để tìm ân nhân của mình. Thế mà suốt bao nhiêu năm nay chú vẫn chưa làm điều đó. Hôm nay đọc được bài này của cháu, chú biết rằng mình không được phép trì hoãn thêm nữa. Một ngày rất gần đây chú sẽ về thăm cha cháu, ân nhân của cả gia đình chú.
Hãy tự hào đi cháu, vì như một bạn đã nói, cháu đã có cả một tượng đài để noi theo. Việt Nam sẽ luôn tự hào vì những con người như cha cháu. Chú có viết cho cha cháu một lá thư qua email của cháu, mong cháu chuyển giúp chú đến cha. Và một ngày thật gần chú sẽ về thăm cha cháu và gia đình.
Chúc cha cháu và gia đình luôn vui mạnh, chúc cháu thành công.
Chú M.”
Nhiều cảm giác lẫn lộn khi tôi đọc lá thư này của chú M., một ít bùi ngùi khi nghĩ về những điều cha đã trải qua, một ít bất ngờ khi thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều kỳ diệu – khi mà nhờ internet cha tôi và chú M. sẽ có cơ hội gặp lại nhau. Và hơn cả là cảm giác tự hào về cha.
Cảm ơn chú M., cháu sẽ chuyển lời nhắn của chú đến cha và cháu tin cha sẽ rất vui khi biết được tin về chú.
7.1.2010