Vẫn chưa về đến nhà nên chưa có thời gian viết nhiều lên blog, upload cho mọi người xem trước bức ảnh chụp xứ đất chật người đông này.
Hình chụp ngay bên dưới khách sạn mình ở quận Mong Kok, ngay khu mua sắm sầm uất của HK nên đường xá lúc nào cũng đông đúc, chẳng hiểu người ở đâu ra mà lắm thế không biết.
Giờ thì chuẩn bị đi ngủ, hơn 1h sáng rồi mà vẫn còn nhiều người ngoài đường.
Mình vừa rinh về một cây đàn guitar, may nhờ có người bạn dắt đi mua chứ hiện tại mình chẳng phân biệt được cây nào hay cây nào dở cả, cây 500 ngàn với cây 5 triệu cũng y chang nhau. Cây đàn khá là đẹp, màu đen có tiếng trầm hơn những cây khác, do mình thích âm trầm xưa nay.
Trước giờ đi đâu chơi thấy ai đàn được là mình mê vô cùng, cứ ngồi nghe say sưa, mỗi lần như thế lại tự nhủ là về nhất định sẽ học đàn. Bạn bè nói mình có khả năng cảm thụ âm nhạc tốt (đại khái là cũng không đến nỗi tai trâu), tuy nhiên hiện giờ thì chỉ mình nhìn nó và nó nhìn mình, tóm lại là không ai giao lưu với ai được gì, hy vọng tình hình sẽ cải thiện sớm sau khi mình đi học đàn.
Coi như đã hoàn thành được bước một của quá trình dấn thân vào âm nhạc
Sáng nay ghé thăm anh bác sĩ quen, định khám cái cổ họng và xét nghiệm vài cái linh tinh. Ngồi một hồi ra thế này
BS: Mày không được thức khuya nữa, mày đang có dấu hiệu của chứng mất ngủ
Apo: Chứng này có gì nguy hiểm không anh?
BS: Không nguy hiểm tao nói mày làm gì, hàng tá người đang khổ sở điều trị kìa, nếu tiếp tục thì mày sẽ là một trong số họ.
Apo: Vậy giờ làm sao anh?
BS: Trước mắt không được thức khuya nữa, làm ít ít lại, rồi nên đi đâu đó chơi thư giãn, tốt nhất là nơi nào đó không liên quan đến công việc, không sóng điện thoại càng tốt.
Apo: Có đấy chứ, em cũng định xong mấy dự án quỡn quỡn sẽ đi Hongkong với mấy người bạn.
BS: Mày thấy ai đợi chết rồi uống thuốc chưa?
Apo:
Apo: Vậy anh có thể kê cho em một đơn thuốc được không?
BS: Mày có bệnh hoạn gì về vật lý đâu mà uống thuốc, tao cho mày địa chỉ này, ảnh là bác sĩ tâm thần, bạn thân của tao.
Apo: Giỡn hoài anh?
BS: Giỡn con khỉ, gọi điện cho ảnh đi.
Apo: Trời, vậy em bị tâm thần hả???
BS: Chưa đâu.
Tôi vẫn luôn hướng về cái ngày xưa ấy bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.
Ngày xưa ơi Sáng tác: Yến Dung
Tôi lớn lên nơi miền quê thân thương với những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến ngút tầm mắt. Mỗi độ lúa chín vào mùa, mùi thơm của đất quyện với hương lúa mới cứ nao nao, nồng nồng, say say đến lạ!
Tuổi thơ tôi cũng êm đềm trôi theo những kỉ niệm vui buồn nơi yên ả ấy:
Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ, vi vút sau rặng tre. Ngày xưa có cánh cò bay la đà chập chờn theo đồng lúa. Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn, chiều hái hoa triền đê. Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền chở người đi xa bờ
Ngày xưa không phải là một quãng thời gian quá xa nhưng cũng không thể quay về được. Thời gian trong tôi như quay ngược trở lại, hoà với dòng hồi tưởng miên man. Ngày xưa! Có những chiều lang thang thả diều, vặt nhánh cỏ gà chơi chọi nhau chí chóe trên triền đê hiền hòa.
Có những trưa nắng oi ả mắc võng ngủ mơ màng dưới rặng tre gió thổi vi vu. Có cả những con thuyền chầm chậm cần mẫn qua sông chở từng người đi về mỗi sáng, mỗi chiều. Ngày xưa chỉ còn là kỉ niệm về một thời thơ ấu hay hờn hay dỗi đã trôi xa thật xa:
Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu
Tuổi thơ tôi đã biết yêu quê hương qua từng câu ca dao của mẹ với cánh cò bay lả bay la, qua từng câu chuyện cổ tích của bà. Vẫn là những câu “ngày xửa, ngày xưa” nhưng mỗi chuyện, bà lại đưa tôi vào một thế giới mới, say mê hơn, háo hức hơn. Và đến giờ, cái điệp từ “ngày xưa” thêm một lần nữa trở lại, không phải với thế giới thần tiên mà với chính bản thân mình.
Tôi lắng nghe trong lòng thổn thức tiếng gọi “Ngày xưa ơi” với bao cảm xúc ngổn ngang. Tôi lại như thấy thấp thoáng hình ảnh của đám bạn trẻ con ngày nào chân trần chạy băng băng trên cánh đồng, tay nắm chặt sợi dây diều, miệng tíu tít, còn đôi mắt háo hức dõi theo từng cánh gió chao nghiêng…
Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ, xa cánh diều chở bao ước mơ, còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mờ tím.
Tất cả đã trôi xa. Cánh diều cũng như đứt dây bay về cuối trời. Dỗi hờn cũng không thể níu giữ những gì đã tuột khỏi tầm tay, chỉ còn có thể hồi tưởng lại những chiều thơ mộng với bóng hoàng hôn chầm chậm xuống dưới bầu trời chiều.
Ngày xưa qua đi bỏ lại cả lời hứa của một thời thơ dại, bỏ lại tất cả những gì hồn nhiên, trong trẻo nhất.
Giờ đây, khi đã là một “người lớn”, tôi chỉ còn lại những hoài niệm khắc sâu trong tâm khảm về một thời quá vãng. Tôi chỉ còn biết nhớ thiết tha một thời êm đẹp đã “ra đi không bao giờ trở lại”.
Cuộc sống không hoàn toàn đẹp đẽ và bình yên như câu ca dao của mẹ, như câu chuyện cổ tích của bà. Cuộc sống cũng không êm ả như những chiều mùa hè đi tắm sông, thả diều, hái hoa, bắt bướm…
Cuộc sống là những chuỗi ngày dài liên tục lao vòng quay bất tận của công việc và những mối quan hệ. Cuộc sống là những phút giây tất tả bận rộn với những vui buồn. Chỉ có dăm ba phút thảnh thơi, cho ngày xưa ùa về với biết bao kí ức, cho nao nao những yên ả tưởng như ngủ vùi lâu lắm.
Ngày xưa không chỉ có toàn niềm vui. Kí ức chất chứa cả những nỗi buồn lãng đãng, những giọt nước mắt ăm ắp. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ ngày xưa bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.
Dòng đời vẫn chảy trôi bình dị như bao lâu vẫn thế. Chỉ đôi khi trái tim đập ngược trở lại những hoài niệm ngày cũ. Để sau nỗi nhớ, sau nỗi buồn là những tiếng cười vui cho những ngày sắp tới. Để tôi vẫn luôn sống, vẫn luôn mạnh mẽ như một cây xanh nảy mầm rồi lớn lên tươi tốt từ những ngày xa xưa ấy.
Valse In A Minor – một bài nhạc của Chopin – thật lạ, hầu như mỗi bài nhạc của Chopin đều gợi đến cho chúng ta một nỗi buồn nào đó. Nếu như bài Nocturne C# là tiếng réo rắt ai oán thì bài này lại có giai điệu nhẹ nhàng hơn, bình yên hơn… Nhưng đối với mình đây là một bài nhạc rất rất buồn, buồn không phải vì bản thân bài hát, mà vì với mình nó gắn liền với quá nhiều kỷ niệm, mà hầu như tất cả đều rồi trở thành những kỷ niệm buồn.
Với mình, bài hát này gắn liền với thành phố Đà Lạt. Đã có thời gian mà đến mức mình không dám mở lên, vì mỗi khi giai điệu của nó vang lên, lại có hàng loạt cảm xúc quay trở lại, buồn nhiều hơn vui. Mình đã từng xóa bài hát này trong trong tất cả máy tính, iPod, điện thoại… Rồi tình cờ trong một lần đi lòng vòng mua đĩa nhạc ở Đà Lạt, lại vô tình mình thấy đĩa nhạc này, lại mua và rồi chuyến đi đó cũng lại là một kỷ niệm buồn.
Dẫu sao chuyện gì thì cũng phải xếp lại, hôm nay mình lại nghe bài nhạc này. Từng góc phố từng khung cảnh cũ vẫn hiện ra, nỗi buồn vẫn quay về, nhưng có lẽ nên đối diện với nó thì hơn.
Giật mình nhìn lại dạo này blog mình chỉ toàn post những điều u ám, hy vọng bạn bè đọc blog sẽ không thấy khó chịu.