Back to iPhone

Sau gần 3 tháng sử dụng cái HTC Touch Pro, HTCMicrosoft đã chứng tỏ được chiếc Smart Phone dùng Windows Mobile 6 này giống “stupid phone” hơn là smart phone. Chính xác là chiếc điện thoại này làm gì cũng được, nhưng chẳng làm gì ra hồn. Đại khái là kênh nào cũng bắt nhưng không có kênh nào nét ~X(

Chức năng quan trọng nhất là nghe gọi cũng là chuối nhất trên cái HTC này. Thiết kế nút hold (cúp máy) nằm ngay góc bên dưới làm thời gian đầu mỗi khi rút máy ra rất dễ bấm vào nút này và đầu dây bên kia tưởng mình bất lịch sự. Sau này phải cài thêm một soft để lock nút này lại. Và còn vô vàng cái bất tiện trong thiết kế và hoạt động khác.

Cái đáng giá nhất là chức năng dẫn đường từ vệ tinh GPS thì chạy ổn, duy có điều là khi kết nối vệ tinh, nó tiêu thụ quá nhiều pin, dẫn đến gần như trên xe lúc nào cũng phải cắm sạc. Và màn hình lại quá nhỏ nên lái xe cứ nhìn mãi vào màn hình, đôi lần suýt tông.

Điểm đáng khen duy nhất có lẽ là chức năng chụp hình, hình chụp ra chất lượng khá tốt. Tuy nhiên thao tác chụp lại quá rườm rà và chậm chạp – điều này lỗi của cái hệ điều hành M$ Windows Mobile.

Thêm nữa là vấn đề ổn định, gần như việc restart máy là thường xuyên. Chuyện restart gần như đã trở thành món đặc sản của Windows. Đôi khi máy đột ngột chậm chạp như rùa, restart lại thì hết.

Với vô vàn những cái bất tiện như vậy nên cuối cùng với việc cái bàn phím QWERTY – chỉ vừa sử dụng được vài tháng nhưng đã có dấu hiệu không còn nhạy ở nút space bar – như giọt nước tràn ly, mình quyết định quay về với iPhone. Phiên bản 3G 16GB International.

http://fashioncopious.typepad.com/.a/6a00e54ef96453883400e553492b008834-800pi

Đây là phiên bản bán ra quốc tế nên không lệ thuộc vào nhà cung cấp AT&T, nên mình có thể “hiên ngang” vào iTunes đăng ký người dùng, nâng cấp Firmware… (không như lần trước dùng bản lock, cứ mỗi khi có Firmware mới lại phải cặm cụi chờ đợi rồi ngồi unlock). Mặc cho có một số người chê trách, iPhone cho đến nay vẫn là chiếc điện thoại mình dùng mà hài lòng nhất. Xét về độ ổn định có lẽ nó chỉ thua mỗi hệ điều hành Black Berry – trước đây đã có lần mình dùng BlankBerry và rất hài lòng về độ ổn định, thời gian sử dụng pin… của nó.

Ban đầu định lấy màu trắng nhưng mà bà Ucka và thằng bạn thân bảo màu trắng trông… ngựa quá :)) Nên thôi, mua màu đen cho nam tính nó lên :))

http://farm4.static.flickr.com/3169/2565809377_6b878184b9.jpg?v=0

Lần trước quyết định dùng HTC là vì cái hệ thống GPS của nó, nhưng có lẽ đã tính sai một bước, nên mua riêng hẳn 1 cái GPS gắn trên xe hơn là tích hợp nó vào điện thoại. Đây là lần thứ 2 mình dùng Windows Mobile, và chưa có lần nào mình thấy hài lòng với cái hệ điều hành này. Từ nay xin chia tay một đi không trở lại với Windows Mobile.


The Day That Never Comes – Metallica

Cuối tuần nổi loạn tí :-D

:ROCKON:

The Day That Never Comes

Metallica

Born to push you around, better just stay down.
You pull away, he hits the flesh, you hit the ground.
Mouth so full of lies, tend to black your eyes.
Just keep them closed, keep praying, just keep waiting.

Chorus:
Waiting for the one!
The day that never comes!
When you stand up and feel the warmth!
But the sun shine never comes!

No the sun shine never comes.

Push you cross that line, just stay down this time.
Hide in yourself, crawl in yourself, you’ll have your time.
God I’ll make them pay, take it back one day.
I’ll end this day, I’ll splatter color on this gray.

(Chorus)

Love is a four letter word! And never spoken here!
Love is a four letter word! Here in this prison!
I suffer this no longer! I’ll put an end to,
This I swear! This I swear! The sun will shine!
This I swear! This I swear!

This I SWEAR!!!

:ROCKON:


Liệu chúng ta có bất hạnh?

Năm 2005, sau gần 2 năm hoạt động, công ty riêng của mình bị phá sản. Toàn bộ tiền bạc và trên hết là tâm huyết, ước mơ của mình coi như sụp đổ. Cú sốc không nhỏ, người bạn đối tác làm chung đã đóng cửa ở trong phòng không đi đâu trong gần nửa năm, mình thì dằn vặt tự vấn mình đã sai lầm ở đâu, đã để vuột mất cơ hội nào…

Năm cuối năm 2007, chuyến hàng quan trọng xuất qua cảng bị giữ lại, đối tác từ chối nhận hàng do trễ tiến độ, chuyện chuyện tình cảm bị vừa bị trục trặc, xưởng sản xuất đồ gỗ đóng cửa. Mãi đến 29 tết mình mới kịp chạy vay đủ tiền để lo tết cho gia đình.

Đôi khi cuộc sống vùi dập chúng ta đến những tình huống cùng cực, chúng ta ngỡ mình đã bị vùi xuống tận đáy của cuộc đời. Nhưng rồi sau mọi chuyện mình nhận ra: chưa đâu, chúng ta vẫn còn may mắn lắm. Hãy nhìn vào Nick trong đoạn video dưới đây.

Nick sinh ra không có tay và chân – đúng ra thì anh có một mẫu thịt nhỏ bên dưới nhưng không thể gọi đó là một cái chân được. Thế mà anh đã sống và sống hết mình với những gì tạo hóa cho anh, với cái chân nhỏ anh có thể làm được rất nhiều thứ như đi lại và cả đánh trống. Và trên hết anh có một nghị lực phi thường.

Đoạn video thực sự làm mình xúc động và khâm phục ý chí của Nick, mình đã search một vài thông tin trên internet và càng khâm phục hơn khi với một cơ thể đầy khiếm khuyết như thế, Nick đã tốt nghiệp đại học và có 2 bằng đại học về Accountant và Financial Planning. Giờ Nick mang những câu chuyện, những suy nghĩ của mình để chia sẻ với các bạn trẻ và về những vấn đề mà tuổi trẻ thường phải đối mặt.

Mình rất ấn tượng với một đoạn trong bài nói chuyện của Nick:

“There is time in life when you fall down, you feel you don’t have the strength to get back up. Do you think you have hope? I’m telling you that I am down here, facing down, and I have no arms and no legs. It should be impossible for me to get back up. But it’s not. You see I’ll try one hundred time to get up. If I fail 100 times, and I give up. Do you think that I am ever going to gave up? No. But if I fail and I try to get up again, and again and again. I just want you to know that it’s not the end. It matters how you’re gonna finish. Are you gonna finish strong? You’ll find that strength to get back up, like this.”

Đúng vậy, trong cuộc sống có những lúc bạn vấp ngã, và những lúc ấy chúng ta thường dằn vặt sao cuộc đời quá bất công đối với chúng ta. Thậm chí có những người đã không vượt qua được và tự kết liễu đời mình. Hãy nhìn vào Nick, để chúng ta thấy rằng mình vẫn còn ở xa lắm với cái đáy tận cùng của bất hạnh, rằng chúng ta vẫn còn sung sướng lắm.

Mình cứ nhớ mãi hình ảnh Nick cố gắng cúi đầu xuống để ăn một miếng thịt, một việc quá dễ dàng nhưng lại vô cùng khó khăn nếu không có tay, thế nhưng anh vẫn vui cười.

Hãy vui sống và lạc quan, vì chúng ta may mắn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.


Người Việt và những thói xấu

Bài này chống chỉ định cho những ai đang là người Việt và thích được nghe khen, thích những lời êm tai. Dẫu biết rằng viết bài này xong có thể sẽ có một lô chỉ trích từ các “phần tử cực đoan”, nhưng vẫn viết vì blog đâu phải chỉ là chỗ để khen tặng lẫn nhau.

Người Việt xưa nay vẫn được tự sướng là cần cù, siêng năng, chăm chỉ… Khoan xét những điều đó đúng hay sai, cho là đúng đi. Thì bên cạnh đó người Việt vẫn còn bị hàng lốc những tính xấu khác kéo ghì cả dân tộc xuống hạng 144 trong bảng tổng sắp 181 quốc gia trên thế giới.

Vô kỷ luật

Vô kỷ luật dẫn đến coi thường giờ giấc. Điển hình là đám bạn của tôi (và hầu hết những người chung quanh hiện tại), hẹn hò 9h thì 9h15 vẫn chưa thấy bóng dáng, thậm chí trước khi đến đã nhắn tin + gọi điện thoại trước bảo rằng bây giờ sẽ ra, vẫn ậm ừ rồi 9h30 lết thết tới. Tệ hơn nữa là có người đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn tung tăng đợi một thời gian rồi mới ra vì “có ra sớm cũng phải đứng đợi”. Riết bây giờ tôi phải tự đề ra 2 cách giải quyết:

  • 1 là ra điều kiện, hẹn 9h nếu 9h5 mà không thấy ai đến thì tôi đi về.
  • 2 là trường hợp không thể dùng cách đó, thì hẹn sớm 8h30 rồi 9h đến – vô hình chung giải quyết theo cách này thì tôi cũng thành một trong số họ. Phát chán!

Vô văn hóa

Nghe có vẻ nặng nề nhưng từ vô văn hóa được dùng chính xác trong trường hợp này.

Điển hình nhất là cái văn hóa tối thiểu, đó là xếp hàng. Tôi đã từng chửi thẳng những người như thế ở sân bay, rạp chiếu phim, máy rút tiền ATM… Một dãy người đang xếp hàng thì từ đâu xộc tới chen ngang vào, thậm chí gạt cả người đang đứng xếp hàng ra một bên.

Hoặc như chuyện lái xe ngoài đường, một dây đang xếp hàng nối đuôi nhau, bỗng có một xe chen vào làn xe máy rồi cắt ngang vào. Những trường hợp này tôi chưa bao giờ cho vào, xe tôi số tự động nên tôi chấp bất cứ cái xe nào cũng không thể chen ngang kiểu đó với tôi được. Thậm chí bố láo thì tôi  vẫn bang thẳng lên ép ra ngoài rồi gọi công an đến xử.

Cũng chuyện lái xe là bật đèn pha trong thành phố, không biết họ có hiểu được cái cảm giác khó chịu như thế nào khi xe chạy sau liên tục pha thẳng đèn vào mặt, điều này không những gây khó chịu mà còn gây nguy hiểm cho xe khác.

Người Việt đố kỵ

Đây là cái tính tệ hại nhất mà tôi thấy ở rất nhiều người Việt, cứ cái gì của mình cũng tốt cũng đẹp, cứ cái gì của người khác là y như rằng phải dở. Thằng kế bên sắm cái tivi 21 inch thì nhất định mình phải sắm cái 25 inch. Còn nếu sắm không nổi cái 25 inch thì vẫn tìm cách nói cái 17 inch nhà mình hơn cái 21 inch nhà nó. Có lần tôi vào một ngôi nhà ở miền Bắc, cả nhà thuộc diện bình thường và có phần dưới trung lưu, nhưng vẫn chơi 1 cái LCD hoành tráng mà đúng ra phải để trong biệt thự.

Từ cái tính này sẽ sinh ra cái tính tự cao tự đại (và cả tự sướng), cái gì của mình cũng là nhất. Và xét rộng hơn một tí thì cái sự tự sướng này đang ở cấp quốc gia khi mà giáo dục lúc nào cũng ru ngủ thế hệ trẻ bằng rừng vàng biển bạc (tiên sư, đất nước đã có rừng vàng biển bạc thì ông cần quái gì phải học, cứ thế mà cưa xuống kéo lên ăn thôi), rồi nào là người Việt với hàng loạt đức tính thông minh, chăm chỉ, cần cù, kiên cường, bất khuất, đảm đang, ABCDE gì đó…

Từ cái tính đố kỵ này sinh ra thêm 1 cái tính là nói xấu sau lưng người khác, cứ hễ tụm năm tụm ba là y như rằng chủ đề sẽ là nói về một người nào đó đang không có mặt. Chẳng hiểu hay ho vui vẻ gì mà cái điều này xảy ra rất thường xuyên, cả trong những môi trường được cho là trí thức và lịch sự.

Người Việt ích kỷ

Người Việt khi nghèo khổ rách rưới thì rất đoàn kết, nhưng khi đã có chút điều kiện thì y như rằng tan nát. Điều này đúng với rất nhiều trường hợp, thử nhìn lại lịch sử. Cứ mỗi khi bị xâm lăng, bị đô hộ thì toàn dân tộc là một khối đứng bên nhau. Khi yên ổn rồi thì nhất định sinh chuyện. Chế độ VNCH khi trước nếu không có hàng lô tướng lĩnh và những người lãnh đạo tham nhũng thì chắc cũng không đến kết cục ngày 30/4 với hàng loạt viện trợ quân sự, tài chính từ các nước đồng minh. Rồi với chế độ hiện tại thì khỏi phải nói, tham nhũng đạt đến hàng thượng thừa.

Phạm vi nhỏ hơn một tí về cá nhân thì ai biết được cái gì cũng ôm khư khư, dấu nghề, những bí kiếp làng nghề cha truyền con nối được giữ kín như mèo giấu …, rồi đến thời nay, ai học được kỹ thuật gì mới là dấu nhẹm đi, thầy dạy trò thì sợ trò hơn mình (chuyện hoàn toàn có thật trong đa số các trường dạy nhiếp ảnh hiện tại). Họ biết đâu rằng chính sự chia sẻ sẽ mang họ đến những kiến thức mới.

Từ cái đố kỵ và ích kỷ sinh ra việc không ai tin ai và tệ hơn nữa là hãm hại lẫn nhau, điều này thường xảy ra trong những môi trường công sở với tình trạng bè phái đấu đá hãm hại lẫn nhau. Những cộng đồng người Việt ở nước ngoài thì chia rẽ, sống khép kín…

Người Việt chia rẽ

Người ta thường nói người Việt có tinh thần đoàn kết, nhưng thử nhìn lại lịch sử dân tộc thì chỉ trừ những lúc bị giặc ngoại xâm, còn lại có thể nói dân tộc liên miên sống trong chia lìa, từ thời sơ khai đã loạn 12 sứ quân, Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi Tây Sơn – Nhà Nguyễn, rồi chiến tranh Việt Nam – mà thực chất là chiến tranh Nam Bắc… Cấp độ nhỏ hơn, ở miền Nam còn đỡ, miền Bắc thì làng này với làng kia đôi khi xem nhau như kẻ thù, trai làng này léng phén qua làng kia không khéo ôm đầu máu về.

Tất nhiên không phải người Việt nào cũng xấu xí, vẫn còn có những nhân cách sống rất đẹp, tuy nhiên họ dần lạc lõng giữa số lượng quá đông đảo những người Việt xấu xí.

Còn nữa không những nhân cách xấu của người Việt? Viết ra không phải để bôi bác lẫn nhau, bởi tôi cũng là một người Việt, mà viết ra để thấy được những điều xấu của nhau để giúp nhau khắc phục, để tự mình rèn bản thân mình. Những chướng ngại này đến khi nào vượt qua được thì mới mong dân tộc lên một tầm cao mới, muốn vượt qua người khác thì trước hết phải vượt qua được chính bản thân mình đã.


Welcome Canon 70-200mm F/2.8 L

Chào mừng thành viên mới trong bộ máy ảnh của mình, Canon 70-200mm F/2.8 L. Và mình cũng vừa nói lời chia tay với 2 chiếc ống kính đã theo mình thời gian qua. Canon 70-200mm F/4L và Canon 50mm F/1.4

Lý do mình quyết định đổi lên 2.8 là vì bữa giờ chụp thử ống 2.8 của người bạn, chất lượng ảnh hoàn toàn bị thuyết phục. Ống F4 nếu muốn đẹp thì phải đóng khẩu lại ít nhất là 5.6, khi đó tốc độ thường xuống thấp dẫn đến việc hình rất dễ bị run, với 2.8 thì chỉ cần khéo lên khẩu 3.2 là đủ, thậm chí hoàn toàn có thể để ở 2.8 mà chụp. Không hiểu sao với body crop trước đây mình thử ở khẩu 2.8 thì hình hơi soft, nhưng giờ đây gắn trên full frame thì chất lượng hoàn toàn hài lòng.

Vậy là bộ máy mình giờ rất cơ động và tiện lợi – chỉ còn có 3 ống kính, coi như tạm ngưng quá trình nâng cấp. Đây là bộ máy hiện tại của mình.

  • Body Canon EOS 5D [ đã chia tay em này để rước em bên dưới ]
  • Body Canon EOS 5D mark II
    canon 5d mii

  • Ống kính Normal Canon 24-70mm F/2.8 L
    24701
    Ống này dùng cho đại đa số trường hợp khi đi chụp thông thường, lưu niệm, chân dung và phong cảnh.
  • Ống kính Macro Canon 100mm F/2.8
    Canon 100mm F/2.8 Macro
    Ống này thì trước nay mình vẫn thường dùng cho macro côn trùng, hoa cỏ và chân dung.
  • Ống kính Tele Canon 70-200mm F/2.8 L
    Canon 70-200mm F/2.8 L
    Ống này chủ yếu là chụp tầm tele, chân dung và thỉnh thoảng dùng cho phong cảnh.

Body và ống kính chỉ có vậy, ngoài ra có một số phụ kiện như Tripod (mình dùng Tripod Slik 430DX kết hợp với đầu Ball Head của Manfrotto), một bộ Extension Tube của Kenko dùng khi chụp macro, dây bấm mềm + wireless, và 3 cái ba lô Lowepro (1 cái Topload Zoom 2 dùng để gọn nhẹ đi du lịch, 1 cái Micro Trekker dùng cho các chuyến đi dài ngày, chỉ chứa máy ảnh, quần áo để trong túi xách khác, và một balo FastPack 250 dùng để đi chơi ngắn ngày, do để chung được bộ máy và một bộ quần áo).

Vậy là bộ máy ảnh của mình đã vừa ý, có lẽ thời gian dài sắp tới mình sẽ giữ “đội hình” này, không thay đổi gì nữa.

Chủ đề liên quan: