Tháng 2 năm 2006, tại liên hoan phim Berlin lần thứ 56, người ta chọn chủ đề: Food, Taste and Hunger. 3600 nhà làm phim toàn thế giới đã tham gia. Chỉ 32 trong số đó được chọn, và đoạn phim sau đây đứng đầu trong danh sách đó.
Khi bạn tôi đưa đoạn phim này, tôi vẫn nghĩ đó là một đoạn phim quảng cáo hay một phóng sự nào đó về các nhãn hàng thức ăn nhanh… Xem đến gần về cuối, tôi nghĩ trong đầu: liệu đây có phải là dàn dựng hay không? Sau khi xem hết đoạn phim, xem lại lần thứ 2. Câu hỏi liệu đó có phải là câu chuyện thật hay dàn dựng không còn là điều quan trọng với tôi nữa.
Một đoạn phim ngắn chỉ khoảng 5 phút, nhưng nó để lại cho tôi nhiều cảm xúc. Bỗng nhiên tôi nhớ lại một hình ảnh mà cách dây khá lâu. Khi tôi còn nhỏ, trong một lần được ba mẹ dẫn đi ăn trong quán phở, sau khi một người khách ăn xong đứng dậy, một lúc sau thì có một người khác ăn tiếp tô phở còn dư ấy. Hình ảnh này bây giờ chắc không còn thấy nhiều nữa, nhưng trước đây không khó để bắt gặp. Cũng là những mảnh đời vô vàn cơ cực như thế này.
Lời bài hát trong đoạn phim thật đơn giản, ca sĩ trình bày cũng không phải là người nổi tiếng, nhưng chẳng hiểu sao nó để lại cho tôi nhiều ấn tượng đến thế. Có lẽ là vì sự chân thành của nội dung và những người làm phim.
“let me tell their story
that no one else can hear.
how can someone’s laughter
bring me close to tears.
and you’ll never know
cause you’re never there.
after what we’ve seen
can we close our eyes again.
you won’t think is true
i have not forgoten
so i’m sharing with you.
for all the things we know
what have we really learned?
though i close my eyes
the images remain.
and their story… begins again…”
Những câu cuối trong bài hát cũng là những gì đang đọng lại trong tôi: “Chúng ta rút ra được điều gì sau tất cả? Khi tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh vẫn trong tôi, và câu chuyện của họ lại bắt đầu… một lần nữa…”
Ờ không vui thì em cứ bỏ đi
Trong cuộc đời này niềm vui nhiều vô kể
Chỉ cần em cười và với tay, rất dễ
Đâu cần tìm kiếm xa xôi…
.
Ờ không yêu thì em cứ bỏ tôi
Chỉ “Anh có buồn không” em đừng bao giờ hỏi
Để tôi khỏi trở thành người nói dối
Mang nụ cười ngày và nước mắt đêm…
.
Ờ thích làm cô bé lọ lem
Em cứ đi tìm những chàng hoàng tử
Khi chán ánh hào quang nhiều phép thử
Em lại cứ về đây…
.
Ờ thích tìm một chút men say
Tôi sẽ chở em ra quán
Chén rượu như cuộc đời, đôi lúc khiến người ta loạng choạng
Tôi sẽ đưa em về đến tận nhà…
.
Ờ nếu sau những tâm sự vừa qua
Em vẫn muốn siết tay tôi thật chặt
Và hỏi lại tôi thấy gì qua ánh mắt
Ờ,… trăm năm rồi sỏi đá vẫn cần nhau…
(sưu tầm)
Ờ thì em ném cuộc tình trên khung cửa
Chói chang quá, héo khô mất rồi
Rồi hỏi rằng cuộc tình ấy nay đâu
Ờ,… vết hằn trên khung cửa mà thôi
Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em
Khi nỗi nhớ hằn sâu thao thức
Kỷ niệm ùa về – ánh mắt anh bất lực
Lúc em đánh dấu ngày bằng nỗi nhớ rưng rưng
Anh không đành lòng vất bỏ những đau thương
Mặc những buồn vui cứ đi về qua cánh cửa
Vẫn biết rằng không còn cho nhau nữa
Không còn được một lần nếm vị ngọt mùa mưa
Vẫn còn trong anh câu chuyện cổ xưa
Đánh thức lòng anh bằng nỗi buồn chất chứa
Cổ tích nào cho em một nửa
Để thêm một lần nghe tiếng gió lưa thưa
Anh vẫn một mình trong tháng năm qua
Kể từ lúc em đến và ra đi từ đó
Còn kịp không em lời cuối cùng bỏ ngỏ
Cháy rực một thời giờ còn lại tàn tro
Không còn em còn anh chỉ còn lại bơ vơ
Nhành hoa tím em thường trêu mắc cỡ
Còn lại trong anh là màu hoa nhung nhớ
Anh cháy lòng khi viết những dòng thơ
Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em
Khi kỷ niệm cứ đục ngầu sóng sánh
Em biết không chúng vỡ thành trăm mảnh
Gom góp trong hồn và một nửa theo em.