Xây dựng kế hoạch kinh doanh – Phần 1

Bạn tui làm cho một công ty truyền thông, chẳng biết không may ăn ở thế nào nên năm nay phải cưới vợ. Nhìn hắn chạy đôn chạy đáo đến tội nghiệp, nào đi đặt tiệc, nào in thiệp, nào lên lịch chụp hình cưới – mà chụp gần không chịu, đi tận Côn Đảo chụp (chắc có dụng ý gì), xong rồi “đú đởn” không thích đám cưới giống người khác, thế là phải xây dựng kịch bản cho chương trình đêm tiệc… ôi thôi không biết bao nhiêu là việc. Rồi hôm rồi đi uống cà phê với người bạn, nói chuyện chưa được dăm ba câu thì hắn rủ đi mua… mỹ phẩm!!! Hỏi mua làm gì thì nó bảo mua để tặng cô bạn đang muốn nâng cấp lên thành người yêu, chẳng hiểu sao thấy thằng bên trên chết rồi mà thằng này vẫn lao đầu theo???

Nhưng vấn đề ở đây tui không muốn bàn sâu đến những việc dại dột ấy, mà là tui muốn nêu bật cái sự quan trọng của việc lên kế hoạch. Mọi người thấy rõ là đến cả những việc vớ vẩn như lấy vợ hay hẹn hò nhăng nhít với phụ nữ mà người ta còn phải lên kế hoạch thì tôi thật không hiểu vì sao vẫn có một số người hăng hái xách tiền lập công ty TNHH nhưng khi tui hỏi thế kế hoạch kinh doanh thế nào thì vô tư bảo “làm thủ tục xong rồi mấy anh em sẽ họp lại với nhau để bàn”, hoặc khi hỏi định vị khách hàng ra sao thì bảo “tất cả phụ nữ”, hoặc hôm nào may mắn đẹp trời thì có người “phụ nữ văn phòng có thu nhập ổn định” (vẫn còn rất chung chung). Chả trách vì sao mà số lượng công ty đăng “cáo phó” giải thể công ty cũng đông không kém số lượng đăng “cáo phó” thành lập công ty.

Hôm nay sáng cuối tuần đẹp trời, tui xách laptop vô một ngôi chùa rất mát ở quận 9 – nơi này ngày xưa tui thường hay đạp xe đến để học bài thi. Cảnh chùa thanh tịnh, tâm hồn chùng xuống làm tôi thấy thương xót cho những kẻ bên trên, những kẻ cưới vợ và cả những kẻ lập công ty không có kế hoạch kinh doanh. Nên quyết định lấy laptop ra viết bài này, chia sẻ đôi chút kinh nghiệm về cơ bản của một kế hoạch kinh doanh. Hy vọng giúp ích được chi đó cho nước nhà giảm thiểu số lượng “cáo phó” giải thể công ty trên báo.

Read More »

Silvard – Cranberry Harvest

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Chưa khi nào viết 2 bài về nhạc liên tiếp nhau, nhưng thật sự là thời gian này cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài công việc. Một số sự kiện xảy ra, cộng thêm thời tiết đặc biệt làm những ngày này chẳng muốn làm gì ngoài công việc phải làm, rồi trùng hợp người bạn gửi tặng tôi những bài nhạc này của Silvard đúng với cái tâm trạng nên cứ nghe mãi, đi làm về chỉ muốn lên phòng nằm nghe nhạc chẳng muốn đi đâu.

Mấy hôm nay tôi nghe suốt bản nhạc này, trời Sài Gòn những ngày vừa qua thật lạ, mưa trái mùa, mà lại là mưa phùn. Trời gần sáng lại lạnh, nằm co ro trong cái mền ấm chẳng muốn ra khỏi giường chút nào. Chỉ đến khi cái tiếng chuông nhà thờ nho nhỏ phát ra từ cái điện thoại mới lôi tôi ra khỏi giường để đi làm – tôi có thói quen ngủ rất “khẽ thức” và thường thì tôi thức trước khi đồng hồ báo thức nên để chuông báo rất nhỏ. Ngoài đường có lẽ mọi người cũng cố chờ cho ngớt mưa rồi đi làm nên đường xá cũng vắng hơn ngày thường, lái xe ra quán cà phê nhỏ trên đường Hàn Thuyên ngồi uống cà phê ăn sáng, đối diện là cái công viên mờ mờ trong mưa, cứ như là đang ngồi trong mùa mưa ở Đà Lạt.

Silvard đặt cho bài này cái tên chẳng liên quan gì đến những cảm xúc mà nó mang lại người nghe, ít nhất là cho tôi – Cranberry Harvest. Nhưng có lẽ Silvard cũng không có ý định chỉ giới hạn cảm xúc bài hát trong mùa thu hoạch cranberry.

Bản nhạc bắt đầu với những nhịp điệu chậm rãi, như từ từ đưa ta về với khu vườn ngày xưa, xen lẫn là những khoảng lặng. Rồi câu chuyện bắt đầu với những vui buồn, giận hờn, tiếp tục nhanh dần, trầm bổng… Đoạn tôi thích nhất là đoạn ở phút 3:40, nghe đoạn này nói với ta về một quá khứ nhiều kỷ niệm, nhưng quá khứ cũng thôi thúc người ta bước đi tiếp.

Một trong những bản hay nhất của Silvard, âm nhạc đôi khi kỳ diệu.

Silvard – những giai điệu nhẹ nhàng

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Đêm nằm nghe Silvard như nghe những tiếng thở dài… những giai điệu khi trầm bổng, khi nhẹ nhàng, khi da diết… cũng như những ngày này…

Cuộc đời ba và những bức ảnh

Mấy hôm nay, để bắt đầu cho dự án viết hồi ký về cuộc đời ba tôi. Tôi hay ngồi nói chuyện với ba về những vấn đề lịch sử, để ba tôi có cảm hứng kể lại những sự kiện ngày xưa. Và có vẻ như “chiến thuật” này hiệu quả. Hôm qua ba cho tôi xem một loạt những hình ảnh xưa, đúng ra thì những bức hình này tôi đã thấy trước đây rồi, tuy nhiên ba chỉ kể khá vắn tắt. Hôm nay tôi được ba kể cho nghe nhiều hơn.

Ba không chụp ảnh nhiều và một lý do khác là vì trong suốt thời gian chiến tranh, những lần di chuyển từ nơi này sang nơi khác, đến cả mạng sống còn mong manh thì nói chi đến việc giữ lại những hình ảnh. Do đó mà những hình ảnh về ba còn lưu giữ lại rất ít.

Những huy chương hay huân chương có thể bị ba vứt lăn lóc đâu đó, nhưng với những hình ảnh này thì ba luôn giữ gìn rất trân trọng. Ba có một cái túi nhỏ mà ba dùng để gói tất cả những bức ảnh này lại, và thỉnh thoảng ba mở ra xem một cách trầm ngâm. Có thể đó là tất cả những gì còn lại của một đời sôi nổi mà ba đã trải qua.

decor

[ Bấm vào ảnh để xem bản lớn hơn ]

IMG_9711

Bắt đầu với một bức ảnh chụp vào năm 1963, điều đặc biệt trong bức ảnh này trong ảnh chỉ duy nhất chỉ có mình ba chống tay lên và cũng chỉ còn duy nhất ba còn sống. Ba hay nói đùa là có lẽ vì ba chống tay nên mới còn sống.

Read More »

Viết về cuộc đời ba?

Mấy hôm nay ba đi họp hội cựu chiến binh với các đồng đội xưa ở xa, đến mãi hôm qua mới về. Sáng nay sang nhà chơi, ba cho tôi xem một tấm hình mà ba vừa được người ta tặng lại. Tấm hình đã được lưu giữ trong phòng truyền thống của một trung đoàn suốt mấy chục năm nay.

IMG_9708
[ Bấm vào hình để xem to hơn ]

Chính xác thì bức hình được chụp cách đây đã gần 50 năm, trong một đợt huấn luyện đặc biệt. Ngày ấy ba chỉ vừa mới tròn 21 tuổi, trong ảnh là ba và 3 người nữa đang vượt qua một vách núi (cái vách núi mà thú thật khi nhìn vào tôi bỗng thấy xấu hổ vì nhớ có lần sau khi “đi bộ” được lên Fansipan trở về tôi đã hớn hở khoe với ba).

Thấy tôi chăm chú nhìn, ba hỏi: “Có nhận ra ba là ai trong ảnh không?”

Tôi chỉ vào người ngồi dưới cùng đang cầm khẩu AK. Ba cười.

Thật ra cũng không khó để nhìn ra “tôi” trong bức ảnh đó, cả nhà đều công nhận là tôi giống ba, từ ngoại hình đến khuôn mặt, đặc biệt là cái mũi. Tuy mặt ba đã bị khẩu súng che hết ½ nhưng không khó để nhận ra cái mũi đặc trưng. Đặc biệt là hiện nay khi tôi đổi tóc sang dạng “húi cua” thì càng giống hơn nữa.

Read More »