Thiên tài/tai hội họa Việt Nam

Trước giờ chưa viết entry chửi ai bao giờ nhưng hôm nay phá lệ viết một bài, mục đích duy nhất là… chửi.

Đầu đuôi là đọc một cái bài báo tự lăng xê (hoặc nhờ người khác lăng xê) của một bạn họa sĩ trời ơi nào đó tự nhận là Thiên tài hội họa Việt Nam.Trích dẫn nguyên văn lời của bạn này:

“Bạn có đủ khả năng để mua một trong những bức tranh độc đáo và đắt nhất VN không? Thế kỷ 20, Picasso đã làm nên lịch sử nghệ thuật thế giới bằng trường phái Lập Thể, thế kỷ 21 này, Hoạ sĩ Nguyễn Khắc Cường hy vọng sẽ làm thay đổi lịch sử hội hoạ thế giới bằng trường phái hội hoạ mang tên: Cây Đời Vĩ Đại…”

Chuẩn bệnh cho bạn này, có 2 hướng: một là nhà gần thao trường – vẽ tranh khi bên tai văng vẳng tiếng ném lựu đạn / hai là bị hoang tưởng thời kỳ cuối, ngoài ra bạn còn có một lòng dũng cảm vô bờ bến :X

Nghệ thuật quái gì toàn phải có một lô chú thích bên dưới.

folkdances

Bức này được bạn chú thích: “Những điệu múa dân tộc thời Hùng Vương luôn sống động trong thời đại chúng ta”. Bạn mà không chú thích thì ngồi nhìn cả buổi tôi cũng không hiểu nổi ý tưởng cao siêu của bạn

khat vong hoa binh - hoang tuong
Trong 1 phút bốc đồng, bạn chơi luôn “Khát vọng hòa bình” giá 180 tỉ.
Oh yeah! Taliban nhìn bức này bỏ súng liền.

Thẳng thắn mà nói thì bạn có dũng cảm nhưng không đủ tự tin, bạn không tin vào nghệ thuật của mình nên phải lợi dụng những vấn đề cao siêu để cố nâng tầm nghệ thuật của bạn lên. Định post thêm vài ảnh nữa, nhưng thôi phí bandwidth, ai muốn xem thêm mời qua hẳn web của bạn này.

À, nhắc đến cái site, bạn khè đỏ lửa luôn! Ban đầu vô choáng, ngưỡng mộ vì site bạn chơi đủ các tiếng Anh, Pháp, Nga… Thấp thỏm một niềm hy vọng là bạn tuy nổ nhưng biết đâu ngoại ngữ bạn tốt, sau này biết đâu bạn hồi tâm chuyển ngành. Đọc một tí thấy tiếng Anh của bạn có mùi kỳ kỳ, thêm tí nữa thì phát hiện ra bạn đặt trọn niềm tin vào… Google Translate :X . Kết nhất đoạn bạn dịch câu thơ sau:

“Trả món nợ non sông trước mắt
Mặc đời sau thiên hạ luận bình”.

sang tiếng Anh:

“Pay debt non river ahead
Wear life after galactic commented. “

:-O

——-

Ngoài ra bạn Cường còn cho biết: “Rao chỉ để rao, chỉ để gây sự chú ý chứ chưa bán được bức nào…” – nói thật bạn bán được bức nào giá như bạn đăng tui con bạn.

Tóm lại:

Giá trị chính xác đúng như nhận xét của họa sĩ Lê Thiết Cương: “Những tác phẩm của Nguyễn Khắc Cường hoàn toàn không có giá trị nghệ thuật, không phải 10 triệu đô la mà 1 đô la cũng không đáng”.

Tuy nhiên việc bạn tự định giá tranh của bạn thế nào là quyền của bạn (đôi khi tôi còn định giá ảnh tôi chụp hơn 180 tỉ ấy chứ  :-D ), nhưng mà bạn chơi ngông tự viết thư gửi cho báo đài, lợi dụng sự lá cải của báo để tự nhận là đưa nền nghệ thuật Việt Nam lên tầm cao mới, rồi lên phát biểu linh tinh báng bổ cả những nhà hoạt động nghệ thuật cha chú, chưa kể không khéo lại có người bị bạn lừa… Xét những lý do đó, tự nhận mình là một công dân gương mẫu, tui thấy có trách nhiệm phải chửi để giúp bạn tiếp đất an toàn. Van bạn đừng vác cái này đi ra thế giới rồi nhận là đại diện cho cả nền hội họa Việt Nam.

Tiên sư! Mai ông cũng đi vẽ tranh rồi làm cái site rao bán 1800 tỉ cho mà xem, lỡ nổ rồi tội gì phải tiết kiệm :ROCKON:


Đồ chơi mới – Toski T-58 Irons

golf3

Tình hình là bữa giờ sau một thời gian chơi thì mình nhận ra tay bị đau một cách bất thường, tham khảo chuyên gia thì được chuẩn bệnh là do mình sân si dùng gậy của dân chuyên nghiệp nên nó nặng, nó nặng thành ra nó đòi hỏi đánh phải chuẩn, lỡ cái nào không chuẩn là sẽ bị dội lại làm tê tay. Tê tay lâu ngày gây ra đau tay, đau khớp.

Sau đó được kê đơn là phải đổi bộ Irons, và chiều qua vừa đổi xong. Chính xác thì mình chỉ đổi bộ Irons 5-6-7-8-9 và 2 cây P, G – còn các cây khác vẫn giữ nguyên. Bộ mới này là Toski T-58, nghe đâu Toski là một tên tuổi khá nổi tiếng trong làng làm đồ golf hand-made (ông bạn bảo thế :-D ). Bộ này nhẹ hơn bộ cũ do không có 2 cục dằn phía đầu gậy và phần đuôi có cấu tạo khác nên sẽ đỡ tê tay hơn trong những cú đánh hỏng :* )

golf1

Toski T-58

Kết quả là quánh sướng hơn hẳn, tối về ngủ ngon không bị đau tay nữa :-D

Thêm cái tin trời ơi nữa là đang đứng trong sân, cạnh một bạn nữ doanh nhân thành đạt nào đó, nữ này đánh kiểu gì không biết nhưng kết quả là banh bay trúng thành rồi dội vô ngay mắt cá mình. Kết quả là giờ bầm tím X(

Cũng may bay trúng thành rồi mới vô mắt cá, bay thẳng là “thâu tiêu rầu”.


Welcome chị Nga sang Wordpress

Chị Nga – mà trước giờ tôi hay gọi là MM. Tôi biết chị lần đầu từ một lĩnh vực chẳng liên quan gì đến marketing. Rồi gặp chị lần đầu cũng chẳng phải trong một hội nghị hay hội thảo gì, mà là trong quán Út Nhung – một quán cóc lề đường ven con kênh Nhiêu Lộc đen xì.

Thời điểm đó tôi cũng đầu quân vào Sony, đang từ ngành IT lại bị vứt ngay vào giữa phòng Marketing của một công ty lớn, lại phải ôm trọn cái mảng cực mới khi đó là Online Marketing. Một liều ba bảy cũng liều, tôi vừa làm vừa nghiên cứu, hàng loạt những thuật ngữ mới mà một người làm IT như tôi khi ấy nghe như vịt nghe sấm. Ơn trời khi đó sếp tổng Hirai là người rất coi trọng Online Marketing, ông luôn động viên và tạo điều kiện cho những campaign liên quan đến Online Mktg của tôi. Sony từ thời điểm Online gần như là con số 0 đã phát triển mạnh với rất nhiều hoạt động online và đến hôm nay đã hoàn chỉnh nền tảng khá vững chắc nhờ dự án Project Homepage liên kết được tất cả các hệ thống CRM, Homepage, Logistics… Dự án một thời mà tui ăn, ngủ đến mơ cũng thấy.

Mà tự dưng đang viết bài về chị Nga lại quay sang kể lể về Sony, quay lại thôi… :-D

——

Blog chị Nga là một trong những blog viết về marketing mà tôi thích đọc nhất, những bài viết của chị rất rõ ràng dễ hiểu, không cố tình dùng từ ngữ cao siêu phức tạp, tuy nhiên các phân tích luôn luôn sắc sảo và những đánh giá chính xác. Chính vì vậy mà bài nào bà chị cũng “cà khịa” hết thương hiệu này đến thương hiệu khác, mà viết bài “chỉ trích” thường khó hơn rất nhiều so với viết bài ca tụng hoặc là đánh giá vô thưởng vô phạt. Pageview blog chị cao ngun ngút.

Ngoài marketing, tôi và chị lại có thêm điểm chung là thích chụp ảnh, tui thì thích chụp đời thường, phong cảnh, chị thích chụp đồ ăn, và 2 bé con xinh như thiên thần.

Rồi Yahoo 360 sập, dân làng túa nhau bỏ chạy, bà chị tôi cũng phải chạy…  Sau vài ngày bôn ba cuối cùng với cái sự “quân sư thầy dùi” của tôi, chị đã quyết định chọn Wordpress.

Dọn qua Wordpress rồi như là đang từ chung cư dọn ra biệt thự ở riêng chị nhỉ, đầy đủ tiện nghi lại thích xây cất thế nào tùy ý :-D

Và đây là địa chỉ mới của chị, mời mọi người ghé chơi:

http://vietnga.vxix.com

Tiếp tục những bài viết thật hay chị nhé.


Hồ Than Thở một ngày mưa

Hồ Than Thở

Ở Đà Lạt có nhiều hồ, hồ Xuân Hương, hồ Suối Vàng, hồ Tuyền Lâm… Và không như hồ ở Hà Nội, là những hồ lớn gắn liền với những lịch sử lâu đời, hồ ở Đà Lạt là những mặt hồ phẳng lặng thường gắn liền với những truyền thuyết lãng mạng. Và hồ Than Thở là một trong những hồ gắn liền với những câu chuyện tình yêu lãng mạn như thế. Tôi xin kể lại 2 câu chuyện mà tôi đã được nghe, được kể trong một buổi chiều mưa trắng trời Đà Lạt, bên chính bờ hồ này.

Nhắc đến hồ Than Thở, nhiều người thường nghĩ đến đó là khu du lịch Hồ Than Thở, với những bờ cỏ thoai thoải, con đường quanh co uốn lượn bên trên, nhưng không nhiều người biết được hồ nước này lại gắn liền với những câu chuyện tình yêu bi ai đẹp không thua gì chuyện tình Romeo & Juliet ở trời tây. Tôi xin kể lại 2 câu chuyện mà chính tôi đã được nghe từ những người dân sống ở địa phương.

Trong một buổi chiều Đà Lạt tôi lang thang về hướng làng hoa Thái Phiên, tôi cũng không có ý định sẽ ghé vào hồ Than Thở vì những địa điểm du lịch không phải là nơi hấp dẫn tôi. Khi đi đến khu vực hồ Than Thở bỗng trời đổ mưa, do quên mang áo mưa nên tôi tấp đại vào một quán nước ven đường để đục mưa. Người bán quán là một ông cụ râu tóc bạc phơ, và ông dường như cũng chẳng quan tâm lắm đến việc bán quán, cũng như việc tôi ngồi xuống trước mặt ông.

Khu vực này ngày thường đã vắng, trong lúc mưa gió thế này lại càng vắng, quán nước nhỏ một già một trẻ ngồi nhìn mưa. Tôi mở lời:

- Cháu thích ngồi nhìn mưa lắm cụ ạ, đặc biệt là mưa Đà Lạt.

Ông cụ trả lời như một câu thơ đối đáp với câu nói của tôi:

- Mưa buồn lắm cháu ạ, đặc biệt là mưa Đà Lạt.

Rồi cả 2 lại im lặng, một lúc lâu bỗng ông cụ hỏi:

- Cháu có biết câu chuyện về hồ Than Thở không?

- Dạ cháu biết về câu chuyện tình của người con gái đang nằm dưới ngôi mộ kia – Tôi chỉ tay về hướng rừng thông nằm bên phía trái con đường.

Ông cụ bổng trở nên cởi mở hơn:

- Cháu kể ông nghe xem.

_mg_0125

Đó là câu chuyện tình yêu của cô giáo Lê Thị Thảo và một người thanh niên tên Tâm. Anh là học viên của trường Võ bị Quốc gia. Anh là người miền Tây gốc Vĩnh Long, anh đem lòng yêu cô giáo Lê Thị Thảo. Và cứ mỗi khi có thời gian rảnh rỗi anh lại viết một lá thư mang đến trước nhà cô Thảo. Tình yêu của họ đẹp và nhẹ nhàng cũng như phong cảnh núi rừng nơi đây.

Rồi gia đình anh Tâm biết được, họ không chấp nhận cho người sĩ quan tương lai danh giá yêu cô gái phố núi. (Ngày xưa ai vào được Học viện Lục quân Đà Lạt đều rất được xã hội nể trọng và đánh giá cao). Chuyện chưa giải quyết xong thì anh tốt nghiệp và lên đường ra trận. Người con gái ở lại phố núi ngày đêm mong ngóng tin người yêu…

Cho đến một ngày tin dữ báo về, người yêu cô tử trận nơi chiến trường. Đau đớn tột cùng cho mối tình đầu chưa trọn vẹn đã kết thúc, cô gái ra bãi cỏ nơi hai người thường ngồi hẹn hò, rồi trong lúc quẫn trí cô gái gieo mình xuống làn nước lạnh để giữ trọn tiết trinh với người mình yêu.

Ông trời trêu ngươi ngươi con người, tin tức thời chiến thường đưa sai lệch và Tâm không chết nơi chiến trường, một thời gian sau anh tìm về nơi chốn cũ và biết được tin dữ rằng người con gái anh yêu đã vì anh mà quyên sinh. Đau buồn trở lại đơn vị, anh lao vào cuộc chiến và cuối cùng bỏ mình trong chiến trận. Trước khi chết anh để lại tâm nguyện được chôn bên cạnh người con gái anh yêu. Thế là từ đó bên đồi thông vắng lặng có hai ngôi mộ nằm bên nhau. Một thời gian sau thì người nhà của Tâm lên cải táng bốc mộ anh về quê cũ, bỏ lại mộ cô giáo Lê Thị Thảo nằm lặng lẽ một mình giữa núi rừng Đà Lạt.

- Một câu chuyện buồn hả ông?

- Ừ, buồn…

Rồi ông cụ lại trầm ngâm:

- Thế cháu có biết nơi này còn một câu chuyện tương tự nữa không?

- Thưa cháu chưa biết.

Rồi ông kể tôi nghe câu chuyện thứ 2, câu chuyện mà tôi chắc rằng không nhiều người trong chúng ta được một lần nghe đến.

______

Ngày xưa, xưa lắm, từ trước khi bác sĩ Yersin khám phá ra vùng núi rừng Đà Lạt này, có những người dân đã sống ở đây, họ là những người là dân tộc trong vùng. Và Hoàng Tùng và Mai Nương là một đôi trai gái trong số đó, họ đến với nhau bằng tình yêu trong sáng đẹp như mặt hồ giữa đại ngàn.

Đó là năm 1789, năm mà vua Lê Chiêu Thống vì muốn đoạt lại ngôi báu đã bất chấp hậu quả sang cầu viện triều đình Mãn Thanh, nhà Thanh mượn cớ giúp vua Lê đã đưa hơn 20 vạn binh mã sang xâm lược nước ta. Vua Quang Trung khi ấy đưa đại binh từ Huế kéo quân ra Bắc chống giặc ngoại xâm, ông xuống hịch chiêu mộ nghĩa sĩ cả nước ra chống giặc. Bước theo tiếng gọi non sông, Hoàng Tùng lên đường tòng chinh. Hẹn Mai Nương một ngày khải hoàn sẽ trở về cưới nàng.

Và cũng như câu chuyện kia, Hoàng Tùng không về nhưng tin dữ lại về, chàng trai hy sinh nơi chiến trường. Trong đau đớn tuyệt vòng, Mai Nương trầm mình xuống hồ nước lạnh giá kia. Xác nàng được chôn bên bờ hồ.

Sau đại thắng Quân Thanh, chàng trai hân hoan trở về, dự định trong đầu một đám cưới thật đẹp. Nhưng về đến nơi thì đón chàng chỉ là nấm mộ bên hồ ghi tên người con gái Mai Thanh. Rồi trong đau buồn, chàng đã gieo mình xuống mặt hồ kia để được ở bên người con gái mình yêu mãi mãi.

______

Sau này tôi có dịp đọc lại trong một quyển sách, người ta cũng đã tổng hợp 2 câu chuyện về Hồ Than Thở này, có thể người viết cũng được ông cụ này kể chuyện chăng? Hay đó là một người khác kể, tuy có một số điểm khác biệt so với những gì tôi được ông cụ kể, nhưng hãy gác lại đâu là hư đâu là thật, gác lại đâu là đúng đâu là sai.Dẫu sao đó cũng là những câu chuyện tình buồn, buồn nhưng lại đẹp vô cùng.

Quay lại buổi chiều mưa hôm ấy, ông cụ lại trầm ngâm, câu chuyện của ông và tôi cứ ngắn quãng như thế. Rồi ông cụ bỗng nói, như nói với chính mình:

- Trong tình yêu, để đến được với nhau đôi khi phải trải qua muôn vàng giông bão, và chỉ có tình yêu đích thực mới giúp con người ta vượt qua tất cả. Nhưng với những câu chuyện nơi đây, ngay cả tình yêu đích thực cũng không đưa người ta đến được với nhau. Thế nên các cháu khi một đã đến được với nhau rồi thì phải xem như đó là cái quý, cái may mắn mà đã có mà giữ gìn nó.

- Trong cuộc sống bây giờ, nhiều người đến được với nhau dễ dàng hơn ngày xưa ông nhỉ, nhưng có lẽ cũng vì quá dễ dàng đến được với nhau mà người ta cũng quá dễ xa rời nhau. Bạn bè cháu không ít người cưới nhau được vài năm rồi lại chia tay ông ạ.

- Ừ, bởi vậy điều quan trọng nhất, và cũng là hạnh phúc nhất là hãy tìm được một nửa đích thực của mình, ông với bà đã sống với nhau mấy chục năm rồi, cũng là ngần ấy năm hạnh phúc, cuối cùng cho đến khi bà mất mới mới tách ông bà khỏi nhau được. Bà vừa mất tháng trước cháu ạ.

Tôi chợt ngỡ ngàng! Giờ thì tôi hiểu vì sao từ khi gặp ông cụ cứ có vẻ gì là buồn buồn. Nhìn vào mắt ông, đôi mắt ông không khóc, nhưng tôi có cảm giác bên trong đó là một trời nhớ thương dành cho người bạn đời của mình. Và tôi được biết tôi là người đầu tiên ông chia sẻ những cảm xúc của mình từ ngày bà mất. Mưa đã ngớt, chào ông cụ về trong lòng đọng lại không ít cảm xúc. Trong lần trở lại Đà Lạt gần đây, tôi quay trở lại hồ Than Thở để chụp ảnh mộ cô giáo Lê Thị Thảo (chính là hình tôi dùng trong bài này). Tôi đã cố nhìn quanh để tìm hàng nước của ông cụ, nhưng không còn thấy đâu nữa…

Chỉ là một câu chuyện của một già và một trẻ, trong một buổi chiều mưa lất phất của Đà Lạt.


Phân vân…

Bởi những điều rất giản đơn,
Ta chia tay
Không phải vì tình yêu không còn nữa
Con đường đi chung vắng tên hai đứa.
Bởi vì chuyện không phải lúc nào cũng vạch rõ trắng đen

Ngày chia tay là một ngày rất xanh,
Không gió, không mưa, không bão tố….
Và trên mắt em hình như
Chỉ hình như thôi
Vắng lệ
Điều cuối cùng rồi…Nỗi buồn có vắng xa??

Ngày bây giờ là một ngày không anh
Bầu trời vẫn rất xanh
Cũng không gió, không mưa, không bão tố….
Và nỗi nhớ cứ chìm sâu trong trái tim không mở
Xa nhau rồi
Có phải em vẫn rất yêu anh……

(sưu tầm)