Vừa trở về sau chuyến công tác 2 ngày ở Cần Thơ và Long Xuyên. Đây là chặng cuối của chuyến tham khảo thị trường xuyên Việt. Vì là chuyến đi công tác, lại trong thời gian gấp nên cũng chẳng có gì đặc biệt, công việc thì vẫn là đi thăm dò ý kiến và thị hiếu của người tiêu dùng về mặt hàng điện tử. Để mà viết thì ấn tượng nhất có lẽ là phần… ăn uống. Trên xe có anh Bằng, trước đây đã từng là Sales ở khu vực Mekong Delta nên rất rành những quán ăn ngon bổ rẻ.
Bắt đầu đi là 7 giờ sáng, đi chỉ có vài người mà cả một chiếc xe 12 chỗ nên chỗ ngồi rất rộng, điểm dừng chân đầu tiên để ăn sáng là Long An. Quán là một tiệm hủ tíu nhìn rất bình dân, không nhớ nổi địa chỉ nhưng chỉ nhớ là nó nằm ngay cạnh một nhà hàng tên là Mái Lá. Hủ tíu ở đây nấu rất ngon, nước nấu bằng xương nên ngọt.
1 giờ chiều thì đến Cần Thơ, mọi người quyết định đi ăn cơm tấm, quán cơm nghe đâu là một quán rất nổi tiếng ở Cần Thơ, quán nằm trong một con hẻm nhỏ, xe hơi phải đậu ở bên ngoài. Cơm ở đây nấu rất ngon, đặc biệt là món sườn nướng, thơm lừng và béo ngậy… Mỗi người làm một dĩa lớn cộng thêm một đĩa gà nướng và một tô canh cánh gà. Đúng là chất lượng, ăn xong ai cũng khen.
Xong bữa trưa thì mọi người quay về văn phòng, văn phòng Sony Cần Thơ to và khang trang hơn văn phòng ở Đà Nẵng. Ở đây ngoài anh Dũng ra mình cũng chưa biết ai. Ghé văn phòng chuẩn bị tài liệu xong là bắt tay vào việc, phỏng vấn người 1, người 2, người 3, có dịp mình sẽ viết đầy đủ hơn về cái vụ phỏng vấn này, bây giờ đang lạm bàn về ăn uống nên tạm thời bỏ qua.
Xong xuôi công việc, chạy qua Sony Center Cần Thơ, vào ngó nghiêng hỏi thăm một lúc sau đó đi lòng vòng ra ngoài. Sony Center Cần Thơ nằm ngay cạnh một trung tâm thương mại, thôi thì đi lên tham khảo một vòng. Đi lòng vòng một lúc, các mặt hàng cũng tương tự như Coop Mart ở Sài Gòn, nhưng ít hơn. Đi đến tầng 3 thì thấy một quán chè, vào ăn thử vì cũng từ lâu nghe tiếng chè Cần Thơ, tuy nhiên không ngờ chè lại ngon hơn cả sự tưởng tượng của mình, chè hạt sen, ngọt thanh và rất thơm, nhất định có dịp mình sẽ quay lại đây.
Hơn 4 giờ chiều thì lên đường sang Long Xuyên, thời gian khít khao cứ như đi ăn cướp. Đoạn đường từ Cần Thơ sang Long Xuyên chỉ khoảng 60km, vậy mà đi gần 2 tiếng, do đường nhỏ và có đoạn quá xấu.
Gần 7h thì đến Long Xuyên, phòng được đặt trước ở khách sạn Kim Thanh, nhìn lên trên thì thấy có được 3 ngôi sao nhưng chưa biết chất lượng phòng thế nào. Check-in lên phòng, phòng tiện nghi cũng khá tốt, có bồn tắm, máy lạnh, truyền hình cáp đủ cả (nhưng tiếc là truyền hình cáp chỉ mở được vài đài).
Nằm nghỉ một lúc thì mọi người hẹn 7h đi xuống ăn tối. Đi bộ khoảng 500m thì đến một quán ăn theo kiểu dân dã – nhưng lại nằm ngay trung tâm thành phố. Thức ăn ở quán này hầu hết với mìnhcái gì cũng ngon, mỗi tội làm rất lâu. Mọi người kêu rất nhiều món, không nhớ hết nổi, chỉ nhớ một số món ấn tượng.
Đầu tiên là chuột đồng quay, không biết họ tìm đâu ra những con chuột mà to bằng bắp tay. Quay cực thơm, da giòm rụm. Mình trước nay chỉ dám ăn thịt chuột ở quê, trên TP không bao giờ dám ăn do thường được cảnh báo chỉ toàn chuột cống.
Món thứ 2 là món gà nướng lu, cũng không biết tả thế nào, tóm lại là ngon, rất ngon. Nhưng đặc biệt phải nói là món cuối – món cháo cua đồng, lúc ăn đến món này là mọi người đã no lắm rồi sau một loạt các món chuột, bánh xèo, giun dế kiến gián đủ cả, thế mà ăn đến cháo này vẫn thấy ngon, vẫn ăn mạnh miệng. Trong cháo có cua đâm nhuyễn, ăn chung với bông điên điển, thơm lừng.
Có cái đặc biệt nữa là hôm đó là đúng trung thu, nhà hàng tổ chức trúng thưởng, trò chơi là một khay bánh trung thu khá lớn, mỗi bàn sẽ đoán trọng lượng của chiếc bánh, bàn nào đoán gần đúng nhất sẽ thắng. Chẳng hiểu quay đi quay lại thế nào mà anh Bằng đoán trúng y (sai chỉ có 0.25g so với trọng lượng thật) .
Thế là lại được giải nhất là 1/2 chiếc bánh trung thu rất lớn và 1/2 con heo sữa quay. Sỡ dĩ còn có 1/2 là vì có một bàn khác cũng đoán y chang bàn mình, thế là giải thưởng phải chia đôi, tuy nhiên vẫn nhiều vô số.
Khi quán mang 2 đĩa heo sữa ra thì ai cũng nhìn lắc đầu, không cách nào nuốt nổi nữa, quá no. Thế là nhờ họ bỏ vào hộp mang về, giữa đường thì gặp một nhóm trẻ và những người già đường phố đang ngồi vui trung thu, mình xin phép gửi tặng họ, họ vui lắm là mình cũng vui lây.
Về đến phòng là cũng 10 giờ.
Sáng thức dậy, lang thang ra một quán cà phê Trung Nguyên gần khách sạn khá đẹp, dạng cà phê vườn. Vào uống một ly nước cam + một dĩa cơm tấm. Nói chung là không có gì đặc biệt, ăn lót lòng để chuẩn bị làm việc.
8h30, người của công ty đối tác đến, bắt đầu làm việc…
Xong hết việc là gần 11h, về chuẩn bị hành lý trả phòng, trời bắt đầu mưa nặng hạt. Long Xuyên nằm ngay bên con sông Hậu. Vừa ra khỏi thành phố là phải lên ngay một cái phà tên là phà An Hòa. Trời thì mưa nên ai cũng ngại xuống đi bộ, thế là ngồi hết trên xe. Sông mùa này nước đổ về, chảy xiết mà phà An Hòa lại không phải là phà lớn, ngồi trên xe cũng có cảm giác “phiêu lưu” lắm.
Qua phà là sang địa phận Đồng Tháp và bắt đầu chặng đường gian khổ, đường đoạn này cực kỳ xấu, nên xe phải chạy rất chậm. Đoạn đường chắc chỉ khoảng 30-40km tuy nhiên phải đi mất hơn tiếng đồng hồ. Kết thúc đoạn đường là một cái phà khác – phà Cao Lãnh. Xe phải xếp hàng rồng rắn qua phà nên đợi hơi lâu.
Qua đến phà là sang Cao Lãnh, được anh Dũng dặn trước là ngay đài liệt sĩ, chạy ngược hướng về Sài Gòn khoảng 50m sẽ có một quán có chữ Tiger thức ăn rất ngon. Quán vắng hoe, hầu như chỉ có mỗi xe mình ăn, tuy vậy thức ăn làm khá tốt, không nhớ đã kêu mấy món, nhưng mình nhớ là có Bò nướng tỏi, Lẩu chua lươn…
Ăn uống xong thì tiếp tục lên đường. Trên đường về ghé quán Vân Mập cho anh Hiếu Sales mua đồ. Mình cũng xuống tham quan và mua cho ba vài phong bánh bía Sóc Trăng để cụ ăn uống trà.
Từ đó đến suốt dọc đường về là trên xe không ngớt điện thoại từ công ty gọi, cả xe mạnh ai nấy nói chuyện điện thoại liên tục, chắc là bác tài xế cũng nhức đầu lắm.
Về đến công ty là hơn 6h, vào lấy xe chạy về nhà, kết thúc chuyến công tác.

















Trackback
One Comment
nếu sau này em được đi công tác như thế này, em tình nguyện đi dài dài
[Reply]