Entry này kỷ niệm cho chuyến đi Đà Lạt và quay về trong thời gian kỷ lục – 16 tiếng. Mình và Hiến đã chạy từ Sài Gòn lên Đà Lạt chỉ để uống một ly cà phê với nhau rồi về. Hai đứa đã cùng nhau đón giao thừa năm nay trên đường đi – khi đi ngang qua thị xã Bảo Lộc – đúng vào khoảnh khắc những viên pháo hoa cuối cùng được bắn lên.
Cảm ơn Hiến, người bạn đã có mặt bên tôi lúc tôi buồn và cảm ơn Hiến, người bạn đã cho tôi những lời khuyên chân thành. Năm nay Hiến cũng lấy vợ, nhất định 2 thằng sẽ có một chuyến đi để đời với nhau trước khi chia tay khoảng đời độc thân.
Cho bạn của tôi – Hiến.


















Trackback
3 Comments
Hi Ban!
Tinh co vao trang nay cua ban, minh doc thay thu vi. Cam on ban nha. Chuc ban mot nam moi an lanh va thinh vuong.
Ngoc Giao
[Reply]
Hiếu cũng sắp chia tay thời độc thân năm nay luôn hả. Vậy cứ ráng chụp nhiều ảnh đẹp vào cho rớt cái mirror 5D ra mới thôi nhé
Chúc năm mới hạnh phúc và bình an.
[Reply]
Mình thì lại thấy có một quán café ở Đà Lạt khá độc đáo, đó là quán DIỄM XƯA ở đường MIMOSA, địa chỉ 20 KHE SANH, thành phố Đà Lạt. Ở đây cũng chơi nhạc tiền chiến, chủ yếu là nhạc Trịnh, mà mình và gia đình mình vào đây thì thấy vô cùng ấm cúng, lịch sự, ở đây có một giọng ca đã ngoài 60, nhưng hát nhạc Trịnh quả là tuyệt chiêu, y như KHÁNH LY, mà khuôn mặt, vóc dáng của cô cũng giồng KHÁNH LY, hôm đó gia đình mình đền được cô đón tiếp rất vui vẻ, khách ở đây chủ yếu là ở các tỉnh khác về, lại thích hợp cho những ai tìm đến sự nghỉ ngơi thực sự, có chút hoài niệm, lặng lẽ và bí ẩn. Ngồi bên ngọn nến lung linh dưới một mái nhà tranh rộng khoảng 200m2, tất gần gũi với thiên nhiên, cung quanh là rừng thông bao phủ, xung quanh là vườn hoa Minh Tâm đang khoe sắc.
Sau khi hát tặng mọi người, chủ yếu là nhạc Trịnh nhưng toàn những bài “độc”, có ấn tượng sâu sắc mang đậm triết lý, cô ấy đã mời mình lên ,mình hát luôn một lúc hai ca khúc Trịnh Công Sơn tặng cho mọi người ở quán, hình như ở đây không phân biệt hát hay hay hát dở mà chỉ có những trái tim cùng nhịp đập trong một không khí gia đình,hôm ấy khách đông nhưng không khí lại như thính phòng, không ồn ào náo nhiệt, mà chỉ có sự gần gũi, những bàn khách chưa một lần găp nhau bỗng dưng chẳng nhớ minh là khách nữa, xa Đà lạt mình cảm thấy rất nhớ Diễm Xưa,
mai mốt có dịp nhất định mình sẽ quay lại, theo mình nghĩ nếu đã đến Đà Lạt mà chưa ghé DIỄM XƯA thì xem như chưa đến Đà Lạt, ở đây có chút gì đó làm cho du khách nặng lòng lưu luyến khi rời xa Đà Lạt, có chút lặng lẽ, mát mẻ nhưng ấm áp và e ấp trong sương mờ giăng phủ khi ngồi nhấm pháp tách cà phê ở DIỄM XƯA, hẹn gặp lại DIỄM XƯA ! Mình chúc DIỄM XƯA luôn là người bạn gia đình với mọi người mỗi khi đến đây.
[Reply]