Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em
Khi nỗi nhớ hằn sâu thao thức
Kỷ niệm ùa về – ánh mắt anh bất lực
Lúc em đánh dấu ngày bằng nỗi nhớ rưng rưng
Anh không đành lòng vất bỏ những đau thương
Mặc những buồn vui cứ đi về qua cánh cửa
Vẫn biết rằng không còn cho nhau nữa
Không còn được một lần nếm vị ngọt mùa mưa
Vẫn còn trong anh câu chuyện cổ xưa
Đánh thức lòng anh bằng nỗi buồn chất chứa
Cổ tích nào cho em một nửa
Để thêm một lần nghe tiếng gió lưa thưa
Anh vẫn một mình trong tháng năm qua
Kể từ lúc em đến và ra đi từ đó
Còn kịp không em lời cuối cùng bỏ ngỏ
Cháy rực một thời giờ còn lại tàn tro
Không còn em còn anh chỉ còn lại bơ vơ
Nhành hoa tím em thường trêu mắc cỡ
Còn lại trong anh là màu hoa nhung nhớ
Anh cháy lòng khi viết những dòng thơ
Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em
Khi kỷ niệm cứ đục ngầu sóng sánh
Em biết không chúng vỡ thành trăm mảnh
Gom góp trong hồn và một nửa theo em.
(sưu tầm)

















Trackback
One Comment
Tự nhiên sáng đọc bài này lại giật mình nhớ .. ly cafe sữa cách xa nửa vòng trái đất …
Mọi thứ … rất xa …
[Reply]