Category Archives: Thơ văn




Con cua

Tàn canh!
Mưa!
Rơi lạnh cóng.

Ta ôm hoài,
Nỗi nhớ ngu ngơ…
Sóng!
Trào trên tường…
Bức tranh hoen úa.

Ai đó nói,
Anh là con cua..
Con cua một mình đi tìm hạnh phúc
Lầm lũi bước!

Hiên ngang…
Ngẩng cao đầu

Khóc trong nụ cười!

Anh không khóc,
Cũng chẳng cười
Anh âm thầm bước…
Đi tìm hạnh phúc trên trục ngang
Khi ai cũng nói: “Hạnh phúc nằm trên trục dọc!”

Anh thả rơi chiếc khăn trên cổ….
Lạnh cóng…
Rét.
Ly rượu đổ ập,
Anh lập cập run

Anh vẫn là 1 con cua…
Lầm lũi bò trên trục ngang tìm kiếm hạnh phúc…
Đối với anh… hạnh phúc là con đường anh bò

Ôi con cua…
Một mình tiến… sang hướng ngang.
Bao bẽ bàng…
Vẫn bò không ngoảnh lại…

Con cua lang thang trong khu vườn cấm…
Con cua lấm bẩn… con cua cười…

Khuya!
Lạnh…
Ướt nhoè… trong mưa!

(sưu tầm)

Entry for April 18, 2009

Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em
Khi nỗi nhớ hằn sâu thao thức
Kỷ niệm ùa về – ánh mắt anh bất lực
Lúc em đánh dấu ngày bằng nỗi nhớ rưng rưng

Anh không đành lòng vất bỏ những đau thương
Mặc những buồn vui cứ đi về qua cánh cửa
Vẫn biết rằng không còn cho nhau nữa
Không còn được một lần nếm vị ngọt mùa mưa

Vẫn còn trong anh câu chuyện cổ xưa
Đánh thức lòng anh bằng nỗi buồn chất chứa
Cổ tích nào cho em một nửa
Để thêm một lần nghe tiếng gió lưa thưa

Anh vẫn một mình trong tháng năm qua
Kể từ lúc em đến và ra đi từ đó
Còn kịp không em lời cuối cùng bỏ ngỏ
Cháy rực một thời giờ còn lại tàn tro

Không còn em còn anh chỉ còn lại bơ vơ
Nhành hoa tím em thường trêu mắc cỡ
Còn lại trong anh là màu hoa nhung nhớ
Anh cháy lòng khi viết những dòng thơ

Chẳng đêm nào anh ngủ được đâu em
Khi kỷ niệm cứ đục ngầu sóng sánh
Em biết không chúng vỡ thành trăm mảnh
Gom góp trong hồn và một nửa theo em.

(sưu tầm)

Quên

Lạnh không anh những ngày tháng xa nhau
Em xin lỗi những lúc không còn nhớ
Em xin lỗi có lúc không trăn trở
Gió yếu rồi thuyền đi nổi không anh?

Nỗi nhớ sẽ vui khi được gọi tên
Em lơ đãng và rồi quên đi đấy
Không phải quên anh, mà quên mất nhớ
Quên mất buồn, quên mất cả tương tư.

Đừng trách em, em không phải thờ ơ
Không phải quên anh, anh biết rồi anh nhỉ
Khi lỡ gần ai một buổi chiều, em nghĩ
Giá được gần anh, dù chỉ một buổi chiều !

Anh thấy không, em vẫn biết nhớ nhiều
Không phải quên anh, không quên đâu anh nhỉ
Nếu tiếng em cười chiều nay hơi hoan hỉ
Không phải em vui khi mình phải xa nhau.
Anh biết mà, em không phải quên đâu….

(sưu tầm)

cút bắt

năm xưa…
tuổi thơ là những trò cút bắt cùng chúng bạn
ta chạy về bạn, bạn chạy về ai? ai chạy về đâu?

rồi ta lớn lên…
trò chơi năm xưa gửi lại cho bầu trời tuổi thơ,
bộn bề lo toan, bộn bề sống…

bỗng một hôm…
ngỡ ngàng nhìn lại, ta vẫn đang trong trò chơi năm nào,
khác chăng vòng cút bắt to hơn… đau buồn hơn…

ta bước đi, ra về trả lại cuộc chơi,
nhẹ nhàng, trống vắng, u mê…
ừ thôi ta về bỏ lại cuộc chơi!

Viết cho những ngày mà cuộc sống chưa bao giờ là mơ,
và dẫu giấc mơ nào rồi cũng đến lúc thức,
để mai vẫn phải là một ngày mới,
,