Category Archives: Thơ văn




Cho ngày em đi

Con đường xưa giờ đã thành kỷ niệm
Khi bóng em xa hút mãi bên trời
Anh bất lực nhìn theo lặng lẽ
Hiểu rằng mình sẽ mãi đơn côi

Day dứt chi trái tim đã chia đôi
Nước đã đổ sao đong đầy được nữa
Anh lặng lẽ cuời trên đau khổ
Em nghe tim yêu chết giữa dòng người

Thôi nhé anh yêu thương thế đủ rồi
Xin anh nhận lại những gì đã tặng
Nhưng còn một vết thương thầm lặng
Hãy để em mang nó suốt cuộc đời

Cảm ơn em khi đem đến nụ cười
Cùng hạnh phúc cho anh trong ngày cũ
Tình yêu mình để quên lời khuyên nhủ
Để suốt đời anh mang trọn nỗi niềm đau

Và anh chẳng bao giờ trách em đâu
Cũng sẽ không nói rằng mình rất tiếc
Em và anh ta yêu nhau tự nguyện
Có tiếc chăng chỉ là: “Anh không đi hết tình yêu em”

Em sẽ nghĩ rằng anh cũng dễ dàng quên

_MG_3901

Em cứ khóc, cuộc tình rồi cũng nhạt
Em cứ buồn, rồi cũng phải chia ly
Níu làm chi, kéo nữa mà chi
Tự cuộc tình đã không tròn nguyên vẹn,
Em với anh hai vòng bán nguyệt,
Ghép với nhau cũng chưa đủ vầng trăng

Phải không em, lệ tình đầu quá mặn
Nhưng nước mắt nào cũng chẳng đọng được lâu
Khi xa nhau rồi nhớ về nhau
Em sẽ cười vu vơ và chỉ thế.
Em sẽ cho rằng chỉ là thời non trẻ,
Em sẽ nghĩ rằng anh cũng dễ dàng quên…

Phân vân…

Bởi những điều rất giản đơn,
Ta chia tay
Không phải vì tình yêu không còn nữa
Con đường đi chung vắng tên hai đứa.
Bởi vì chuyện không phải lúc nào cũng vạch rõ trắng đen

Ngày chia tay là một ngày rất xanh,
Không gió, không mưa, không bão tố….
Và trên mắt em hình như
Chỉ hình như thôi
Vắng lệ
Điều cuối cùng rồi…Nỗi buồn có vắng xa??

Ngày bây giờ là một ngày không anh
Bầu trời vẫn rất xanh
Cũng không gió, không mưa, không bão tố….
Và nỗi nhớ cứ chìm sâu trong trái tim không mở
Xa nhau rồi
Có phải em vẫn rất yêu anh……

(st)

Khi trong tim không còn ai nữa

Khi trong tim không còn ai nữa
Chiều vu vơ nghiêng quán anh ngồi
Chống chếnh ly những lời bỏ ngõ
Vị ngọt nào đăng đắng bờ môi

Thèm được làm dấu chân bé nhỏ
Mãi theo em, theo em trọn đời
Mùa thu đi âm thầm trên cỏ
Vùi anh trong hạt mưa rơi

Vẫn biết mùa nối mùa nông nổi
Sẽ có ngày chồi lại thơm cành
Sẽ có người nói ra điều em đợi
Chỉ buồn rằng người đó chẳng là anh

Đông đến sớm cho đời khô khát
Nước mắt thay mưa xối trong lòng
Ly tình đầu chẳng bao giờ cạn
Chẳng bao giờ uống cạn mùa đông.

(st)

Xuề xòa

Ờ không vui thì em cứ bỏ đi
Trong cuộc đời này niềm vui nhiều vô kể
Chỉ cần em cười và với tay, rất dễ
Đâu cần tìm kiếm xa xôi…
.
Ờ không yêu thì em cứ bỏ tôi
Chỉ “Anh có buồn không” em đừng bao giờ hỏi
Để tôi khỏi trở thành người nói dối
Mang nụ cười ngày và nước mắt đêm…
.
Ờ thích làm cô bé lọ lem
Em cứ đi tìm những chàng hoàng tử
Khi chán ánh hào quang nhiều phép thử
Em lại cứ về đây…
.
Ờ thích tìm một chút men say
Tôi sẽ chở em ra quán
Chén rượu như cuộc đời, đôi lúc khiến người ta loạng choạng
Tôi sẽ đưa em về đến tận nhà…
.
Ờ nếu sau những tâm sự vừa qua
Em vẫn muốn siết tay tôi thật chặt
Và hỏi lại tôi thấy gì qua ánh mắt
Ờ,… trăm năm rồi sỏi đá vẫn cần nhau…

(st)

Ờ thì em ném cuộc tình trên khung cửa
Chói chang quá, héo khô mất rồi
Rồi hỏi rằng cuộc tình ấy nay đâu
Ờ,… vết hằn trên khung cửa mà thôi