Bức ảnh trên không nằm trong loạt ảnh này, nhưng tôi muốn dùng nó để bắt đầu bài này. Ảnh chụp một cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mà tôi chụp được cách đây đã khá lâu.
.
Sài Gòn, mảnh đất nơi tôi sinh ra và lớn lên, thân quen đến độ đôi khi quên mất rằng nó rất đặc biệt. Trời Sài Gòn lại mưa – không như những cơn mưa bình thường chợt mưa rồi chợt hết, mấy hôm nay do ảnh hưởng bão nên mưa liên tục, mưa nặng hạt cả ngày. Đến tối mới ngớt mưa, bước ra khỏi văn phòng, ăn tối xong chạy ra cái góc hay ngồi trước nhà thờ Đức Bà. Bấm lại được vài tấm ảnh đêm Sài Gòn sau mưa. Tôi thích mưa, thích luôn cả cái cảm giác lành lạnh, ẩm ướt sau cơn mưa.
Bộ ảnh này cũng chẳng có gì đặc biệt do chụp vội vàng lại không đầy đủ thiết bị, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thích. Có lẽ chính vì cái không đặc sắc, nhiều chi tiết không hoàn hảo đó lại cho tôi cảm giác gần gũi của cái hồn Sài Gòn: mộc mạc, bình dị, không hoa mỹ mà sâu sắc, lắng đọng.

































