Category Archives: Ký sự




Cổng trời Đưng K’Nớ – nhiệm vụ bất thành PII

Sau khi vượt qua con dốc Tử Thần, chúng tôi tiếp tục di chuyển và chỉ khoảng 10 phút sau đó là giáp ngay 1 con dốc kinh hoàng khác. Con dốc bình thường trước khi mưa không quá khó để vượt qua, chỉ cần gài cầu chậm và đi số 1 là có thể qua được. Tuy nhiên với cơn mưa trút nước như hiện tại thì nó thành một… con suối. Lúc này đi đầu là xe của anh Long, một tay lái rất nhiều kinh nghiệm.

Dừng lại đợi dưới dốc (trong hình vệt đỏ là xe anh Long đang vượt dốc)

Theo quy tắc khi đi offroad thì khi vượt dốc phải vượt từng xe, xe trước phải vượt xong con dốc và kiếm được chỗ dừng an toàn thì xe sau mới được bắt đầu. Xe tôi ở vị trí thứ 2 dừng lại đợi anh qua hết dốc, tuy nhiên cứ thấy xe anh rướn lên rướn xuống ở giữa dốc mãi không thể vượt qua được. Tôi hỏi qua bộ đàm: “Anh Long, xe anh sao rồi, em đang ở dưới dốc ngay sau xe anh?” – nhưng mãi không thấy trả lời, các xe phía sau xe tôi cũng sốt ruột hỏi nhau loạn xạ trong bộ đàm…

Sau cùng cũng nghe giọng anh Long trong bộ đàm:

- Apo hả? Em đang ngay sau xe anh hả?
- Dạ em đây, xe em đang dưới dốc sau xe anh. Phía trước anh bị sao vậy?
- Phía trước mưa tạo thành một hốc nước rất lớn, xe không thể vượt qua được, xe anh hiện đang bị mắc lầy giữa dốc. Em cho xe chạy lên dùng tời lôi xe anh ra và sau đó mình phải phát cây bên cạnh để mở đường đi vòng qua con đường này.

Tôi cho xe chạy lên chuẩn bị kéo xe anh Long ra

Lúc này chiếc tời 8 tấn phát huy tác dụng. Xe của anh Long được lôi ra khỏi vũng bùn và gài lại giữa dốc. Theo đúng kế hoạch, xe tôi phải mở con đường khác băng qua triền dốc, lúc này anh Long đi bộ trước băng vào đám cây rừng để cảnh báo cho tôi. Sau khi nhận được tín hiệu là xe có thể đi được. Tôi cho xe băng lên, phía trước chỉ toàn là bụi rậm và thông, triền đồi lúc này khá dốc, một mặt xe phải tránh các cây thông một mặt phải chạy đều tốc độ không cho xoáy bánh vì dễ gây ra mất lái có thể làm xe rơi xuống vực.

Đọc tiếp »

Cổng trời Đưng K’Nớ – nhiệm vụ bất thành

Bài Thủy chiến Thị Nại chưa xong nhưng tui xin phép chen ngang bằng bài viết về chuyến đi mới tuần rồi cùng hội Offroad OtoSaigon. Một chuyến đi với rất nhiều trải nghiệm và cảm xúc.

“Theo người Cill, Ðưng K’nớ là điểm nối giữa vùng đất cao Lang Bian và vùng đất thấp Ðầm Ròn. Nối thông ba vùng đất này là con đường 722, thực chất đến nay chỉ còn là con đường mòn xuyên qua giữa rừng (theo một tài liệu cũ, con đường này được Ðệ nhất phu nhân của chính quyền Sài Gòn Trần Lệ Xuân mở làm đường chiến lược nối thông qua Buôn Ma Thuột, nhưng không thành công). Có lẽ vì thế Ðưng K’nớ gần như là một “ốc đảo” giữa rừng”

Theo lời anh Việt – một người dân thổ địa của vùng cao nguyên này. Năm nào cũng vậy, Ðưng K’nớ đều có một vài tháng bị cô lập hoàn toàn giữa rừng, không điện, không điện thoại, không có đường vào, và không có bất kỳ một chiếc xe nào có thể đến được Ðưng K’nớ, kể cả xe đặc chủng của quân đội.

Đã từng có một đoàn xe offroad quyết tâm chinh phục đỉnh cao này và lần đó mọi người cũng không thành công dù đã được trang bị đến “tận răng” – nhưng đoàn bạn cũng phải bỏ cuộc khi con đường phía trước trở thành những vũng bùn đặc sâu ngang thân người.

Đó là những gì chúng tôi biết về Ðưng K’nớ, một cung đường không dành cho những người yếu tim.

Đọc tiếp »

Xuyên Việt – Chợ mực ở Sa Huỳnh

Khất nợ mãi đến hôm nay mới có thời gian viết tiếp chuyến Xuyên Việt. Hôm nay mình kể một câu chuyện về một ngôi chợ cũng khá đặc biệt ở Sa Huỳnh – một huyện miền Trung cách Quảng Ngãi khoảng vài chục km. Nơi mà tất cả những công đoạn xử lý mực từ thu mua ở tàu đến chế biến và sấy khô đều diễn ra ở một địa điểm, nơi mà tuy mọi việc rất cực nhọc nhưng trên mặt mọi người lúc nào cũng là một nụ cười rất thân thiện và vui vẻ.

——

Buổi sáng hôm đó sau khi ăn sáng cà phê xong, 3 anh em tiếp tục rong ruổi trên đường, lúc này khoảng 9h hơn, nắng đã lên cao rồi. Xe đang chạy bon bon thì bỗng anh Bu ngồi phía sau la lên: “Dừng lại dừng lại Hiếu ơi, anh thấy có một khu chợ hay hay”.

Dừng xe lại bên đường, mấy anh em lục đục vác ba lô bước vào khu chợ cá. Vào đến nơi mới phát hiện ra đó không phải là cá mà là mực và nơi đây cũng không hẳn là một khu chợ mà giống một điểm thu mua và chế biến thì đúng hơn.

Khác với chế biến cá cơm ở Phan Rí hay Phan Thiết, nơi mà người ta mua cá ở một nơi, sau đó chở đến một nơi khác để hấp cá, rồi một nơi khác nữa để phơi cá… Ở đây tất cả mọi công đoạn đều diễn ra cùng một nơi.

decor

Mực sau khi thu mua từ tàu sẽ được chuyển vào đây để phân loại.

_MG_4033

.

Sau khi phân loại xong mực sẽ được chia xuống cho từng chị để bắt đầu xử lý.

_MG_4038

.

Công đoạn chế biến sẽ cắt bỏ những phần không cần thiết của con mực. Nước màu đen là do mực từ trong… con mực chảy ra. Đa số các chị làm chung thành một nhóm

_MG_4055

.

Nhưng cũng có chị làm riêng lẻ một mình

_MG_4013

.

Sau khi làm xong, mực sẽ được xếp vô khay và chuyển đi phơi nắng. Phơi xong nắng này là chúng ta có món mực 1 nắng mà rất nhiều người thích ăn.

_MG_4007

.

Nhưng vì mực một nắng khó bảo quản được lâu nên chỉ một số ít mực được chuyển thành mực một nắng. Còn số còn lại sẽ tiếp tục được đưa đi phơi tiếp ở một khu vực khác. Để lấy được góc cao này mình đã trèo lên một bức tường như thế này :-D

LHL_3340

.

Và ra kết quả như thế này

_MG_4011

.

Sau đó mực sẽ được xếp trở lại vô khay trước khi đưa vào lò sấy.

_MG_4075

.

Công đoạn sấy mực rất nặng nhọc vì nhiệt độ trong lò sấy lúc nào cũng nóng hầm hập. Do đó đa phần việc này do các anh thanh niên đảm nhiệm.

_MG_4096

.

_MG_4101

Lúc chụp những tấm hình này mồ hôi mồ kê mình tuôn ra như tắm, ngồi trong lò sấy một lúc mà chịu không nổi phải chạy ra ngay.

decor

Mình quyết định chọn tone màu này cho toàn bộ ảnh vì muốn thể hiện sự cơ cực và nhọc nhằn của những người công nhân ở đây. Tất cả mọi người từ những chị chế biến mực đến các anh sấy mực đều nhọc nhằn cả ngày trong nước, trong những điều kiện rất nặng mùi hoặc không thì trong những lò sấy tăm tối nóng hầm hập. Đây cũng là lần đầu tiên mình chứng kiến được từ đầu đến cuối công việc chế biến và xử lý để ra được những con khô mực thơm ngon mà chúng ta thường nhâm nhi trên những… bàn nhậu ở Sài Gòn.

Xuyên Việt – Đồng cói Tam Quan

Anh em chúng tôi lại tiếp tục chuyến lang thang của mình, cứ đi mà cũng chưa biết trước là sẽ dừng lại ở đâu, vì đã xác định với nhau là thấy điểm nào đẹp thì dừng lại chụp không thì đi tiếp, cứ thế mà đi vô tư vô lo, không cần kế hoạch cũng không cần lộ trình.

Lúc này trời vẫn còn tối, nhưng phía xa sau rặng núi trời bắt đầu hửng lên ánh hừng đông. Cả đêm qua lang thang suốt trên đường nên anh Long và anh Bu một lúc sau đã ngủ khò, mình cũng xác định nếu mà buồn ngủ thì sẽ tấp vô cây xăng nào đó chợp mắt một tí để đảm bảo an toàn nhất định không lái khi có cảm giác buồn ngủ, nhưng chẳng hiểu sao mà cứ tỉnh như sáo. Thế là cứ thế đi tiếp, cảm giác một mình lái xe đi trong cái bình minh yên lặng của những cánh đồng mờ sương miền Trung thật thanh bình.

Hôm nay sương nhiều, những làn sương dày cứ là đà trên những cánh đồng mà ban đầu mình cứ ngỡ là đồng lúa (sau đó mới biết là đồng cói). Trời cứ mỗi lúc một sáng dần, bình minh hôm đó đẹp lắm, cứ tưởng tượng ra cảnh xung quanh đang bao phủ một màn sương nhẹ, rồi cái ánh mặt trời cứ ngày một đỏ rực lên. Bên đường thỉnh thoảng là từng tốp những người nông dân nối nhau ra đồng. Cảnh tượng thật là hiền hoà và thanh bình.

Trong xe tiếng piano cứ chậm rãi ngân nga từng nhịp của bài hoà tấu Beautiful Lady, chẳng hiểu vì sao mà một bài hát về một phụ nữ đẹp nhưng giai điệu lại buồn đến thế, từ nốt từng nốt một cứ nhẹ nhàng trôi qua.

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

———–

Bên đường cột cây số báo còn 14km nữa là đến Tam Quan, chợt nhớ anh Long có nói là ở Tam Quan người ta có trồng những cánh đồng cói rất dày và nếu may mắn đến đúng lúc thì có thể chụp được cảnh người ta thu hoạch cói rất hay.

Cây cói, một loại cây thân cỏ thường mọc ở những nơi ẩm ướt. Thân cây có điểm đặc biệt là hình tam giác. Cây cói được trồng ở khắp các vùng quê Việt Nam để dệt chiếu, giỏ (mà người miền Nam thường gọi là giỏ đệm), và các mặt hàng thủ công đan lát khác. Tuy nhiên ở miền Trung này thì nổi tiếng với nghề dệt chiếu cói, rất nhiều làng nghề dệt chiếu nổi tiếng như làng chiếu Tân Lễ, chiếu làng Hới… Và điểm mà anh em chúng tôi ghé hôm nay cũng là một nơi rất nổi tiếng với nghề dệt chiếu cói: Tam Quan, Bình Định.

Thật ra thì Tam Quan được biết đến nhiều hơn với giống dừa Tam Quan nổi tiếng ngon ngọt mà có lẽ sự nổi tiếng cũng không thua gì xứ dừa Bến Tre. Tuy nhiên do chỉ đi ngang nên không có dịp chụp được nhiều về cây dừa, một dịp khác sẽ quay lại với cây dừa nơi đây. Còn đợt này thì mấy anh em quyết định chụp thu hoạch cói.

Chạy rà rà trên quốc lộ một lúc sau khi qua ngoài huyện Tam Quan thì mấy anh em để ý 2 bên là những đồng cói xanh ngát, có cảm giác đến tận dãy Trường Sơn phía xa. Và may mắn thay, bên dưới là một tốp người đang thu hoạch cói. Vội dừng xe sát vào lề đường và bắt đầu vác ba lô máy ảnh lội bộ sâu vào ruộng.

Anh Long và anh Bu chọn góc chụp từ xa dùng ống tele chụp lại, mình thì thích tả cận cảnh hơn nên gắn 24-70mm vô và tiến sát lại gần. Chụp gần thế này được dịp tả lại những hoạt động của mọi người, nhưng trước hết phải bắt chuyện hỏi han làm quen này nọ, đến một lúc mọi người quen với sự có mặt của mình rồi thì khi đó chụp ảnh mới tự nhiên. Thật vui là mọi người rất thân thiện, còn cho mình uống nước trà nữa.

Vì áp sát chụp nên thường xuyên phải núp vô các góc khuất kẻo trong khung ảnh của anh Long và anh Bu lại thấy có một anh chàng nông dân nhưng lại đang đeo máy ảnh :-D Và đây là bộ ảnh mình đã chụp được ở nơi này.

_MG_3857
Trước tiên người ta dùng một loại liềm đặc biệt để cắt cói, nhìn cái liềm cắt nguyên bó cói ngọt lịm mà mình rợn người. Công việc cắt này đa phần giao cho các anh thanh niên khoẻ mạnh.

_MG_3900
Sau đó người ta cột lại thành từng bó và dùng một loại đòn gánh đặc biệt để xiên qua 2 bó cói.

_MG_3891
Và cứ thế gánh đi, điểm đặc biệt là việc gánh cói này chỉ dành cho các chị phụ nữ

_MG_3915
Chân dung một chị thôn nữ, gọi là chị nhưng mình chắc là cô này nhỏ tuổi hơn mình. Cô này được các chị xung quanh trêu là chưa chồng, “nhà báo” có muốn rước đi không? (các chị cứ nhất định bảo mình là nhà báo, dù mình đã giải thích là chỉ đi chơi và ghé lại chụp ảnh về làm lưu niệm thôi).

_MG_3964
Họ gánh ra một bờ sông gần đó và kết những bó cói lại thành một chiếc bè lớn

_MG_3990
Sau khi “chiếc bè” đủ lớn thì người ta kéo dọc theo con sông ra quốc lộ và xe sẽ đến chở đi.

Và cứ thế những cọng cói sẽ được chuyển đến các làng nghề, nơi mà cũng bằng sự cần cù và miệt mài, người ta biến nó thành những chiếc chiếu nhiều màu sắc. Chợt giật mình đã lâu lắm rồi mình không được thấy lại chiếc chiếu, cuộc sống thành thị cứ ngày một phát triển đẩy lùi những sản phẩm ngày xưa đi.

Chợt nhớ có một lần đến chơi nhà anh bạn, ngồi nói chuyện với bé con nhà anh, kể cho cậu bé nghe về cách mà người ta làm một chiếc chiếu, nhóc ta nghe rất chăm chú. Sau một loạt câu hỏi, cuối cùng nhóc nhà ta hỏi: “Con hiểu rồi, nhưng mà chiếu để làm gì hả chú?” – Chẳng biết nên vui hay buồn. Biết là cuộc sống phải ngày một phát triển và không thể gắn mãi với sản phẩm cơm no áo ấm của ngày xưa được.  Dẫu sao cũng không khỏi nhớ về một chiếc chiếu đã từng giỗ giấc ngủ của bao người, trong đó có mình.

Xuyên Việt – Chợ nón Gò Găng

Chụp xong hoàng hôn ở Bình Tân thì cũng là lúc nhận được điện thoại của anh Long báo vừa đến nơi. Chạy ra bến xe rước anh xong đi thẳng về khách sạn lấy đồ rồi 2 anh em đi thẳng ra Bình Định luôn. Tối nay dự kiến là sẽ lái thâu đêm ra thẳng Bình Định, ở đó theo lời anh bạn là có một khu chợ rất độc đáo mà có lẽ không nơi nào ở Việt Nam như vậy. Chợ họp lúc 2h sáng và kẻ bán người mua mỗi người cầm một cái đèn dầu leo loét để trao đổi với nhau một mặt hàng duy nhất là nón, những chiếc nón lá được làm trong ngày để đến tối mang ra chợ bán.

Chạy xe đêm tất cả các tín hiệu đều dùng đèn, hầu như rất ít khi phải dùng còi, còi chỉ dùng trong một số trường hợp với xe 2 bánh mà thôi. Do đó đòi hỏi một số kỹ năng nhất định, điều đầu tiên là phải biết sử dụng đèn và các quy tắc dùng đèn khi chạy xe. Những quy tắc xin đường, đá đèn xin vượt… Đặc biệt có một số thủ thuật rất quan trọng mà nếu không quen sẽ rất nguy hiểm, một trong những điều đó là thói quen nhìn vào đèn xe ngược chiều, đây là một thói quen rất nguy hiểm mà những người mới chạy xe hay mắc phải, theo tính toán thì khi nhìn thẳng vào đèn pha ta sẽ mất khoảng 3 đến 5 giây ở trong trạng thái loá mắt và ai sẽ biết được trong những giây ngắn ngủi ấy điều gì sẽ xảy ra. Do đó điều quan trọng là phải tập đừng nhìn vào đèn xe, khi thấy xe đi ngược chiều không chịu hạ cod, thì cách dễ nhất là nhìn vào vạch kẻ đường bên phải.

Một thủ thuật nho nhỏ nữa là canh đường, rất nhiều người thường canh đường ban đêm giống như kiểu canh đường ban ngày, nghĩa là nhìn vào cảnh vật xung quanh để canh đường. Cách này rất nguy hiểm vì chạy đêm tốt nhất là canh đường theo vạch kẻ đường bên dưới. Trường hợp không có vạch kẻ đường thì canh theo lề cỏ nhưng tốt nhất là nên chạy chậm lại.
Đường đi miền Trung ban đêm tối đen như mực, chỉ có xe tải và xe khách đường dài chạy, đèn pha sáng trưng. Chạy xe ban đêm nếu đúng ý thức thì khi gặp xe ngược chiều phải hạ xuống đèn cod để không chói mắt và gây nguy hiểm cho cả hai. Thế nhưng những bác tài khu vực miền trung, hoặc các bác tài chạy đường dài Bắc Nam hầu như không biết, hoặc có biết nhưng thiếu ý thức nên 9/10 xe đều cứ để pha sáng trưng bất kể có xe ngược chiều.

Đêm hôm đó một đoạn mưa như trút nước, nhất là sau khi qua đèo Cả, mưa tối đất tối trời, tất cả xe trên đường đèo bò. Mà cái đèn xe Escape cũng không phải là thuộc dạng sáng nữa, trước đi cái Mitsu mình gắn bi-xenon sáng trưng 1 góc trời, đi quen giờ qua cái Escape này không quen cứ phải căng mắt ra mà canh đường, sau đợt này về sẽ nâng cấp bộ đèn lên xenon và projector luôn.

Chạy mãi đến khoảng 1h thì đến Gò Găng – là điểm họp chợ, chỉ còn vài tiếng nữa là chợ bắt đầu họp nên anh em quyết định nằm ngủ trên xe luôn đợi người ta họp chợ. Lúc này trời vẫn cứ mưa lắc rắc mỗi lúc một lớn nên mình bắt đầu lo là trời mưa người ta sẽ không họp chợ nữa, nếu mà vậy thì công cốc mấy anh em chạy thâu đêm để canh họp chợ.

Đợi đến khoảng 2h15 thì bắt đầu thấy lác đác bên kia đường có một vài bóng người phụ nữ cầm đèn. Vậy là vì mưa nên người ta không họp chợ trong con hẻm như thường lệ mà chuyển sang một mái hiên bên đường. Vội đánh xe sang đường và xuống bắt đầu chuẩn bị máy ảnh và tripod.

——

Có đến đây, nhìn tận mắt mới tin được là ở nước ta còn một ngôi chợ kỳ lạ như thế này. Nếu mặt hàng là thịt cá thì còn có thể lý giải được là không bán sớm thì sẽ bị hư. Đằng này mặt hàng trao đổi chỉ là nón. Ban đầu suy nghĩ mãi có lẽ là người ta tranh thủ đi bán nón sớm để lấy tiền buổi sáng ra chợ mua thức ăn về cho cả nhà. Nhưng hỏi ra thì cũng chẳng phải, người ta thu mua nón về rồi cũng để ở nhà thôi chứ cũng chẳng làm gì.

Mình hỏi vậy thì các cô đêm hôm khuya khoắt thế này thức dậy họp chợ làm gì cho sớm để rồi cuối cùng cũng mang về để ở nhà. Và câu trả lời thật bất ngờ, các cô cũng không biết làm gì, chỉ biết đây là tục lệ từ xa xưa lâu lắm rồi, rồi mọi người cứ thế theo thói quen mà làm mãi thôi.

_MG_3783
Phiên chợ bắt đầu trong cơn mưa khuya

Nói là chợ chứ thật ra người bán và người mua rất ít, những người đi thu mua thì chỉ khoảng 3-4 người. Cứ thế họ ngồi đó chong đèn và chờ những người ra bán để thu mua – những người mà cả ngày cặm cụi đan những chiếc nón, để đến tối thành sản phẩm chỉ chừng mười hai mươi cái. Rồi mang ra chợ bán đổi lấy tiền.

_MG_3722

Tuy người bán người mua rất ít, và có lẽ là đều biết nhau cả, vì mỗi ngày chợ đều họp – đúng giờ này, đúng nơi này. Tuy thế nhưng mà tất cả những hoạt động thường có của một cái chợ đều có đầy đủ, cũng có mặc cả, cũng có dỗi hờn chị này mua thấp quá, em sang bán cho chị khác. Tuy rằng 2 chị này và chị khác ngồi kế bên nhau.

_MG_3720

Rồi cũng có săm soi hàng hoá, chê bai để hạ giá xuống, nói chung là tất cả những gì mà một cái chợ bình thường có thì ngôi chợ này đều có. Chỉ khác chăng là quy mô nhỏ xuống đến mức giống như ta đang xem một trò chơi bán nhà chòi của trẻ em.

_MG_3819
Đây là bức ảnh mà mình rất ưng ý, nó diễn tả được lặng lẽ và độc đáo của phiên chợ nơi đây.

Chính vì những cái độc đáo này mà nó làm mình mê mẩn đứng nhìn, rồi chụp. Vì đây có lẽ là ngôi chợ cuối cùng trên đất nước như thế này, một mai không còn nữa thì có lẽ là không còn ở đâu nữa. Mà xã hội thì ngày càng phát triển, cái truyền thống bao đời nay theo lời các chị nói chắc có lẽ cũng không còn giữ được lâu nữa. Mình vui vì đã đến đây vào lúc này, và kịp lưu lại những khoảng khắc quý giá này.

LHL_3244
Một tấm ảnh lưu niệm anh Long chụp mình và anh Bu đang say sưa bấm, trời mưa nên chẳng còn cách nào phải lấy đại cái khăn lau xe che máy ảnh lại :-D

Không uổng công chạy suốt mấy trăm cây số thâu đêm, rồi anh em ngồi trong cơn mưa để đợi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ.