Category Archives: Cảm nghĩ




Người Việt và những thói xấu

Bài này chống chỉ định cho những ai đang là người Việt và thích được nghe khen, thích những lời êm tai. Dẫu biết rằng viết bài này xong có thể sẽ có một lô chỉ trích từ các “phần tử cực đoan”, nhưng vẫn viết vì blog đâu phải chỉ là chỗ để khen tặng lẫn nhau.

Người Việt xưa nay vẫn được tự sướng là cần cù, siêng năng, chăm chỉ… Khoan xét những điều đó đúng hay sai, cho là đúng đi. Thì bên cạnh đó người Việt vẫn còn bị hàng lốc những tính xấu khác kéo ghì cả dân tộc xuống hạng 144 trong bảng tổng sắp 181 quốc gia trên thế giới.

Vô kỷ luật

Vô kỷ luật dẫn đến coi thường giờ giấc. Điển hình là đám bạn của tôi (và hầu hết những người chung quanh hiện tại), hẹn hò 9h thì 9h15 vẫn chưa thấy bóng dáng, thậm chí trước khi đến đã nhắn tin + gọi điện thoại trước bảo rằng bây giờ sẽ ra, vẫn ậm ừ rồi 9h30 lết thết tới. Tệ hơn nữa là có người đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn tung tăng đợi một thời gian rồi mới ra vì “có ra sớm cũng phải đứng đợi”. Riết bây giờ tôi phải tự đề ra 2 cách giải quyết:

  • 1 là ra điều kiện, hẹn 9h nếu 9h5 mà không thấy ai đến thì tôi đi về.
  • 2 là trường hợp không thể dùng cách đó, thì hẹn sớm 8h30 rồi 9h đến – vô hình chung giải quyết theo cách này thì tôi cũng thành một trong số họ. Phát chán!

Vô văn hóa

Nghe có vẻ nặng nề nhưng từ vô văn hóa được dùng chính xác trong trường hợp này.

Điển hình nhất là cái văn hóa tối thiểu, đó là xếp hàng. Tôi đã từng chửi thẳng những người như thế ở sân bay, rạp chiếu phim, máy rút tiền ATM… Một dãy người đang xếp hàng thì từ đâu xộc tới chen ngang vào, thậm chí gạt cả người đang đứng xếp hàng ra một bên.

Hoặc như chuyện lái xe ngoài đường, một dây đang xếp hàng nối đuôi nhau, bỗng có một xe chen vào làn xe máy rồi cắt ngang vào. Những trường hợp này tôi chưa bao giờ cho vào, xe tôi số tự động nên tôi chấp bất cứ cái xe nào cũng không thể chen ngang kiểu đó với tôi được. Thậm chí bố láo thì tôi  vẫn bang thẳng lên ép ra ngoài rồi gọi công an đến xử.

Cũng chuyện lái xe là bật đèn pha trong thành phố, không biết họ có hiểu được cái cảm giác khó chịu như thế nào khi xe chạy sau liên tục pha thẳng đèn vào mặt, điều này không những gây khó chịu mà còn gây nguy hiểm cho xe khác.

Người Việt đố kỵ

Đây là cái tính tệ hại nhất mà tôi thấy ở rất nhiều người Việt, cứ cái gì của mình cũng tốt cũng đẹp, cứ cái gì của người khác là y như rằng phải dở. Thằng kế bên sắm cái tivi 21 inch thì nhất định mình phải sắm cái 25 inch. Còn nếu sắm không nổi cái 25 inch thì vẫn tìm cách nói cái 17 inch nhà mình hơn cái 21 inch nhà nó. Có lần tôi vào một ngôi nhà ở miền Bắc, cả nhà thuộc diện bình thường và có phần dưới trung lưu, nhưng vẫn chơi 1 cái LCD hoành tráng mà đúng ra phải để trong biệt thự.

Từ cái tính này sẽ sinh ra cái tính tự cao tự đại (và cả tự sướng), cái gì của mình cũng là nhất. Và xét rộng hơn một tí thì cái sự tự sướng này đang ở cấp quốc gia khi mà giáo dục lúc nào cũng ru ngủ thế hệ trẻ bằng rừng vàng biển bạc (tiên sư, đất nước đã có rừng vàng biển bạc thì ông cần quái gì phải học, cứ thế mà cưa xuống kéo lên ăn thôi), rồi nào là người Việt với hàng loạt đức tính thông minh, chăm chỉ, cần cù, kiên cường, bất khuất, đảm đang, ABCDE gì đó…

Từ cái tính đố kỵ này sinh ra thêm 1 cái tính là nói xấu sau lưng người khác, cứ hễ tụm năm tụm ba là y như rằng chủ đề sẽ là nói về một người nào đó đang không có mặt. Chẳng hiểu hay ho vui vẻ gì mà cái điều này xảy ra rất thường xuyên, cả trong những môi trường được cho là trí thức và lịch sự.

Người Việt ích kỷ

Người Việt khi nghèo khổ rách rưới thì rất đoàn kết, nhưng khi đã có chút điều kiện thì y như rằng tan nát. Điều này đúng với rất nhiều trường hợp, thử nhìn lại lịch sử. Cứ mỗi khi bị xâm lăng, bị đô hộ thì toàn dân tộc là một khối đứng bên nhau. Khi yên ổn rồi thì nhất định sinh chuyện. Chế độ VNCH khi trước nếu không có hàng lô tướng lĩnh và những người lãnh đạo tham nhũng thì chắc cũng không đến kết cục ngày 30/4 với hàng loạt viện trợ quân sự, tài chính từ các nước đồng minh. Rồi với chế độ hiện tại thì khỏi phải nói, tham nhũng đạt đến hàng thượng thừa.

Phạm vi nhỏ hơn một tí về cá nhân thì ai biết được cái gì cũng ôm khư khư, dấu nghề, những bí kiếp làng nghề cha truyền con nối được giữ kín như mèo giấu …, rồi đến thời nay, ai học được kỹ thuật gì mới là dấu nhẹm đi, thầy dạy trò thì sợ trò hơn mình (chuyện hoàn toàn có thật trong đa số các trường dạy nhiếp ảnh hiện tại). Họ biết đâu rằng chính sự chia sẻ sẽ mang họ đến những kiến thức mới.

Từ cái đố kỵ và ích kỷ sinh ra việc không ai tin ai và tệ hơn nữa là hãm hại lẫn nhau, điều này thường xảy ra trong những môi trường công sở với tình trạng bè phái đấu đá hãm hại lẫn nhau. Những cộng đồng người Việt ở nước ngoài thì chia rẽ, sống khép kín…

Người Việt chia rẽ

Người ta thường nói người Việt có tinh thần đoàn kết, nhưng thử nhìn lại lịch sử dân tộc thì chỉ trừ những lúc bị giặc ngoại xâm, còn lại có thể nói dân tộc liên miên sống trong chia lìa, từ thời sơ khai đã loạn 12 sứ quân, Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi Tây Sơn – Nhà Nguyễn, rồi chiến tranh Việt Nam – mà thực chất là chiến tranh Nam Bắc… Cấp độ nhỏ hơn, ở miền Nam còn đỡ, miền Bắc thì làng này với làng kia đôi khi xem nhau như kẻ thù, trai làng này léng phén qua làng kia không khéo ôm đầu máu về.

Tất nhiên không phải người Việt nào cũng xấu xí, vẫn còn có những nhân cách sống rất đẹp, tuy nhiên họ dần lạc lõng giữa số lượng quá đông đảo những người Việt xấu xí.

Còn nữa không những nhân cách xấu của người Việt? Viết ra không phải để bôi bác lẫn nhau, bởi tôi cũng là một người Việt, mà viết ra để thấy được những điều xấu của nhau để giúp nhau khắc phục, để tự mình rèn bản thân mình. Những chướng ngại này đến khi nào vượt qua được thì mới mong dân tộc lên một tầm cao mới, muốn vượt qua người khác thì trước hết phải vượt qua được chính bản thân mình đã.

Bảo Lộc – Chuyến đi cuối năm nhiều cảm xúc

Chuyến này mấy anh em chỉ đi có 4 người, anh Vinh Cuopbien vui vẻ hiền lành, chị Pi nhí nhảnh xinh đẹp, Niệm – một anh chàng du học sinh ở New Zealand về quê ăn tết – và tôi. Ban đầu có cả Hiến, nhưng gần giờ chót thì Hiến bị trúng thực nằm nhà liệt giường nên không đi được.

Đúng hẹn 6h30 sáng anh Vinh đến ngã tư Bình Thái đón tôi, trên đường đi ghé qua ăn sáng và sau đó thì trực chỉ Bảo Lộc. Khoảng 11h thì chúng tôi đến nơi, điểm đầu tiên chúng tôi ghé là trung tâm Tia Sáng, nơi đây là một cơ sở tư nhân nhận nuôi các em nhỏ khuyết tật, đa số là bị bệnh down, bại não, và một số ít các em tuy không bệnh nhưng bị gia đình bỏ rơi, không nơi nương tựa.

Xe vừa đến các em ùa ra tận cổng đón chúng tôi, dắt tay kéo từng người chúng tôi vào nhà và ngồi xung quanh, thậm chí chị Pira ngoài sân chụp hình các em cũng dắt tay vào vì sợ chị đi luôn. Tuy bị bệnh về tâm thần, những hành động của các em đôi khi vô thức nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành, quý mến chân tình mà các em dành cho chúng tôi.

#01
_MG_3347

Cơ sở vật chất ở đây còn rất thiếu thốn, nhìn quanh gian phòng chỉ có vài cái giường.

#02
_MG_3469

Đồ chơi của các em chỉ là những con thú nhồi bông đã cũ sờn

#03
_MG_3460

Tôi chú ý đến một em bé gái, gương mặt em trông sáng bừng và ngây thơ. Đôi mắt tròn xoe đen lay láy ngây thơ.

#04
_MG_3426

Tôi hỏi cô giáo thì được biết em bị mẹ bỏ trước cổng chùa, người ta nhặt được mang về nơi này nuôi. Em hoàn toàn bình thường nếu không kể đôi môi bị tật, tháng trước em được các bác sĩ giải phẫu để trả lại nụ cười cho em.

#05
_MG_3454

#07  – Cháu cứ nhìn tôi mãi.
_MG_3428

Số phận em rồi sẽ thế nào tôi cũng không biết, chỉ thấy xót xa khi nghĩ đến liệu rằng em có bị ảnh hưởng gì không khi lớn lên xung quanh các bạn bè bị bệnh về tâm thần.

Cũng như thế, mỗi em bé ở đây là một cảnh đời.

#08
_MG_3344

Có một số em bị bại não, những nhu cầu hàng ngày hoàn toàn trông cậy vào sự chăm sóc của các cô bảo mẫu.

#09
_MG_3502

Tôi ra về, trong đầu vẫn cứ đọng lại mãi ánh mắt của các em, những ánh mắt trong vắt hồn nhiên đến vô cùng, tương lai các em mai này rồi sẽ ra sao?

#10
_MG_3516

#11
_MG_3513

#12
_MG_3464

Yêu nước kiểu nhảm nhí

Mấy hôm nay lại bị spam về cái vụ Trường Sa, bên cạnh đó lại rộ lên một vài thông tin kêu gọi sẵn sàng chiến đấu, ký tên ủng hộ đòi lại Trường Sa gì đó. Xin lỗi, tôi nói thật: NHẢM NHÍ!

Không phải do tôi không quan tâm đến những chuyện này, thậm chí về vấn đề Trường Sa tôi đã theo dõi từ rất lâu, từ những năm 2002, tôi và một người bạn đã lùng sục tài liệu đọc rất nhiều. Lúc đó 2 thằng ngồi than thở với nhau sao giới trẻ chẳng ai để tâm đến chuyện này.

Rồi đến năm ngoái khi một bài trên báo Tuổi Trẻ đăng và mở màn làn sóng Trường Sa. Và trong đợt biểu tình đầu tiên, tôi tham gia, tham gia để cho đám Trung Quốc biết rằng chúng ta có tiếng nói chứ không phải để chúng muốn sắp đặt thế nào thì sắp.

Nhưng rồi sau đó có vẻ như việc này thành một kiểu phong trào thời trang, và đến mức trở thành quá khích với việc kêu gọi sẵn sàng chiến tranh, rồi ký tá gì đó để đòi lại biển đảo. Nhảm!!!

Nghĩ sao cái bọn đểu cáng ấy khó khăn dùng mọi thủ đoạn lấn từng mét đất mét biển lại vì ba cái chữ ký vớ vẩn nào đó thì sẽ trả lại cho chúng ta? Nhảm nhí!

Các bác nào hăng máu đòi đánh nhau với TQ thì tìm mua lại sách sử mà đọc xem cách ông cha ta bao đời nay cư xử thế nào với TQ. Từ thời Ngô Quyền, đến Lê Lợi, đánh tan ách đô hộ, rồi đến vua Quang Trung lẫy lừng đánh tan tành 30 vạn quân Thanh lớp chết lớp chạy, rồi sau đó ngay lập tức lại phải qua xin cầu hòa và lập lại bảo hộ với Thiên Triều. Đó không phải là vì cha ông hèn nhát, mà là cha ông đã khéo léo cư xử để dân chúng không phải khổ sở lầm than.

Với tiềm lực của Trung Quốc hiện tại, việc đánh nhau với TQ ngay cả Nga, Mỹ cũng phải né tránh, đừng nói đến nước chúng ta đang là nước nghèo, bao nhiêu năm chiến tranh. Mà nghĩ cũng bực, mấy tên lớn tiếng nhất hô hào chiến tranh lại đa phần là mấy ông con tuổi teen. Chẳng biết đã hiểu gì về súng đạn chưa, không cần phải sống thời chiến tranh như cha ông, chỉ cần mua bộ Biệt Kích Dù 5 DVD về xem rồi hiểu thế nào là sự kinh hoàng của chiến tranh.

Nhảm nhí!

Thay vì hô hào ký tá, hô hào chiến tranh, muốn đánh muốn có tiếng nói mạnh thì nước phải giàu phải mạnh. Nhìn xem với Nhật Bản, cũng cùng là tranh chấp vùng biển Nhật Bản, mà Nhật có tiếng nói rất mạnh và cả những hành động có thể nói là lấn áp Trung Quốc. Đó là vì Nhật có tiềm lực kinh tế, là một cường quốc.

Nếu yêu nước thì lo mà xây dựng đất nước, học thì lo học cho tốt vào, đi làm rồi thì ráng cày cuốc – trước lo thân sau lo phát triển kinh tế, ra đường sống văn minh một tí, bớt chen lấn, giữ gìn đô thị, bớt ăn chơi dị hợm, bớt nghe ba cái thứ nhạc trời ơi để cải tạo văn hóa, rồi nghiêu cứu sưu tầm tài liệu về biển đảo để khi cần thì giúp ích gì đó trên trường quốc tế… những việc nhỏ đó không làm lo đi ký tá hô hào nhảm nhí.

Bó tay cái đám teen bây giờ!

Tuổi trẻ của ba?

tuoitrecuaba

Ngồi ăn cơm, ba kể có lần trong chiến khu, gặp lại ông nội, ba hỏi cuộc đời trai trẻ của ông nội đã làm gì:

- Ông nói: “Đất nước lầm than, nhà có giàu cũng mang thân phận tủi nhục (nhà ông nội khi đó là điền chủ ở xứ Bạc Liêu), ba hiến hết gia sản cho cách mạng và cầm súng theo cách mạng chống ngoại xâm”.

Một thời gian sau ông nội chết khi chỉ huy một trận đánh đồn giặc.

- Tôi hỏi ba: “Vậy còn quãng đời trai trẻ của ba?”

- Ba nói: “Tuổi trẻ của ba cũng là chiến tranh, ba cũng như nhiều người, không có nhiều lựa chọn, ba chọn tuổi trẻ của mình cho đất nước”.

Tự nhiên nghĩ, vài chục năm sau, con mình cũng hỏi lại câu hỏi ấy. Chẳng lẽ lại bảo: “Ba đi làm cho những công ty nước ngoài, một ngày 8 tiếng, một tuần 5 ngày”.

Trời hỡi!!! Tuổi trẻ mình còn được bao lâu để thay đổi câu trả lời?

Triều Nguyễn trong suy nghĩ của tôi

trieunguyen

Nhân chuyến đi gần đây đến Huế, tôi muốn ghi lại một số suy nghĩ của mình đã có từ lâu về triều Nguyễn, một trong những vương triều trị vì lâu trong lịch sử của đất nước ta. Xin phép chia sẻ lại với mọi người. Trước tiên, trong bài này tôi xin phép một số đoạn chỉ gọi tên của các vị vua chúa mà không xưng có từ ông hoặc không có từ vua, chúa… Không phải vì bất kính mà là vì như vậy cho liền mạch văn, các sách sử cũng thường viết theo cách này.

Tự thuở nhỏ tôi đã được sách sử trong nhà trường dạy rằng Nguyễn Ánh là một vị vua hèn nhát, bán nước, đem voi về dày mã tổ, tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô giáo hào hứng nói về sự xấu xa của Nguyễn Ánh khi cầu cứu quân Xiêm để rồi thua trong trận Rạch Gầm – Xoài Mút oai hùng của Vua Quang Trung, tôi đã được đọc về vương triều Nguyễn hèn nhát nhu nhược… Tôi đã tin y như vậy, tin hoàn toàn theo những gì mà thầy cô đã dạy tôi.

Lớn lên, tôi có điều kiện đọc thêm nhiều nguồn sử khác nhau. Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim là một trong những cuốn đầu tiên khiến tôi giật mình đặt lại câu hỏi trong đầu mình: “Đâu là công và tội của nhà Nguyễn đối với đất nước? Và liệu nhà Nguyễn có thật sự xấu xa như những gì tôi đã được dạy trước giờ?”. Đến nay tôi vẫn luôn tìm hiểu, và đã phần nào có được câu trả lời cho riêng mình.

Với tôi nhà Nguyễn có công rất lớn đối với đất nước này, và những vị vua chúa như Nguyễn Hoàng, Gia Long, Minh Mạng… xứng đáng được lưu danh muôn đời.

Điều đầu tiên có thể xem như công lao lớn nhất của nhà Nguyễn là mở mang bờ cõi. Dù ai nói thế nào, với tôi một chính phủ tốt là một chính phủ lo được cho dân ấm no, bảo vệ được biên cương bờ cõi, và cao hơn nữa là mở mang được bờ cõi. Nhà Nguyễn đã làm được điều to lớn nhất đó cho đất nước.

Nếu năm 1558, chúa Tiên Nguyễn Hoàng không vào lập cơ nghiệp ở Thuận Hóa, và để lại một nền tảng vững chắc cùng lời di chúc cho chúa Nguyễn Phúc Nguyên sau này mở mang bờ cõi về phương Nam. Thì nay đất nước ta có thể chỉ gói gọn từ Bắc bộ đến Thanh Hóa. 9 đời chúa Nguyễn đã có công vĩ đại mở mang dải đất Việt Nam đến tận mũi Cà Mau. Trong suốt 9 đời chúa Nguyễn, người dân được sống thái bình và thịnh trị. Cho đến đời chúa Nguyễn Phúc Ánh…

Nhà Tây Sơn nổi lên ở Bình Định. Vương triều nhà Nguyễn sụp đổ, và bắt đầu thời kỳ 24 năm nằm gai nếm mật của Nguyễn Ánh.

Về tính cách, trong 24 năm đó, nếu nói về tài, Nguyễn Ánh xem như không thể sánh bằng sánh bằng vua Quang Trung Nguyễn Huệ, vì gần như tất cả những trận đánh nào Nguyễn Huệ xuất quân, ông đều chiến thắng. Điều tôi muốn nói ở đây là tinh thần của Nguyễn Ánh, cứ mỗi lần bị quân của Nguyễn Huệ đánh tan, ông lại tay trắng làm lại từ đầu, trong 24 năm ông không mệt mỏi kiên trì với mục tiêu duy nhất của mình – khôi phục lại vương triều của tổ tiên, và ông đã làm được. Đức tính như ông không phải dễ ai cũng có được, chúng ta có thể kiên trì lần thứ nhất, lần thứ 2, thứ 3… nhưng mấy ai giữ được sự kiên trì đến lần thứ 10. Nguyễn Ánh đã làm như vậy trong 24 năm, với tôi, tôi kính phục đức tính đó.

Nguyễn Ánh là một vị hung quân?

Tôi không nghĩ vậy! Sau khi vua Quang Trung mất, chính quyền nhà Tây Sơn đã đến hồi thối nát, vua Cảnh Thịnh lên ngôi, triều đình tư lợi tranh giành nhau. Đời sống nhân dân cực khổ, lòng dân lúc này đa phần đều ngã về chúa Nguyễn, chính vì thế nên trong dân gian mới có câu: “Lạy trời cho chóng gió Nồm, cho thuyền chúa Nguyễn thuận buồm thẳng ra”.

Theo tôi việc làm có thể được coi là hung quân của chúa Nguyễn chính là việc sau khi lên ngôi đã trả thù nhà Tây Sơn quá nghiệt ngã. Mộ vua Quang Trung bị quật lên, tro đốt thành bụi, sọ giam vào đại lao, Trần Quang Diệu bị chém ngang lưng, Bùi Thị Xuân bị ngũ mã phanh thây, và gần như tất cả những ai liên quan đến nhà Tây Sơn đều bị liên lụy. Đó là một sai lầm của Nguyễn Ánh, và lịch sử đã lên án ông rất kịch liệt. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, đang từ một vương triều 9 đời gầy dựng, bỗng nhiên bị truất ngôi, gia đình dòng họ bị giết gần hết, bản thân phải lưu lạc nếm mật nằm gai tha phương khắp nơi 20 mấy năm, mồ mã tổ tiên chùa chiền bị đốt phát… Tôi tự hỏi nếu là mình, liệu tôi có giữ được sự khoan dung nghĩa hiệp hay không.

Nguyễn Ánh bất tài vô dụng, chỉ biết cầu cạnh ngoại bang?

Nếu như Nguyễn Huệ có những tướng huyền thoại như Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân, Võ Văn Dũng thì dưới Nguyễn Ánh là hàng loạt tướng tài như Lê Văn Duyệt, Võ Tánh, Võ Duy Nghi… Nếu Nguyễn Ánh là một người bất tài vô dụng thì liệu có được bao nhiêu người tài như thế theo ông.

Việc ông cầu cạnh ngoại bang, xét về lịch sử đất nước, đó là có tội với đất nước, đó là điều đáng hổ thẹn. Nhưng, xét lại tổng thể hoàn cảnh lúc đó, và cách ứng xử thời đó, thậm chí cho đến tận thời bây giờ, điều đó không đến nỗi quá thậm tệ như sử sách hiện nay thường nói. Xiêm và xứ Đàng Trong đã có quan hệ bang giao lâu đời – mặc dù cả 2 đều có mục đích riêng của mình với Chiêm Thành, nhưng về căn bản vẫn là bang giao. Sau này khi thấy mưu đồ sâu độ của Xiêm La, ông đã giãm hạn chế và ngưng việc cầu cứu này.

Thứ 2 là việc ông cầu viện binh của Pháp, lúc đó là vua Louis XVI. Việc này cho đến gần đây đang được cái nhà sử học xét lại, liệu đó là do Bá Đa Lộc chủ ý dàn dựng, hay sự thật chính là việc Nguyễn Ánh đã cầu cứu như lịch sử trước nay đã ghi. Công việc lớn lao đó xin để cho các nhà sử học làm rõ, cứ xét theo những gì đã có trước nay. Điều may mắn là triều đình Pháp đã từ chối đưa binh sang giúp, sau này khi lên ngôi, Pháp qua đòi yêu sách thực thi điều khoản như thỏa thuận, vua Gia Long đã giận dữ phán “những điều trước đây nước Pháp không thực hiện thì nay không bàn đến nữa”.

Tinh thần cầu tiến.

Vua Gia Long là người rất có tinh thần cầu tiến, ông là một trong những vị vua có thái độ rất cởi mở với nền văn minh bên ngoài, ông nghiên cứu nhiều sách của Phương Tây, và rất có tinh thần phát triển học hỏi cái hay cái mới. Nếu tinh thần của ông được tiếp tục phát huy ở các đời sau thì có lẽ nước ta đã tiến hành duy tân sớm hơn cả nước Nhật và có lẽ giờ nãy đã là một trong những cường quốc.

Và những thành tựu của các đời vua nhà Nguyễn còn rất nhiều, các di sản hữu hình và vô hình mà các vua nhà Nguyễn để lại cho hậu thế chúng ta là tài sản vô giá. Các lăng tẩm đền đài của Huế chẳng phải là niềm tự hào của chúng ta hay sao? Triều Nguyễn cũng là vương triều đầu tiên soạn hoàn chỉnh các bộ sử và các bộ bách khoa như Đại Nam thực lục, Đại Nam nhất thống chí…

Về vấn đề lớn, là liệu triều Nguyễn có để mất nước hay bán nước. Hãy công tâm nhìn lại bằng nhiều khía cạnh, triều đình phong kiến khi ấy chỉ lấy nước Tàu làm thước đo cho sự phát triển, đến khi người Pháp tấn công thì tương quan lực lượng quá chênh lệnh, nhưng họ cũng không dễ dàng gì mà lấy nước ta một sớm một chiều, mà phải mất hàng chục năm kể từ ngày nổ tiếng súng đầu tiên ở Đà Nẵng đến ngày mất nước vào thời vua Tự Đức, mất nước rồi chúng ta lại tiếp tục chứng kiến nhiều tấm gương yêu nước của các vị vua như Duy Tân, Hàm Nghi, Thành Thái…

Tôi không có ý định bênh vực nhà Nguyễn, vì lịch sử là không bênh vực hay thiên vị ai, tôi chỉ muốn có một cái nhìn thẳng thắn hơn, và vì sao lại giáo dục cho con cháu về cha ông của mình một cách tệ hại như vậy?

Tôi cứ nhớ mãi đã đọc trong một quyển sách câu nói của vua Tự Đức: “Tội của ta với non sông thế nào, hãy để cho lịch sử phán quyết”. Với tôi lịch sử phải đúng là lịch sử, lịch sử chỉ nên nói sự thật và không thiên vị ai, vua Quang Trung tài ba thao lược giữ vững biên cương bờ cõi, 20 vạn quân Thanh phải bị khuất phục, 5 vạn quân Xiêm phải thãm bại. Nhưng cũng đừng vì thế mà vùi dập vua Gia Long và nhà Nguyễn, một vương triều đã có công không ít với đất nước.

28.10.2008