Category Archives: Cảm nghĩ




Một lá thư

Hôm nay, trong bài viết về Cha tôi, bất ngờ tôi nhận được comment này. Comment như một lá thư tay, tôi đã vô cùng xúc động khi lần đầu tiên được biết thêm một câu chuyện đã xảy ra từ trước khi tôi ra đời. Xin phép chú M. cho phép cháu đăng lại comment của chú lên đây.

“Gửi cháu Hiếu,

Chú đang khóc khi viết cho cháu những dòng này. Cuối cùng chú đã tìm ra được ân nhân của đời mình.

Cháu không biết chú vì khi chú rời Việt Nam, cháu vẫn chưa ra đời, nhưng chú lại biết cha cháu rất rõ. Chú vinh dự được 2 lần tiếp xúc đại tá: lần đầu khi ông là trung uý ở Tổng nha Cảnh sát [1], lần thứ 2 là khi chú bước chân lên chiếc tàu ở Cà Mau đêm hôm đó để xa xứ. Hai lần gặp ở 2 vị trí khác nhau, nhưng lòng kính trọng của chú đối với cha cháu hoàn toàn không thay đổi và cho đến tận hôm nay lòng kính trọng ấy vẫn nguyên vẹn.

Sau khi sang Mỹ, nhiều lần chú gửi thư về địa chỉ nhà cũ nhưng thư không đến. Sau đó có người đi sau sang cho chú biết là nhà cháu đã chuyển đi nơi khác. Chú mất liên lạc từ đó cho đến hôm nay, khi đọc được bài này của cháu… Cháu ạ, chú đã khóc như một đứa trẻ khi biết được vì những người như chú mà cha cháu đã phải gánh chịu nhiều thiệt thòi đau xót. Có thể nói cuộc sống ngày hôm nay mà gia đình chú và các con chú đang có được là nhờ ơn của đại tá. Chú đã nuôi một dự định suốt bao năm nay là một ngày nào đó sẽ quay trở lại Việt Nam để tìm ân nhân của mình. Thế mà suốt bao nhiêu năm nay chú vẫn chưa làm điều đó. Hôm nay đọc được bài này của cháu, chú biết rằng mình không được phép trì hoãn thêm nữa. Một ngày rất gần đây chú sẽ về thăm cha cháu, ân nhân của cả gia đình chú.

Hãy tự hào đi cháu, vì như một bạn đã nói, cháu đã có cả một tượng đài để noi theo. Việt Nam sẽ luôn tự hào vì những con người như cha cháu. Chú có viết cho cha cháu một lá thư qua email của cháu, mong cháu chuyển giúp chú đến cha. Và một ngày thật gần chú sẽ về thăm cha cháu và gia đình.

Chúc cha cháu và gia đình luôn vui mạnh, chúc cháu thành công.

Chú M.”

Nhiều cảm giác lẫn lộn khi tôi đọc lá thư này của chú M., một ít bùi ngùi khi nghĩ về những điều cha đã trải qua, một ít bất ngờ khi thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều kỳ diệu – khi mà nhờ internet cha tôi và chú M. sẽ có cơ hội gặp lại nhau. Và hơn cả là cảm giác tự hào về cha.

Cảm ơn chú M., cháu sẽ chuyển lời nhắn của chú đến cha và cháu tin cha sẽ rất vui khi biết được tin về chú.

7.1.2010

  1. Cha tôi làm trong ngành tình báo và có thời gian ba làm trong Tổng nha Cảnh sát của Việt Nam Cộng Hòa []

Mong ước kỷ niệm xưa

nhh02

Xin mượn lời bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa” của nhạc sĩ Xuân Phương để bắt đầu entry này.

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa”

———

Hôm nay vô tình tìm lại được mấy cái ảnh thời cấp 3, những hình ảnh được chụp vào dịp cắm trại năm lớp 11 của trường. Những hình ảnh về cái lớp B1 nhiều trò tinh quái – ngày ấy còn chương trình phân ban, ban A là tự nhiên, ban B là kỹ thuật, ban C là xã hội. Xem ảnh tự nhiên thấy nhớ da diết cái khoảng thời gian phổ thông, cái khoảng thời gian vô lo chỉ biết ăn và học.

Đọc tiếp »

Mưa đầu mùa

muadaumua

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Sáng tác: Phan Trọng Vũ

Mấy hôm nay trời Sài Gòn bắt đầu mưa, những cơn mưa đầu mùa đánh dấu một bước chuyển mùa. Khác với những nơi khác quanh năm có 4 mùa, ở Sài Gòn chỉ có 2 mùa – mùa mưa và mùa khô. Và thời điểm mà tôi thích nhất trong năm chính là những ngày chuyển mùa này.

Là con trai, tính tình thậm chí hơi khô khan, tuy nhiên tôi lại có một sở thích mà người khác nghe có lẽ sẽ bảo là giống con gái, đó là thích nhìn mưa. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại thích như vậy, mà cũng chẳng sao.

Từ bé, mỗi khi trời mưa, thay vì cùng chúng bạn chạy ùa ra tắm mưa, tôi lại ngồi trong nhà, bên cái song cửa sổ nhỏ nhìn mưa. Rồi khi những cơn mưa vừa tạnh, khi các bạn mình tắm mưa xong và quay trở về nhà, tôi lại ùa ra cái không khí trong lành sau cơn mưa đó. Khu nhà tôi ở khi đó có những đường mương nước phía trước, cứ thế khi thì tôi thả những con thuyền giấy tự gấp, hôm nào lười thì chỉ đơn giản là ngắt những chiếc lá dâm bụt, rồi thả trôi theo dòng nước, cứ thế con thuyền trôi bên dưới còn tôi chạy theo bên trên. Một mình say sưa với những con thuyền tuổi thơ ấy.

Lên cấp 2, cấp 3, những cơn mưa gắn liền với ngày đạp xe đi học, trú mưa ven đường, và cũng là những cơn mưa xa trường, xa bạn bè – vì mùa mưa cũng là mùa nghỉ hè.

Rồi lớn lên, khi cơn mưa gắn liền với những năm tháng đi làm đầu đời của tôi. Khi còn làm cho một công ty lắp ráp máy tính nhỏ ở đường Bùi Thị Xuân, những chiều đi giao máy mưa tầm tã, run lập cập chỉ lo che cho máy ướt đẫm người. Những khi đã làm xong hết việc, ngồi trong căn phòng kỹ thuật chật hẹp trên tầng 1. Nhìn ra ngoài trời ngắm những giọt mưa, suy nghĩ về tương lai của mình.

Cứ thế cuộc sống kéo tôi đi, biết yêu rồi chia tay, cơn mưa cũng đến và đi cùng những buồn vui. Rồi năm nay mùa mưa lại đến sau nhiều cơn nắng hạn, nắng hạn cả ngoài trời và cả trong lòng.

Chiều nay lái xe đi trong cơn mưa trên con đường vắng đường vắng lác đác vài bóng người, réo rắt tiếng nhạc này cùng tiếng loẹt xoẹt của cái quạt nước qua một mùa nắng nóng đã chai chưa kịp thay. Ngồi uống ly cà phê bên dòng sông năm nào, cũng mờ mịt mưa… Nhưng giờ đã nhẹ nhàng hơn, mưa vẫn buồn nhưng không còn làm nặng nề cái nhìn của tôi như trước nữa.

Bài nhạc này Vũ tặng cho tôi, cũng chính do Vũ tự đàn với cây đàn cũ của mình, Vũ nói Vũ viết bài nhạc này trong những năm xa quê nhà. Sống ở xứ người và cũng nhớ về mùa mưa trẻ thơ năm nào. Giai điệu bài hát đơn giản, có thể với người khác nó không phải là một kiệt tác, nhưng với tôi nó nhẹ nhàng, sâu lắng, nó gợi được cho tôi nhiều hồi ức về những mùa mưa đã qua trong tôi. Cảm ơn Vũ, bạn đã viết một bài tuyệt vời, ít nhất là với mình.

Viết cho những mùa mưa đã qua – 7/2009

RIP, my heroes!

Tôi không phải là người dễ xúc động, chẳng hiểu sao lại cứ thấy nghẹn nghẹn trong ngực như muốn khóc khi xem đoạn video này (tất nhiên là không có khóc).

Mong các anh an nghỉ, những anh hùng của tôi!

Từ một đoạn phim được giải

Tháng 2 năm 2006, tại liên hoan phim Berlin lần thứ 56, người ta chọn chủ đề: Food, Taste and Hunger. 3600 nhà làm phim toàn thế giới đã tham gia. Chỉ 32 trong số đó được chọn, và đoạn phim sau đây đứng đầu trong danh sách đó.

Khi bạn tôi đưa đoạn phim này, tôi vẫn nghĩ đó là một đoạn phim quảng cáo hay một phóng sự nào đó về các nhãn hàng thức ăn nhanh… Xem đến gần về cuối, tôi nghĩ trong đầu: liệu đây có phải là dàn dựng hay không? Sau khi xem hết đoạn phim, xem lại lần thứ 2. Câu hỏi liệu đó có phải là câu chuyện thật hay dàn dựng không còn là điều quan trọng với tôi nữa.

Một đoạn phim ngắn chỉ khoảng 5 phút, nhưng nó để lại cho tôi nhiều cảm xúc. Bỗng nhiên tôi nhớ lại một hình ảnh mà cách dây khá lâu. Khi tôi còn nhỏ, trong một lần được ba mẹ dẫn đi ăn trong quán phở, sau khi một người khách ăn xong đứng dậy, một lúc sau thì có một người khác ăn tiếp tô phở còn dư ấy. Hình ảnh này bây giờ chắc không còn thấy nhiều nữa, nhưng trước đây không khó để bắt gặp. Cũng là những mảnh đời vô vàn cơ cực như thế này.

Lời bài hát trong đoạn phim thật đơn giản, ca sĩ trình bày cũng không phải là người nổi tiếng, nhưng chẳng hiểu sao nó để lại cho tôi nhiều ấn tượng đến thế. Có lẽ là vì sự chân thành của nội dung và những người làm phim.

“let me tell their story
that no one else can hear.
how can someone’s laughter
bring me close to tears.
and you’ll never know
cause you’re never there.
after what we’ve seen
can we close our eyes again.
you won’t think is true
i have not forgoten
so i’m sharing with you.
for all the things we know
what have we really learned?
though i close my eyes
the images remain.
and their story… begins again…”

Những câu cuối trong bài hát cũng là những gì đang đọng lại trong tôi: “Chúng ta rút ra được điều gì sau tất cả? Khi tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh vẫn trong tôi, và câu chuyện của họ lại bắt đầu… một lần nữa…”

Bài viết liên quan: