Category Archives: Cảm nghĩ




Cảm nhận khi xem Up In The Air

Tui ít khi viết bài review phim, vì tuy là tui xem phim rất nhiều, nhưng tui tự biết là khả năng cảm thụ nghệ thuật của tui rất “rẻ tiền”, tui chỉ thích phim hành động dồn dập, hiệu ứng tá lả, xem xong là… xong, ra khỏi rạp là quên. Vì tui nghĩ đơn giản, trong cuộc sống quá nhiều cái phức tạp làm mình phải suy nghĩ rồi, đến xem phim giải trí mà cũng phải vướng vô mấy cái bi lụy, éo le của mấy em nhân vật trong phim chi nữa cho nhức đầu.

Tui viết bài này cũng không phải để bình phim, mà đơn giản vì tui thấy thích cái phim này, nó có nhiều điểm tương đồng với con người tui trước giờ.

Sáng nay ngủ đến mới 5h30 sáng tự dưng thức dậy, rồi không ngủ lại được nữa, nằm lăn qua lộn lại một lúc vẫn không ngủ lại được – dù tối qua long bong ở Acoustic đến 12h đêm. Thế là quyết định mở máy ra xem phim. Cái phim mà download bữa giờ chưa có thời gian xem – Up In The Air.

Bộ phim kể về một người tên là Ryan Bingham, một người thành công, thông minh, thường xuyên sống cuộc đời mình trên không trung. Ryan là một dạng chuyên gia – còn chuyên gia gì thì bạn xem phim sẽ rõ. Quanh năm suốt tháng anh bay từ nơi này sang nơi khác, nước này sang nước khác… đi thẳng đến văn phòng làm việc, vô làm xong công việc, quay trở ra sân bay/hoặc chuyến nào trễ quá thì quay trở lại một khách sạn rồi hôm sau lên đường tiếp. Tất cả mọi dịch vụ anh dùng đều là cao cấp nhất, bay ghế hạng nhất cùng các em tiếp viên xinh đẹp quen biết anh (do đã bay quá nhiều), ở những khách sạn sang trọng (trong phim Ryan chỉ dùng mỗi Hilton)… Anh bay nhiều đến mức trở thành khách đặc biệt VIP của các dịch vụ mình sử dụng (check in ở phi trường, khách sạn…). Ngoài công việc chính như vậy Ryan cũng thường đi thuyết trình, nói chuyện về những phương châm sống. Đó là một hình mẫu mà từ trước đến nay tôi luôn phấn đấu để mình trở thành – một doanh nhân giỏi trong lĩnh vực của mình, luôn di chuyển khắp nơi, được xung quanh đánh giá cao…

Đọc tiếp »

Cuộc đời ba và những bức ảnh

Mấy hôm nay, để bắt đầu cho dự án viết hồi ký về cuộc đời ba tôi. Tôi hay ngồi nói chuyện với ba về những vấn đề lịch sử, để ba tôi có cảm hứng kể lại những sự kiện ngày xưa. Và có vẻ như “chiến thuật” này hiệu quả. Hôm qua ba cho tôi xem một loạt những hình ảnh xưa, đúng ra thì những bức hình này tôi đã thấy trước đây rồi, tuy nhiên ba chỉ kể khá vắn tắt. Hôm nay tôi được ba kể cho nghe nhiều hơn.

Ba không chụp ảnh nhiều và một lý do khác là vì trong suốt thời gian chiến tranh, những lần di chuyển từ nơi này sang nơi khác, đến cả mạng sống còn mong manh thì nói chi đến việc giữ lại những hình ảnh. Do đó mà những hình ảnh về ba còn lưu giữ lại rất ít.

Những huy chương hay huân chương có thể bị ba vứt lăn lóc đâu đó, nhưng với những hình ảnh này thì ba luôn giữ gìn rất trân trọng. Ba có một cái túi nhỏ mà ba dùng để gói tất cả những bức ảnh này lại, và thỉnh thoảng ba mở ra xem một cách trầm ngâm. Có thể đó là tất cả những gì còn lại của một đời sôi nổi mà ba đã trải qua.

decor

[ Bấm vào ảnh để xem bản lớn hơn ]

IMG_9711

Bắt đầu với một bức ảnh chụp vào năm 1963, điều đặc biệt trong bức ảnh này trong ảnh chỉ duy nhất chỉ có mình ba chống tay lên và cũng chỉ còn duy nhất ba còn sống. Ba hay nói đùa là có lẽ vì ba chống tay nên mới còn sống.

Đọc tiếp »

Viết về cuộc đời ba?

Mấy hôm nay ba đi họp hội cựu chiến binh với các đồng đội xưa ở xa, đến mãi hôm qua mới về. Sáng nay sang nhà chơi, ba cho tôi xem một tấm hình mà ba vừa được người ta tặng lại. Tấm hình đã được lưu giữ trong phòng truyền thống của một trung đoàn suốt mấy chục năm nay.

IMG_9708
[ Bấm vào hình để xem to hơn ]

Chính xác thì bức hình được chụp cách đây đã gần 50 năm, trong một đợt huấn luyện đặc biệt. Ngày ấy ba chỉ vừa mới tròn 21 tuổi, trong ảnh là ba và 3 người nữa đang vượt qua một vách núi (cái vách núi mà thú thật khi nhìn vào tôi bỗng thấy xấu hổ vì nhớ có lần sau khi “đi bộ” được lên Fansipan trở về tôi đã hớn hở khoe với ba).

Thấy tôi chăm chú nhìn, ba hỏi: “Có nhận ra ba là ai trong ảnh không?”

Tôi chỉ vào người ngồi dưới cùng đang cầm khẩu AK. Ba cười.

Thật ra cũng không khó để nhìn ra “tôi” trong bức ảnh đó, cả nhà đều công nhận là tôi giống ba, từ ngoại hình đến khuôn mặt, đặc biệt là cái mũi. Tuy mặt ba đã bị khẩu súng che hết ½ nhưng không khó để nhận ra cái mũi đặc trưng. Đặc biệt là hiện nay khi tôi đổi tóc sang dạng “húi cua” thì càng giống hơn nữa.

Đọc tiếp »

Mong ước kỷ niệm xưa

nhh02

Xin mượn lời bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa” của nhạc sĩ Xuân Phương để bắt đầu entry này.

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa”

———

Hôm nay vô tình tìm lại được mấy cái ảnh thời cấp 3, những hình ảnh được chụp vào dịp cắm trại năm lớp 11 của trường. Những hình ảnh về cái lớp B1 nhiều trò tinh quái – ngày ấy còn chương trình phân ban, ban A là tự nhiên, ban B là kỹ thuật, ban C là xã hội. Xem ảnh tự nhiên thấy nhớ da diết cái khoảng thời gian phổ thông, cái khoảng thời gian vô lo chỉ biết ăn và học.

Đọc tiếp »

Mưa đầu mùa

muadaumua

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Sáng tác: Phan Trọng Vũ

Mấy hôm nay trời Sài Gòn bắt đầu mưa, những cơn mưa đầu mùa đánh dấu một bước chuyển mùa. Khác với những nơi khác quanh năm có 4 mùa, ở Sài Gòn chỉ có 2 mùa – mùa mưa và mùa khô. Và thời điểm mà tôi thích nhất trong năm chính là những ngày chuyển mùa này.

Là con trai, tính tình thậm chí hơi khô khan, tuy nhiên tôi lại có một sở thích mà người khác nghe có lẽ sẽ bảo là giống con gái, đó là thích nhìn mưa. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại thích như vậy, mà cũng chẳng sao.

Từ bé, mỗi khi trời mưa, thay vì cùng chúng bạn chạy ùa ra tắm mưa, tôi lại ngồi trong nhà, bên cái song cửa sổ nhỏ nhìn mưa. Rồi khi những cơn mưa vừa tạnh, khi các bạn mình tắm mưa xong và quay trở về nhà, tôi lại ùa ra cái không khí trong lành sau cơn mưa đó. Khu nhà tôi ở khi đó có những đường mương nước phía trước, cứ thế khi thì tôi thả những con thuyền giấy tự gấp, hôm nào lười thì chỉ đơn giản là ngắt những chiếc lá dâm bụt, rồi thả trôi theo dòng nước, cứ thế con thuyền trôi bên dưới còn tôi chạy theo bên trên. Một mình say sưa với những con thuyền tuổi thơ ấy.

Lên cấp 2, cấp 3, những cơn mưa gắn liền với ngày đạp xe đi học, trú mưa ven đường, và cũng là những cơn mưa xa trường, xa bạn bè – vì mùa mưa cũng là mùa nghỉ hè.

Rồi lớn lên, khi cơn mưa gắn liền với những năm tháng đi làm đầu đời của tôi. Khi còn làm cho một công ty lắp ráp máy tính nhỏ ở đường Bùi Thị Xuân, những chiều đi giao máy mưa tầm tã, run lập cập chỉ lo che cho máy ướt đẫm người. Những khi đã làm xong hết việc, ngồi trong căn phòng kỹ thuật chật hẹp trên tầng 1. Nhìn ra ngoài trời ngắm những giọt mưa, suy nghĩ về tương lai của mình.

Cứ thế cuộc sống kéo tôi đi, biết yêu rồi chia tay, cơn mưa cũng đến và đi cùng những buồn vui. Rồi năm nay mùa mưa lại đến sau nhiều cơn nắng hạn, nắng hạn cả ngoài trời và cả trong lòng.

Chiều nay lái xe đi trong cơn mưa trên con đường vắng đường vắng lác đác vài bóng người, réo rắt tiếng nhạc này cùng tiếng loẹt xoẹt của cái quạt nước qua một mùa nắng nóng đã chai chưa kịp thay. Ngồi uống ly cà phê bên dòng sông năm nào, cũng mờ mịt mưa… Nhưng giờ đã nhẹ nhàng hơn, mưa vẫn buồn nhưng không còn làm nặng nề cái nhìn của tôi như trước nữa.

Bài nhạc này Vũ tặng cho tôi, cũng chính do Vũ tự đàn với cây đàn cũ của mình, Vũ nói Vũ viết bài nhạc này trong những năm xa quê nhà. Sống ở xứ người và cũng nhớ về mùa mưa trẻ thơ năm nào. Giai điệu bài hát đơn giản, có thể với người khác nó không phải là một kiệt tác, nhưng với tôi nó nhẹ nhàng, sâu lắng, nó gợi được cho tôi nhiều hồi ức về những mùa mưa đã qua trong tôi. Cảm ơn Vũ, bạn đã viết một bài tuyệt vời, ít nhất là với mình.

Viết cho những mùa mưa đã qua – 7/2009