Category Archives: Cảm nghĩ




Tạm biệt DMD, tạm biệt Ringier

Hôm nay là ngày tôi chính thức chuyển lá đơn từ chức này xuống phòng nhân sự của công ty.

Một quyết định không dễ dàng khi tôi ngồi xuống máy tính và viết lá thư này. Hơn 2 năm ở Ringier, thời gian không phải là quá dài nhưng quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều những chặng đường đã đi qua – vui nhiều hơn buồn, đam mê nhiều hơn vất vã.

Bước vô phòng Tổng Giám Đốc, chia sẻ với anh quyết định của tôi, anh chỉ nói: “Tao biết sự hợp tác nào cũng có lúc kết thúc, nhưng tao đã luôn mong ngày đó sẽ thật xa”.

Sau 2 lần từ chối, cuối cùng anh đã chấp thuận đơn từ chức của tôi.

Còn nhớ cách đây gần 3 năm, cũng vào những ngày trước tết như vầy, đó là lần đầu tiên tôi gặp Collin, trước đó anh xem một bài present của tôi về thị trường online ở Việt Nam và anh hẹn gặp tôi ở một quán cà phê trên đường Hàn Thuyên. Cũng cái không khí se lạnh mùa tết như thời điểm hiện tại. Anh chia sẻ với tôi về mong muốn triển khai một mảng kinh doanh mới cho Ringier ở Việt Nam, thời điểm đó, đó vẫn là kế hoạch của anh, anh đang lên đề xuất để trình bày với tập đoàn, và anh muốn gặp tôi để hỏi thêm những thông tin về thị trường internet ở Việt Nam.

Chúng tôi gặp nhau, nói chuyện rất lâu và rất hợp nhau, tôi chia sẻ với anh rất nhiều về những thông tin, những nhận định của mình.

Rồi bẵng đi 2 tháng sau, anh lại gọi điện cho tôi, báo rằng anh đã thuyết phục được tập đoàn đầu tư vào mảng online ở Việt Nam. Và rồi anh nói muốn mời tôi về triển khai mảng này cho Ringier, thời điểm đó tôi đang làm việc ở một tập đoàn khá lớn ở một vị trí khá cao, tôi chưa hề có ý định chuyển đổi công việc trước đó.

Và rồi ngày qua ngày, qua nhiều lần gặp mặt và trao đổi, anh đã thuyết phục được tôi với sự thẳng thắn, cởi mở. Chúng tôi đồng quan điểm trong gần như mọi vấn đề (và cho đến tận hôm nay cũng vậy, gần như trong mọi vấn đề, tôi và anh ít khi trái chiều suy nghĩ). Cuối cùng tôi nhận lời về Ringier.

Rồi tôi tham gia Ringier, vì là một mảng kinh doanh hoàn toàn mới của công ty nên tất cả mọi việc tôi phải xây dựng từ đầu. Tôi bắt đầu tìm kiếm những cộng sự, rồi T, Q, X, Đ, S, aK… bắt đầu tham gia, rồi ngày càng nhiều người vào, số lượng cứ tăng dần tăng dần lên. Và DMD là một trong những team tuyệt vời nhất mà tôi đã xây dựng được.

Chúng tôi làm việc ngày đêm, trong 2 năm chúng tôi đã cùng nhau làm nên một khối lượng công việc khổng lồ, những dự án phát triển với tốc độ cực nhanh và mang về khối lượng doanh thu mỹ mãn cho công ty. Trong 2 năm chúng tôi đã đưa 2 sản phẩm từ con số 0 lên vị trí lớn nhất Việt Nam, bên cạnh đó là hàng loạt dự án khác đã triển khai thành công cho công ty.

Những thành viên buổi đầu

.

Tôi đã từng xây dựng và quản lý rất nhiều team, nhưng với đội ngũ ở Ringier, có thể nói là một trong những team mà tôi thương nhất và làm tôi lưu luyến nhất. Tôi thường nói với bạn bè của mình điều đó, nhưng riêng với team, chưa lần nào tôi nói với mọi người điều này, cho đến hôm nay, trong buổi họp thông báo với mọi người.

Mọi người nghe tôi thông báo về việc sẽ ngưng làm việc trong thời gian tới và nghe tôi chia sẻ về kế hoạch cũng như chiến lược của công ty sau khi tôi đi. Mọi người không nói gì, tôi cũng không nói được gì hơn nhiều.

Anh Khiêm, sau khi ra khỏi phòng họp chỉ nói với tôi vỏn vẹn: “Buổi họp buồn nhất từ trước đến giờ!”

Ừ anh Khiêm, buổi họp buồn nhất từ trước đến giờ!

Một trong những điều ý nghĩa của cuộc sống là được làm việc! Điều may mắn trong công việc là có một team tuyệt vời. Mọi sự bắt đầu đều có kết thúc và cuộc chia tay nào cũng buồn, điều làm ta hạnh phúc là được ra đi trong nụ cười mãn nguyện. Và tôi: là một người hạnh phúc!

Tạm biệt DMD, tạm biệt Ringier!

13/01/2012

Vĩnh biệt ông, Steve Jobs!

Sáng nay thế giới mất đi một thiên tài và bản thân tôi mất đi một thần tượng: Steve Jobs.

Lần đầu tiên tôi có cảm giác thật buồn khi biết tin một người xa lạ, hoàn toàn không quen biết đã ra đi. Ông ra đi để lại sự tiếc nuối không chỉ trong lòng bạn bè, Apple mà còn trong lòng hàng triệu người dùng (và cả không dùng) sản phẩm của Apple. Với tôi ông còn là một người thầy trong kinh doanh, từng bài keynote, từng bước đi chiến lược của ông đã giúp tôi rút ra được nhiều kinh nghiệm cho bản thân mình. Sẽ là không quá lời khi nói rằng tôi may mắn được sống cùng thời với ông, được chiêm nghiệm và học hỏi từ ông, dù là rất gián tiếp.

Ông không chỉ là một thiên tài về kinh doanh, một nhà sáng tạo vĩ đại mà còn là một nhân cách lớn về tính kiên trì. Hiếm có một người nào khác trong giới kinh doanh có thể sống trọn vẹn một cuộc đời hoàn toàn cống hiến cho công việc như ông. Thất bại tận cùng và thành công tột đỉnh, trong bất kỳ hoàn cảnh nào ông cũng luôn giữ trong mình ngọn lửa nhiệt huyết với công việc, không chịu bị khuất phục.

Và hôm nay, ông chỉ chấp nhận dừng bước khi không qua được cái chết. Mong ông an nghỉ, ông đã sống trọn vẹn một kiếp người của một tấm gương lớn về sự cống hiến và niềm đam mê công việc.

6/10/2011

Những câu chuyện về Sài Gòn

Tìm thấy được bài viết này trên mạng, đọc thấy rất thích và không khỏi có một chút tự hào về mảnh đất tôi đã sinh ra và lớn lên. Mỗi khi đọc những bài viết như thế này, nghe những câu chuyện về người Sài Gòn cư xử tốt với nhau, tôi lại thấy yêu Sài Gòn hơn. Để khi ai đó hỏi về nơi tôi lớn lên thế nào, tôi có thể tự hào nói rằng đó là một thành phố rất năng động, rất nhạy bén trong kinh doanh, lao động. Nhưng trong cách cư xử với nhau, người Sài Gòn lại rất hồn hậu, tình cảm – và tình cảm dành cho nhau cũng là những tình cảm đến từ tấm lòng chứ không nhằm mục đích nào khác.

Nhiều người vẫn thường hỏi vì sao người Sài Gòn vẫn giữ được những nét chan hòa và đức tính phóng khoáng dù ở trong những giai đoạn khó khăn hay phát triển. Tôi đọc được một vài lý do: trước tiên Sài Gòn là vùng đất mới – tuổi đời chỉ mới hơn 300 năm. Vào buổi đầu khai phá, những người đầu tiên đến với mảnh đất này là những người giang hồ phiêu bạt từ những vùng đất khác, họ đến đây mang theo tính khí trọng nghĩa khinh tài bên trong mình. Bước chân đến một vùng đất mới còn nhiều hiểm nguy, rừng thiên nước độc hoang vu cho nên người ta phải dựa vào nhau mà sống, sống trọng tình nghĩa và chan hòa, bảo bọc cho nhau. Đến khi đã làm chủ được thiên nhiên thì miền Nam lại là một vùng đất được thiên nhiên dành cho quá nhiều ưu đãi, quanh năm mưa thuận gió hòa, mùa màng tôm cá dồi dào thành ra con người ta sống cũng phóng khoáng dễ chịu, sống vô lo không nặng thiệt hơn.

Dù sao thì chắc chắn ở đâu cũng có những chuyện tốt và chuyện chưa tốt – và Sài Gòn cũng vậy. Nhưng có một thực tế rằng những câu chuyện dưới đây chính bản thân tôi đã từng gặp rất nhiều lần, đôi lần tôi là người nhận, đôi lần tôi là người cho. Và dù có nhận hay cho thì những điều đó cũng đến rất tự nhiên và đi cũng rất tự nhiên, chỉ để lại trong lòng một chút vui, một chút ấm lòng, đơn giản chỉ vậy.

Viết lại không nhằm mục đích tự ru ngủ lẫn nhau, viết lại cũng không mục đích phân biệt vùng miền hay so sánh với bất kỳ nơi nào khác. Viết lại chỉ đơn giản với mục đích truyền rộng hơn những câu chuyện đẹp về cách cư xử để mọi người – trong đó có tôi – tiếp tục những hành động đẹp này để những câu chuyện như thế này ngày càng được nhân rộng hơn.

Những ai đã từng sống ở Sài Gòn chắc cũng từng quen thuộc với câu cửa miệng “chiện nhỏ” (phát âm đúng theo dzọng Sài Gòn là “chiện” chứ ko phải là “chuyện”).

Đây là một bộ sưu tầm những chiện lặt vặt về người Sài Gòn, cách cư xử của người Sài Gòn. Những bác nào ko phải người Sài Gòn thì đọc để hiểu thêm về người Sài Gòn nhá (đề nghị ko flame vùng miền gì cả nhá).

Đoc để thấy cuộc sống vẫn còn nhiều đều tốt đẹp.

Đọc tiếp »

Viết cho Huế – Địa danh và lịch sử

Như trong bài trước tôi đã viết, Huế có quá nhiều di tích, quá nhiều thắng cảnh để ta đến thăm và thưởng ngoạn. Có nhiều cách để đi những nơi này, nhưng cách mà tôi thường hay đi nhất là thuê một chiếc xe máy ở khách sạn, rồi cứ thế tự đi, mua một tấm bản đồ hoặc đơn giản là hỏi đường là ở đâu cũng có thể đến được.

Trong phạm vi bài viết này tôi không có ý định viết về tất cả những thắng cảnh của Huế mà chỉ nói về một số những nơi tiêu biểu mà tôi thích nhất.

Khác với Đà Lạt, ở Đà Lạt tôi hiếm khi ghé thăm những điểm du lịch, ở Huế có những điểm du lịch, di tích mà tôi rất thích và gần như lần nào đến Huế tôi cũng ghé qua những nơi này.

Nơi đầu tiên chắc chắn là Đại Nội, nhưng trước khi nói về Đại Nội, có một điểm nhỏ tôi muốn nói qua trước vì thấy nhiều người thường hay lầm và đôi khi dùng lẫn với nhau, đó là về vấn đề tên gọi Kinh Thành, Hoàng Thành và Tử Cấm Thành.

Kinh Thành Huế là toàn bộ khu vực được bao bọc bởi vòng thành đầu tiên, chính là cái vòng tường có cột cờ thật lớn (gọi là Kỳ Đài) . Ngày xưa cả kinh thành chỉ có bấy nhiêu (không rộng bao la bát ngát kiểu Sài Gòn hay Hà Nội bây giờ). Kế đến là Hoàng Thành (còn gọi là Đại Nội) nơi tập họp nhiều cung điện của triều đình nhất, đây cũng nơi mọi người thường lẫn lộn nhất là vòng thành trong cùng, thật ra bên trong Đại Nội còn có một vòng thành nữa, đó là Tử Cấm Thành và đó mới là vòng thành sau cùng. Kinh Thành là nơi ta có thể đi xe máy lòng vòng, ăn uống linh tinh… Còn với Hoàng Thành thì ta phải gửi xe rồi đi qua Ngọ Môn, sau khi qua Ngọ Môn là ta đã vào Hoàng Thành. Tiếp tục đi qua Điện Thái Hòa (nơi có ngai vàng của vua), phía sau Điện Thái Hòa ta sẽ thấy một vòng thành nữa, đó mới chính là Tử Cấm Thành, muốn vô Tử Cấm Thành thì phải qua Đại Cung Môn (chính là cái cổng mà khi vừa qua chúng ta sẽ thấy những vạc đồng).

Đọc tiếp »

Viết cho Huế – Những cơn mưa

Tôi đã viết khá nhiều bài cho Đà Lạt, thế nhưng còn có một nơi nữa ở Việt Nam mà tôi cũng dành một tình cảm đặc biệt không kém, đó là Huế. Thế nhưng cho mãi đến bây giờ tôi vẫn chưa viết nhiều về nơi này, vẫn chưa có một bài nào tôi dành riêng cho Huế, thành phố thơ mộng trầm mặc bên dòng sông Hương.

Dẫu cho đối với 2 nơi tôi đều dành những tình cảm đặc biệt, thế nhưng cách tôi yêu Huế khác với cách tôi yêu Đà Lạt. Tôi đến Huế khá nhiều lần, tuy nhiên trừ ra những lần đi công tác – chỉ toàn đến giải quyết công việc xong lại đi ngay và trừ luôn cả những lần dừng chân khi đi ngang qua Huế, thì tổng cộng tôi cũng chỉ đến Huế có 4 lần. Và mỗi lần đều gắn với những kỷ niệm.

decor

“Trầm mặc” – đó là từ mà ta thường nghe nhắc đến mỗi khi ai đó nói về Huế, nhưng chỉ những ai đã đến Huế, cảm nhận được cái không khí nơi đây mới thực sự hiểu hết cái ý nghĩa của từ này. Còn nhớ lần đầu tiên khi tôi đến Huế, đó là vào một buổi chiều, trên đường từ sân bay Phú Bài về, ngồi trên taxi nhìn ra ngoài, lúc đó là khoảng tầm 4-5h, cái giờ mà nếu ở Sài Gòn mọi người đang chen chúc nhau trên những con đường đầy khói bụi và tiếng ồn… Nhưng ở Huế lúc ấy, không khí yên bình nên thơ đến lạ, cũng có xe máy nhưng không nhiều, bóng các em nữ sinh đạp xe về, con đường Lê Lợi hai bên rợp bóng cây, tôi ngẩn ngơ sao thành phố này yên bình đến thế.

Rồi buổi tối, Huế ngủ sớm lắm, khách sạn nơi tôi ở cũng nằm ngay trên con đường Lê Lợi, đây có thể gọi là một trong những con đường trung tâm của Huế, thế mà chỉ cần bước ra một chút thôi, chỉ mới 8h mà không khí vắng lặng cứ như ở Sài Gòn vào lúc 12h đêm vậy.

Huế là vậy, lúc nào cũng nhẹ nhàng và đằm thắm. Nhưng nếu chỉ có vậy chưa hẳn tôi sẽ yêu Huế nhiều như thế.

Đọc tiếp »