Category Archives: Cảm nghĩ




Viết cho Huế – Địa danh và lịch sử

Như trong bài trước tôi đã viết, Huế có quá nhiều di tích, quá nhiều thắng cảnh để ta đến thăm và thưởng ngoạn. Có nhiều cách để đi những nơi này, nhưng cách mà tôi thường hay đi nhất là thuê một chiếc xe máy ở khách sạn, rồi cứ thế tự đi, mua một tấm bản đồ hoặc đơn giản là hỏi đường là ở đâu cũng có thể đến được.

Trong phạm vi bài viết này tôi không có ý định viết về tất cả những thắng cảnh của Huế mà chỉ nói về một số những nơi tiêu biểu mà tôi thích nhất.

Khác với Đà Lạt, ở Đà Lạt tôi hiếm khi ghé thăm những điểm du lịch, ở Huế có những điểm du lịch, di tích mà tôi rất thích và gần như lần nào đến Huế tôi cũng ghé qua những nơi này.

Nơi đầu tiên chắc chắn là Đại Nội, nhưng trước khi nói về Đại Nội, có một điểm nhỏ tôi muốn nói qua trước vì thấy nhiều người thường hay lầm và đôi khi dùng lẫn với nhau, đó là về vấn đề tên gọi Kinh Thành, Hoàng Thành và Tử Cấm Thành.

Kinh Thành Huế là toàn bộ khu vực được bao bọc bởi vòng thành đầu tiên, chính là cái vòng tường có cột cờ thật lớn (gọi là Kỳ Đài) . Ngày xưa cả kinh thành chỉ có bấy nhiêu (không rộng bao la bát ngát kiểu Sài Gòn hay Hà Nội bây giờ). Kế đến là Hoàng Thành (còn gọi là Đại Nội) nơi tập họp nhiều cung điện của triều đình nhất, đây cũng nơi mọi người thường lẫn lộn nhất là vòng thành trong cùng, thật ra bên trong Đại Nội còn có một vòng thành nữa, đó là Tử Cấm Thành và đó mới là vòng thành sau cùng. Kinh Thành là nơi ta có thể đi xe máy lòng vòng, ăn uống linh tinh… Còn với Hoàng Thành thì ta phải gửi xe rồi đi qua Ngọ Môn, sau khi qua Ngọ Môn là ta đã vào Hoàng Thành. Tiếp tục đi qua Điện Thái Hòa (nơi có ngai vàng của vua), phía sau Điện Thái Hòa ta sẽ thấy một vòng thành nữa, đó mới chính là Tử Cấm Thành, muốn vô Tử Cấm Thành thì phải qua Đại Cung Môn (chính là cái cổng mà khi vừa qua chúng ta sẽ thấy những vạc đồng).

Đọc tiếp »

Viết cho Huế – Những cơn mưa

Tôi đã viết khá nhiều bài cho Đà Lạt, thế nhưng còn có một nơi nữa ở Việt Nam mà tôi cũng dành một tình cảm đặc biệt không kém, đó là Huế. Thế nhưng cho mãi đến bây giờ tôi vẫn chưa viết nhiều về nơi này, vẫn chưa có một bài nào tôi dành riêng cho Huế, thành phố thơ mộng trầm mặc bên dòng sông Hương.

Dẫu cho đối với 2 nơi tôi đều dành những tình cảm đặc biệt, thế nhưng cách tôi yêu Huế khác với cách tôi yêu Đà Lạt. Tôi đến Huế khá nhiều lần, tuy nhiên trừ ra những lần đi công tác – chỉ toàn đến giải quyết công việc xong lại đi ngay và trừ luôn cả những lần dừng chân khi đi ngang qua Huế, thì tổng cộng tôi cũng chỉ đến Huế có 4 lần. Và mỗi lần đều gắn với những kỷ niệm.

decor

“Trầm mặc” – đó là từ mà ta thường nghe nhắc đến mỗi khi ai đó nói về Huế, nhưng chỉ những ai đã đến Huế, cảm nhận được cái không khí nơi đây mới thực sự hiểu hết cái ý nghĩa của từ này. Còn nhớ lần đầu tiên khi tôi đến Huế, đó là vào một buổi chiều, trên đường từ sân bay Phú Bài về, ngồi trên taxi nhìn ra ngoài, lúc đó là khoảng tầm 4-5h, cái giờ mà nếu ở Sài Gòn mọi người đang chen chúc nhau trên những con đường đầy khói bụi và tiếng ồn… Nhưng ở Huế lúc ấy, không khí yên bình nên thơ đến lạ, cũng có xe máy nhưng không nhiều, bóng các em nữ sinh đạp xe về, con đường Lê Lợi hai bên rợp bóng cây, tôi ngẩn ngơ sao thành phố này yên bình đến thế.

Rồi buổi tối, Huế ngủ sớm lắm, khách sạn nơi tôi ở cũng nằm ngay trên con đường Lê Lợi, đây có thể gọi là một trong những con đường trung tâm của Huế, thế mà chỉ cần bước ra một chút thôi, chỉ mới 8h mà không khí vắng lặng cứ như ở Sài Gòn vào lúc 12h đêm vậy.

Huế là vậy, lúc nào cũng nhẹ nhàng và đằm thắm. Nhưng nếu chỉ có vậy chưa hẳn tôi sẽ yêu Huế nhiều như thế.

Đọc tiếp »

Cảm nhận khi xem Up In The Air

Tui ít khi viết bài review phim, vì tuy là tui xem phim rất nhiều, nhưng tui tự biết là khả năng cảm thụ nghệ thuật của tui rất “rẻ tiền”, tui chỉ thích phim hành động dồn dập, hiệu ứng tá lả, xem xong là… xong, ra khỏi rạp là quên. Vì tui nghĩ đơn giản, trong cuộc sống quá nhiều cái phức tạp làm mình phải suy nghĩ rồi, đến xem phim giải trí mà cũng phải vướng vô mấy cái bi lụy, éo le của mấy em nhân vật trong phim chi nữa cho nhức đầu.

Tui viết bài này cũng không phải để bình phim, mà đơn giản vì tui thấy thích cái phim này, nó có nhiều điểm tương đồng với con người tui trước giờ.

Sáng nay ngủ đến mới 5h30 sáng tự dưng thức dậy, rồi không ngủ lại được nữa, nằm lăn qua lộn lại một lúc vẫn không ngủ lại được – dù tối qua long bong ở Acoustic đến 12h đêm. Thế là quyết định mở máy ra xem phim. Cái phim mà download bữa giờ chưa có thời gian xem – Up In The Air.

Bộ phim kể về một người tên là Ryan Bingham, một người thành công, thông minh, thường xuyên sống cuộc đời mình trên không trung. Ryan là một dạng chuyên gia – còn chuyên gia gì thì bạn xem phim sẽ rõ. Quanh năm suốt tháng anh bay từ nơi này sang nơi khác, nước này sang nước khác… đi thẳng đến văn phòng làm việc, vô làm xong công việc, quay trở ra sân bay/hoặc chuyến nào trễ quá thì quay trở lại một khách sạn rồi hôm sau lên đường tiếp. Tất cả mọi dịch vụ anh dùng đều là cao cấp nhất, bay ghế hạng nhất cùng các em tiếp viên xinh đẹp quen biết anh (do đã bay quá nhiều), ở những khách sạn sang trọng (trong phim chỉ Ryan chỉ dùng mỗi Hilton)… Ông bay nhiều đến mức trở thành khách đặc biệt VIP của các dịch vụ mình sử dụng (check in ở phi trường, khách sạn…). Ngoài công việc chính như vậy Ryan cũng thường đi thuyết trình, nói chuyện về những phương châm sống. Đó là một hình mẫu mà từ trước đến nay tôi luôn phấn đấu để mình trở thành – một doanh nhân giỏi trong lĩnh vực của mình, luôn di chuyển khắp nơi, được xung quanh đánh giá cao…

Đọc tiếp »

Cuộc đời ba và những bức ảnh

Mấy hôm nay, để bắt đầu cho dự án viết hồi ký về cuộc đời ba tôi. Tôi hay ngồi nói chuyện với ba về những vấn đề lịch sử, để ba tôi có cảm hứng kể lại những sự kiện ngày xưa. Và có vẻ như “chiến thuật” này hiệu quả. Hôm qua ba cho tôi xem một loạt những hình ảnh xưa, đúng ra thì những bức hình này tôi đã thấy trước đây rồi, tuy nhiên ba chỉ kể khá vắn tắt. Hôm nay tôi được ba kể cho nghe nhiều hơn.

Ba không chụp ảnh nhiều và một lý do khác là vì trong suốt thời gian chiến tranh, những lần di chuyển từ nơi này sang nơi khác, đến cả mạng sống còn mong manh thì nói chi đến việc giữ lại những hình ảnh. Do đó mà những hình ảnh về ba còn lưu giữ lại rất ít.

Những huy chương hay huân chương có thể bị ba vứt lăn lóc đâu đó, nhưng với những hình ảnh này thì ba luôn giữ gìn rất trân trọng. Ba có một cái túi nhỏ mà ba dùng để gói tất cả những bức ảnh này lại, và thỉnh thoảng ba mở ra xem một cách trầm ngâm. Có thể đó là tất cả những gì còn lại của một đời sôi nổi mà ba đã trải qua.

decor

[ Bấm vào ảnh để xem bản lớn hơn ]

IMG_9711

Bắt đầu với một bức ảnh chụp vào năm 1963, điều đặc biệt trong bức ảnh này trong ảnh chỉ duy nhất chỉ có mình ba chống tay lên và cũng chỉ còn duy nhất ba còn sống. Ba hay nói đùa là có lẽ vì ba chống tay nên mới còn sống.

Đọc tiếp »

Viết về cuộc đời ba?

Mấy hôm nay ba đi họp hội cựu chiến binh với các đồng đội xưa ở xa, đến mãi hôm qua mới về. Sáng nay sang nhà chơi, ba cho tôi xem một tấm hình mà ba vừa được người ta tặng lại. Tấm hình đã được lưu giữ trong phòng truyền thống của một trung đoàn suốt mấy chục năm nay.

IMG_9708
[ Bấm vào hình để xem to hơn ]

Chính xác thì bức hình được chụp cách đây đã gần 50 năm, trong một đợt huấn luyện đặc biệt. Ngày ấy ba chỉ vừa mới tròn 21 tuổi, trong ảnh là ba và 3 người nữa đang vượt qua một vách núi (cái vách núi mà thú thật khi nhìn vào tôi bỗng thấy xấu hổ vì nhớ có lần sau khi “đi bộ” được lên Fansipan trở về tôi đã hớn hở khoe với ba).

Thấy tôi chăm chú nhìn, ba hỏi: “Có nhận ra ba là ai trong ảnh không?”

Tôi chỉ vào người ngồi dưới cùng đang cầm khẩu AK. Ba cười.

Thật ra cũng không khó để nhìn ra “tôi” trong bức ảnh đó, cả nhà đều công nhận là tôi giống ba, từ ngoại hình đến khuôn mặt, đặc biệt là cái mũi. Tuy mặt ba đã bị khẩu súng che hết ½ nhưng không khó để nhận ra cái mũi đặc trưng. Đặc biệt là hiện nay khi tôi đổi tóc sang dạng “húi cua” thì càng giống hơn nữa.

Đọc tiếp »