Category Archives: Âm nhạc




Giấc mơ mùa thu – Lệ Quyên

Mấy hôm nay bị cảm, lâu lắm rồi mới bị bệnh. Hôm qua ngồi trong công ty mà nóng phừng phừng, tối về nằm đắp mền (chẳng hiểu sao ở ngoài nóng nhưng lại cảm thấy lạnh). Tối “lết” sang nhà ba mẹ kiếm cơm ăn, chắc mẹ thấy bộ dạng thãm quá nên nấu cháo cho ăn. Ăn xong bò vô xe kiếm được mấy viên thuốc Decolgen, uống vô đến khuya thấy đỡ hơn. Sáng ngủ dậy sớm quyết định chạy ra Hàn Thuyên ngồi cà phê vỉa hè, hôm nay trời Sài Gòn thật đẹp, gió lành lạnh…

Dạo này “bon chen” tập nghe nhạc Hi-end, đĩa CD này vừa được anh bạn chép cho, của ca sĩ Lệ Quyên được thu theo phong cách Ascoutic. Nội dung bài hát nghe nhớ mong, nuối tiếc về những kỷ niệm đã qua, nhưng chẳng hiểu sao khi nghe mình lại thấy nhẹ nhàng, êm đềm… Chiều nay sẽ chạy lên Biên Hòa…

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Giấc mơ mùa thu – Lệ Quyên

Sáng tác: Võ Thiện Thanh

Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ.
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai mờ dấu chân.
Lòng tôi chiếc lá trên cành, thu về héo khô, tôi còn nhớ ai mỗi khi chiều rơi?
Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa thu vàng tôi chờ.
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương.

Lòng tôi heo mây đã về, tôi còn vấn vương, tôi còn nhớ thương khi thu về
Bên trời một làn mây trắng lững lơ trôi,
Nghe lao xao ngoài hiên vắng lá vàng rơi.
Dù biết ngày mai, ngày mai nắng xuân không về
Trên cành, lũ chim vẫn u mê.
Dù biết người đi, người đi sẽ không quay về
Sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai?

Ngày nào còn mang hơi thở chắc tôi vẫn còn nhớ người,
Ngày nào đôi chân lê bước tuổi xuân theo chiều nắng phai,
Bàn tay nâng niu kỷ niệm vỗ về giấc mơ xa mờ mỗi khi thu về tôi nhớ người.

Bên trời một làn mây trắng lững lơ trôi.
Nghe lao xao ngoài hiên vắng lá vàng rơi.
Dù biết ngày mai, ngày mai nắng xuân không về
Trên cành, lũ chim vẫn u mê.
Dù biết người đi, người đi sẽ không quay về
Sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai?

Ngày nào còn mang hơi thở, chắc tôi vẫn còn nhớ người
Ngày nào đôi chân lê bước tuổi xuân theo chiều nắng phai,
Bàn tay nâng niu kỷ niệm, vỗ về giấc mơ xa mờ mỗi khi thu về tôi nhớ người.

Silvard – Cranberry Harvest

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Chưa khi nào viết 2 bài về nhạc liên tiếp nhau, nhưng thật sự là thời gian này cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài công việc. Một số sự kiện xảy ra, cộng thêm thời tiết đặc biệt làm những ngày này chẳng muốn làm gì ngoài công việc phải làm, rồi trùng hợp người bạn gửi tặng tôi những bài nhạc này của Silvard đúng với cái tâm trạng nên cứ nghe mãi, đi làm về chỉ muốn lên phòng nằm nghe nhạc chẳng muốn đi đâu.

Mấy hôm nay tôi nghe suốt bản nhạc này, trời Sài Gòn những ngày vừa qua thật lạ, mưa trái mùa, mà lại là mưa phùn. Trời gần sáng lại lạnh, nằm co ro trong cái mền ấm chẳng muốn ra khỏi giường chút nào. Chỉ đến khi cái tiếng chuông nhà thờ nho nhỏ phát ra từ cái điện thoại mới lôi tôi ra khỏi giường để đi làm – tôi có thói quen ngủ rất “khẽ thức” và thường thì tôi thức trước khi đồng hồ báo thức nên để chuông báo rất nhỏ. Ngoài đường có lẽ mọi người cũng cố chờ cho ngớt mưa rồi đi làm nên đường xá cũng vắng hơn ngày thường, lái xe ra quán cà phê nhỏ trên đường Hàn Thuyên ngồi uống cà phê ăn sáng, đối diện là cái công viên mờ mờ trong mưa, cứ như là đang ngồi trong mùa mưa ở Đà Lạt.

Silvard đặt cho bài này cái tên chẳng liên quan gì đến những cảm xúc mà nó mang lại người nghe, ít nhất là cho tôi – Cranberry Harvest. Nhưng có lẽ Silvard cũng không có ý định chỉ giới hạn cảm xúc bài hát trong mùa thu hoạch cranberry.

Bản nhạc bắt đầu với những nhịp điệu chậm rãi, như từ từ đưa ta về với khu vườn ngày xưa, xen lẫn là những khoảng lặng. Rồi câu chuyện bắt đầu với những vui buồn, giận hờn, tiếp tục nhanh dần, trầm bổng… Đoạn tôi thích nhất là đoạn ở phút 3:40, nghe đoạn này nói với ta về một quá khứ nhiều kỷ niệm, nhưng quá khứ cũng thôi thúc người ta bước đi tiếp.

Một trong những bản hay nhất của Silvard, âm nhạc đôi khi kỳ diệu.

Silvard – những giai điệu nhẹ nhàng

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Đêm nằm nghe Silvard như nghe những tiếng thở dài… những giai điệu khi trầm bổng, khi nhẹ nhàng, khi da diết… cũng như những ngày này…

Hồn tử sĩ – Lưu Hữu Phước

trang1nn

Đã lâu rồi tôi không nghe lại bài hát này, hôm nay vô tình thấy lại khi ngồi dọn dẹp lại đĩa cứng. Đêm khuya thanh vắng (tôi viết những dòng này là gần 2 giờ sáng), nghe lại bài hát với rất nhiều cảm xúc.

Đây là bài hát do cố nhạc sĩ Lưu Hữu Phước sáng tác, ban đầu bài hát được ông cảm tác khi đứng trước dòng sông năm xưa hai bà đã trầm mình tuẫn tiết. Là con dân nước Việt, chắc có lẽ không ai trong chúng ta không biết câu chuyện về Hai Bà Trưng, câu chuyện về 2 người phụ nữ đã dũng cảm đứng lên chống lại ách đô hộ, trả thù nhà trả nợ nước. Cuộc khởi nghĩa của hai bà tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại niềm tự hào cho con cháu ngàn đời. Sau khi cuộc khởi nghĩa thất bại, để giữ vững khí tiết hai bà đã trầm mình xuống dòng sông Hát. Do đó ban đầu bài hát có tên là “Hát giang trường hận”.

Sau này bài hát đã được nhạc sĩ sửa lại phần lời đôi chỗ và đổi tên lại thành Hồn Tử Sĩ, và bắt đầu được  dùng trong nhiều trong đám tang của các chiến sĩ trong chiến tranh chống Pháp của dân tộc ta. Bài hát tuy hiện nay vẫn được lưu hành nhưng ít khi có dịp nghe thấy, nên chắc ít người biết trừ những người thuộc thế hệ cha ông ngày trước.

Đọc tiếp »

Mưa đầu mùa

muadaumua

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Sáng tác: Phan Trọng Vũ

Mấy hôm nay trời Sài Gòn bắt đầu mưa, những cơn mưa đầu mùa đánh dấu một bước chuyển mùa. Khác với những nơi khác quanh năm có 4 mùa, ở Sài Gòn chỉ có 2 mùa – mùa mưa và mùa khô. Và thời điểm mà tôi thích nhất trong năm chính là những ngày chuyển mùa này.

Là con trai, tính tình thậm chí hơi khô khan, tuy nhiên tôi lại có một sở thích mà người khác nghe có lẽ sẽ bảo là giống con gái, đó là thích nhìn mưa. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại thích như vậy, mà cũng chẳng sao.

Từ bé, mỗi khi trời mưa, thay vì cùng chúng bạn chạy ùa ra tắm mưa, tôi lại ngồi trong nhà, bên cái song cửa sổ nhỏ nhìn mưa. Rồi khi những cơn mưa vừa tạnh, khi các bạn mình tắm mưa xong và quay trở về nhà, tôi lại ùa ra cái không khí trong lành sau cơn mưa đó. Khu nhà tôi ở khi đó có những đường mương nước phía trước, cứ thế khi thì tôi thả những con thuyền giấy tự gấp, hôm nào lười thì chỉ đơn giản là ngắt những chiếc lá dâm bụt, rồi thả trôi theo dòng nước, cứ thế con thuyền trôi bên dưới còn tôi chạy theo bên trên. Một mình say sưa với những con thuyền tuổi thơ ấy.

Lên cấp 2, cấp 3, những cơn mưa gắn liền với ngày đạp xe đi học, trú mưa ven đường, và cũng là những cơn mưa xa trường, xa bạn bè – vì mùa mưa cũng là mùa nghỉ hè.

Rồi lớn lên, khi cơn mưa gắn liền với những năm tháng đi làm đầu đời của tôi. Khi còn làm cho một công ty lắp ráp máy tính nhỏ ở đường Bùi Thị Xuân, những chiều đi giao máy mưa tầm tã, run lập cập chỉ lo che cho máy ướt đẫm người. Những khi đã làm xong hết việc, ngồi trong căn phòng kỹ thuật chật hẹp trên tầng 1. Nhìn ra ngoài trời ngắm những giọt mưa, suy nghĩ về tương lai của mình.

Cứ thế cuộc sống kéo tôi đi, biết yêu rồi chia tay, cơn mưa cũng đến và đi cùng những buồn vui. Rồi năm nay mùa mưa lại đến sau nhiều cơn nắng hạn, nắng hạn cả ngoài trời và cả trong lòng.

Chiều nay lái xe đi trong cơn mưa trên con đường vắng đường vắng lác đác vài bóng người, réo rắt tiếng nhạc này cùng tiếng loẹt xoẹt của cái quạt nước qua một mùa nắng nóng đã chai chưa kịp thay. Ngồi uống ly cà phê bên dòng sông năm nào, cũng mờ mịt mưa… Nhưng giờ đã nhẹ nhàng hơn, mưa vẫn buồn nhưng không còn làm nặng nề cái nhìn của tôi như trước nữa.

Bài nhạc này Vũ tặng cho tôi, cũng chính do Vũ tự đàn với cây đàn cũ của mình, Vũ nói Vũ viết bài nhạc này trong những năm xa quê nhà. Sống ở xứ người và cũng nhớ về mùa mưa trẻ thơ năm nào. Giai điệu bài hát đơn giản, có thể với người khác nó không phải là một kiệt tác, nhưng với tôi nó nhẹ nhàng, sâu lắng, nó gợi được cho tôi nhiều hồi ức về những mùa mưa đã qua trong tôi. Cảm ơn Vũ, bạn đã viết một bài tuyệt vời, ít nhất là với mình.

Viết cho những mùa mưa đã qua – 7/2009