Viết về cuộc đời ba?

Mấy hôm nay ba đi họp hội cựu chiến binh với các đồng đội xưa ở xa, đến mãi hôm qua mới về. Sáng nay sang nhà chơi, ba cho tôi xem một tấm hình mà ba vừa được người ta tặng lại. Tấm hình đã được lưu giữ trong phòng truyền thống của một trung đoàn suốt mấy chục năm nay.

IMG_9708
[ Bấm vào hình để xem to hơn ]

Chính xác thì bức hình được chụp cách đây đã gần 50 năm, trong một đợt huấn luyện đặc biệt. Ngày ấy ba chỉ vừa mới tròn 21 tuổi, trong ảnh là ba và 3 người nữa đang vượt qua một vách núi (cái vách núi mà thú thật khi nhìn vào tôi bỗng thấy xấu hổ vì nhớ có lần sau khi “đi bộ” được lên Fansipan trở về tôi đã hớn hở khoe với ba).

Thấy tôi chăm chú nhìn, ba hỏi: “Có nhận ra ba là ai trong ảnh không?”

Tôi chỉ vào người ngồi dưới cùng đang cầm khẩu AK. Ba cười.

Thật ra cũng không khó để nhìn ra “tôi” trong bức ảnh đó, cả nhà đều công nhận là tôi giống ba, từ ngoại hình đến khuôn mặt, đặc biệt là cái mũi. Tuy mặt ba đã bị khẩu súng che hết ½ nhưng không khó để nhận ra cái mũi đặc trưng. Đặc biệt là hiện nay khi tôi đổi tóc sang dạng “húi cua” thì càng giống hơn nữa.

decor

Kể từ dạo viết bài Cha tôi, được nhiều bạn bè gần xa đến đọc, chia sẻ và đồng cảm, tôi bắt đầu thấy việc viết blog của mình có ý nghĩa, và ngày càng suy nghĩ nhiều hơn tới việc làm một cái gì đó, cụ thể là viết hay tổng hợp lại những câu chuyện về quãng đời hoạt động của ba. Rồi gần đây là thêm chuyện về chú M., mấy hôm nay tâm sự với chú qua email, tôi có nói về ý định của mình và được chú nhiệt liệt động viên càng làm ý định ấy sôi sục hơn nữa.

Ba tôi ít khi kể về chuyện xưa, chỉ những khi nào đúng không gian, khung cảnh thích hợp và khơi gợi được những cảm xúc trong lòng ba, làm sống dậy những kỷ niệm xưa thì ba mới bắt đầu kể cho tôi nghe.

Cũng chưa lần nào ba kể hết một cách khái quát về cả quãng đời chiến đấu của mình, có lẽ là vì có quá nhiều quá nhiều chuyện để kể trong suốt gần 30 năm chinh chiến. Do đó thường thì những câu chuyện của ba gắn liền với một kỷ niệm nào đó, khi thì những chuyến vượt sông trong đêm khuya, lúc lại là câu chuyện đầy xúc động khi nhìn đồng đội chết dần trên tay mình, khi lại là nói về khoảng thời gian làm nội gián trong lòng địch và cũng có khi là những chuyện vui…

Những lần trước đây, khi tôi hỏi ba vì sao không viết hồi ký, ba nói: “Viết làm gì hả con, mình có phải là anh hùng hay người nổi tiếng gì đâu mà viết hồi ký”. Tôi cứ kỳ kèo suốt bao nhiêu năm nay: “Ba viết là cho con, cho cháu ba đọc, để con cháu ba được tự hào chứ mình đâu có xuất bản”. Có dạo anh em tôi nói quá, ba cũng ngồi vào bàn. Nhưng viết được dăm ba trang rồi ba cũng ngưng, tôi hỏi vì sao thì ba nói nửa đùa nửa thật: “Cứ mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, những hình ảnh đồng đội xưa, những tình cảm cứ ào ạt trở về, ba không ghi lại kịp”. Thế là ba lại không viết nữa.

Tính ba tôi là vậy, ông không thích ồn ào. Ngay cái việc tôi viết về ba để trên blog là cũng dấu ba, cả thời gian dài ba không hề biết cho đến khi một người bạn in ra và mang đến cho ba đọc. Hôm đó tôi hết hồn định bụng là sẽ bị la cho một trận tơi bời. May mà ba không la và thậm chí là tôi cảm nhận được một chút niềm vui trong ba nữa. Điều đó lại càng làm tôi lên tinh thần.

Ban đầu tôi cũng ngại việc viết và đưa lên mạng thế này giống như một hành động “khoe ba”, nhưng nghĩ cho cùng, dẫu sao thì đây cũng chỉ là một trang web cá nhân, một khu vườn nhỏ nơi tôi lưu giữ lại tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình và tất nhiên là trong những điều tốt đẹp ấy, ba là điều mà tôi quý trọng nhất. Với lại xét cho cùng, dẫu có là “khoe” đi chăng nữa thì với tôi, ba cũng là điều đáng để tự hào và đáng để “khoe”.

Và có lẽ tôi cũng sẽ dùng một “chiến thuật” mới, tôi sẽ chỉ tập trung tìm cách nào để ba có cảm hứng và kể lại. Tôi sẽ thu âm lại rồi từ đó viết lại, chứ sẽ không đợi ba viết như trước đây nữa.


Trackback

14 Comments

  1. kieu trangkieu trang
    Posted January 11, 2010 at 9:32 am | Permalink

    Ma phai cong nhan la anh Hieu giong ba anh y chang luon do, thiet nhu mot khuon duc ra (nhu cau ong ba ta xua van noi!). Chung ta chi cam thay yeu thuong va tu hao ve mot nguoi nao do khi o gan nguoi do, ta tim duoc su yeu thuong va binh yen, va ca nhung kinh nghiem, nhung loi khuyen nguoi ay danh cho ta, va con gi hon khi nguoi ay lai chinh la hai nguoi than yeu nhat cua ta la cha va me ta, phai khong anh? nen, do do, anh Hieu nen rat can khoe, ma phai khoe voi cai uon nguc tu hao nua la khac ve cha me minh (vi nho co cha me ma moi co anh Hieu viet bai hay cho em va moi nguoi doc blog ne!). Chuc anh Hieu va gia dinh luon hanh phuc, vui ve!

    [Reply]

  2. Thanh Xuân
    Posted January 11, 2010 at 9:58 am | Permalink

    Nên viết lắm anh ơi, anh viết cho anh mà cũng là cho mọi người nữa. Những chuyện như thế sẽ gây tác động rất có lợi cho thế hệ trẻ sau này.

    Anh giống ba anh như đúc!!!

    [Reply]

  3. Posted January 11, 2010 at 12:10 pm | Permalink

    Em nghĩ viết trước hết là cho bản thân mình, mình viết thì mình sẽ hiểu rõ hơn. Như là làm 1 dự án, mình sẽ lăn xả vào nó thì mới ra thấu hiểu được.
    Ngoài ra còn cho thế hệ sau như bạn Xuân nói. Đâu dễ kiếm được hàng độc như vầy: con của người lính viết lại hồi ký về cha mình.
    Còn ba anh chắc chắn sẽ vui!

    [Reply]

  4. candy
    Posted January 11, 2010 at 1:58 pm | Permalink

    Cũng như Larry Berman đã viết về Phạm Xuân Ẩn trong “The perfect spy”…viết hồi ký về người khác bao giờ cũng sẽ có cái hay và ý nghĩa riêng thay vì họ tự viết về bản thân.Tuy nhiên,nhà nghiên cứu nước ngoài L.B chưa hiểu hết được những gì PXA đã trải qua và hiểu thật sâu sắc đầy đủ về lịch sử, văn hóa dân tộc Việt Nam nên cách nhìn nhận có chỗ còn khác biệt với chúng ta.
    Nhưng khi một người con viết về cha mình với tất cả tình cảm yêu thương, lòng cảm phục và tự hào thì việc ấy sẽ ý nghĩa xiết bao. .Bởi vì người con ấy hiểu hơn ai hết về ba mình,hiểu hơn ai hết ba mình chẳng có điều gì phải hối hận. Và nghe để hiểu hơn những việc làm của ông là theo trái tim, sự trung thành trước hết là với Tổ quốc của chính mình, tình nghĩa với bạn chứ không phải là những lợi ích cho bản thân.
    ” Khi người ta không có gì phải hối hận trong tim, thì người ta luôn hành động đúng”

    [Reply]

  5. Posted January 12, 2010 at 10:34 am | Permalink

    Chỉ cần Hiếu hiểu bác trai và “thần tượng” bác ấy là niềm hạnh phúc lớn lao của bác rồi, đôi khi không cần phải viết ra đâu, Hiếu à.

    [Reply]

  6. tina_bichlieu
    Posted January 12, 2010 at 11:24 am | Permalink

    Hieu a! viec ” khoe” nhu the la dang tu hao lam chu! dang de viet lam do. Ban nghi se thu am nhung cau chuyen cua ba ban va roi se viet, toi nghi do la mot viec nen lam lam! toi ung ho dieu do.. hay co gang viet mot cach chan that ko pho dien ban nhe! dieu do tac dong lon den the he tre do ban,,,Chuc du dinh cua ban som thanh cong.. Luon ung ho va doi theo nhung bai viet cua ban…

    [Reply]

  7. phuongphuong
    Posted January 12, 2010 at 12:23 pm | Permalink

    Moi may hom ko ghe tham blog anh Hieu duoc, ko ngo gio len thay biet bao nhieu cai moi ma anh chia se. anh co mot nguoi Ba that dang de tu hao lam anh Hieu ah, anh hay viet that nhieu, that that ve nhung gi Ba anh da trai qua de the he tre nhu chung em duoc biet den mot phan that ve cuoc song cua nhung nguoi linh ngay xua, ve mot thoi oanh liet cua dan toc.
    Hau nhu trang nao cua anh em cung deu luot qua ca , co trang chi la luot qua thoi nhung cung co trang phai danh nguyen ca buoi len mang de doc va ngoi ngam nghi, de cam nhan duoc su chat phac, rat that va nhieu bai rat xuc dong nua, rat nhieu cam xuc ma em cung ko biet phai noi the nao nua. cung nhan thay o anh co rat nhieu tran tro ve que huong Viet Nam,
    Em la mot nguoi sinh ra va lon len o que nen moi cai tu khi vao SG nay deu rat bo ngo va la lam, ngay ca viec dung may tinh the nay cung chi that su biet duoc khi hoc mon tinh hoc o truong cach day may thang thoi, nen em go ban phim cham. nhieu luc muon phan hoi lai nhieu bai viet cua anh nhung voi em lai mat nhieu thoi gian qua, em chi tran thu duoc gio nghi trua nen ko the phan hoi nhieu duoc,
    chuc anh se som thuc hien duoc du dinh cua minh, hi vong se som doc duoc bai viet moi cua anh.

    [Reply]

  8. Posted January 12, 2010 at 4:37 pm | Permalink

    Em rất mong được đọc các bài viết của anh về ba anh!

    [Reply]

  9. Van
    Posted January 12, 2010 at 10:49 pm | Permalink

    Anh Hiếu viết đi, không dễ để ai đó có 1 hình tượng “hùng vỹ” để viết về, và thật vinh hạnh khi có 1 người thân để kể về quá khứ cho “hiện tại” nghe như thế

    [Reply]

  10. AVB
    Posted January 13, 2010 at 4:55 am | Permalink

    Kiến thức về lịch sử của mình không được chuẩn, cần được chỉnh, nhưng vẫn muốn gửi Hiếu comment theo khía cạnh thiên về gia đình nhiều hơn:

    Thầy giỏi gặp trò dở cũng khổ, mà trò giỏi gặp thầy dở cũng khổ. Đó là thầy và trò đều có thể lựa chọn người mình dạy hay học.

    Mặc dù Ba đã không lựa bạn và bạn cũng đã không chọn Ba, nhưng thật hữu duyên vì Ba bạn là người thầy dạy thật tuyệt vời và bạn là người trò tiếp thu trên cả tuyệt vời. (Còn Mẹ bạn là người vợ và người Mẹ may mắn). Vậy thì mình nghĩ, bạn nên phải tiếp tục tự hào về Ba và [vô tư] “khoe Ba” để người khác được vui lây và học hỏi thêm ý niệm về tình Cha con và lòng hiếu thảo. AVB ủng hộ bạn!

    Xin tặng bạn hai chữ “Thành Nhân”!

    [Reply]

  11. hoatuyet_giang
    Posted January 13, 2010 at 12:58 pm | Permalink

    càng đọc những bài anh viết em càng nhận ra a có 1 khía cạnh khác lạ đang hiện diện. A quan tâm cuộc đời này như 1 bộ phim hay tập truyện và anh bắt đầu lưu lại nó. Cuộc đời anh cũng được anh viết lại. hành trình anh đi, những chuỗi ngày những mối quan hệ và rồi nay anh lại thực hiện tình cảm ấy cùng người ba của a. “một khu vườn nhỏ nơi tôi lưu giữ lại tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình và tất nhiên là trong những điều tốt đẹp ấy…”-sự đồng cảm và làm cho em nhận thấy 1 phần đời mình gần giống anh, làm em cố phải đọc mãi lời anh viết.em cũng đã bắt đầu tạo 1 tập và lật 1 trang mới cho em và viết về anh trong trang ấy..” hihii để em noi gương anh và sống thật cho mình.

    [Reply]

  12. bichphuong
    Posted January 17, 2010 at 9:33 am | Permalink

    Khi Anh viet 1 dieu gi do ve Nguoi Cha “it noi” cua minh, giong nhu giup cha minh dc boc bach tam su voi nhung ai tung quen biet va yeu men Ong! Doi nguoi ngan ngui lam! HAY NOI VA CHIA SE VOI NHAU CHAN THANH! Dieu do hien nay nhieu ng biet nhung it ng thuc hien

    [Reply]

  13. vo chu
    Posted January 30, 2010 at 6:54 pm | Permalink

    chao Hieu
    qua day xin Hieu cho minh kinh den bac loi chao tran trong va kinh chuc bac trai va bac gai suc khoe…
    doc cau: “nhung gi minh lam la lam cho que huong to quoc chu khong phai de phuc vu rieng cho mot to chuc hay dang phai nao ca”, mat minh bong cai cai rui ngan le dai!
    Troi a, that hanh dien lam vo cung nhung minh cung ho then vo cung vi tuoi tre cua cac chau con nang no voi bac voi nui song…
    Hieu minh rat mong muon duoc tro truyen voi bac trai va bac gai
    neu khong co gi tro ngai, Hieu cho minh lam quen voi bac nhe
    mong va hy vong
    chuc ban thanh cong hon
    minh cung mong Hieu co hanh dong gi de thay doi cau tra loi ve cha minh cua nhung dua con cua Hieu nhe
    va hanh dong de tra no cho nui song ma Hieu con no

    [Reply]

  14. ngo mai hoa
    Posted January 22, 2011 at 3:21 pm | Permalink

    LAU RUI Em MOI DUOC DOC 1 BLOG THAT Y NGHIA .lang long lai va thay cuoc song van nhieu dieu tuyet voi nhu the

    [Reply]

Post a Comment

Your email is never published nor shared. Required fields are marked *

*
*

Lưu ý:
- Xin vui lòng gửi thảo luận trên tinh thần tích cực, tôn trọng lẫn nhau và có văn hóa.
- Comment của bạn có thể bị xóa mà không báo trước nếu mang nội dung vô văn hóa, chỉ trích đơn thuần người khác mà không có lý do.
- Nếu đây là lần đầu bạn gửi thảo luận, nội dung của bạn sẽ không hiển thị ngay. (Các lần sau sẽ không phải qua công đoạn này).