Người ăn xin già

Jul 2, 2007

Trong một chuyến công tác về Cần Thơ, tôi có gặp một người ăn xin già ở bến Ninh Kiều. Điều đầu tiên làm tôi chú ý đến ông là bởi bài hát mà ông đang hát, bài “Xuân này con không về”, tiếng hát của ông tràn đầy cảm xúc như đang hát cho chính bản thân mình. Tôi chăm chú ngồi trên hàng ghế đá gần đó để lắng nghe tiếng đàn và giọng ca của ông. Trời chiều mặt trời dần tắt, người qua đường cũng ít dần và không mấy ai để ý đến chúng tôi, một già một trẻ đang ngồi cạnh nhau.

Rồi tôi chào hỏi và bắt chuyện với ông, và tôi được biết ông đã từng là một người lính của Sư Đoàn 18 Bộ Binh, một sư đoàn anh dũng bậc nhất của Việt Nam Cộng Hòa khi xưa. Sau đó tôi xin phép mời ông một bữa cơm chiều, đó là lần đầu tiên tôi đi cùng một người ăn xin.

Câu chuyện ban đầu còn chút e dè, nhưng càng về sau càng cởi mở hơn, chú nói với tôi nhiều hơn. Đôi chân chú bị mất trong một trận đánh ở chiến trường Xuân Lộc, sau năm 1975 khi đang còn nằm trong bệnh viện, chú bị ném ra đường, rồi cũng may nhờ số kiếp còn chưa xong duyên nợ, chú vẫn sống. Gia đình chú cũng ly tán từ đó, đến giờ chú cũng không biết đang ở một chân trời nào hay đã chết ở biển khơi rồi.

Tuổi trẻ của chú đã cống hiến cho Tổ Quốc, và giờ đây khi tàn chiến tranh, chú bơ vơ trên chính quê hương mình, không người thân thuộc, thân phận bọt bèo vẫn phải sống qua ngày không ai công nhận, không ai xót thương.

Tối hôm đó tôi xin phép về thăm nhà chú, đó là một túp lều xêu vẹo được người dân xung quanh cho dựng tạm để sống qua ngày. Ngồi bên cạnh chú đến tận khuya, nghe chú kể chuyện về quãng đời trai trẻ của mình, tôi thấy sao mà xót xa. Lại cảm thấy mình sao mà nhỏ bé quá, tầm thường quá…

Tôi ngồi với chú đến rất khuya mới đón xe về lại khách sạn. Khi cảm ơn chú và ra về, tôi thấy chú đứng trông theo, và chú khóc…

Đêm ấy tôi không ngủ được…

Ngày trở về

(Phạm Duy)

Ngày trở về anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre
Nắng vàng hoe vườn rau trước hè cười đón người về
Mẹ lần mò ra trước ao nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ
Tiếc rằng ta đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ

Ngày trở về trong bếp vui anh nói chuyện nghe chuyện đời chiến sĩ
Sống say mê đường xa lắm khi nương hồn về quê
Chiều lặng tà anh bước ra vườn khuya sáng mờ ruộng đất hoang vu
Luôn nghẹn ngào hẹn sáng tinh mơ anh về đồng lúa

Ngày trở về có anh nông phu chống nạn cày bừa
Vì thương yêu anh nên ngày trở về có con trâu xanh hết lòng giúp đỡ
Ngày trở về lúa ngô thi nhau hát đùa trước ngõ gió mát trăng thanh
Ôi ngày trở về có anh thương binh sống đời hòa bình

Ngày trở về những đóa hoa thấm thoát mười năm nhớ anh vắng xa
Có nhiều khi đời hoa chóng già vì thiếu mặn mà
Đàn trẻ đùa bên lũ trâu tiếng hát bình minh thoáng trên bãi dâu
Gió về đâu còn thương tiếc người giọng hát dàu dàu

Người kể rằng ai hỡi ai, ai nhớ chuyện ai chuyện người con gái
Chiến binh ơi vì sao nát tan gia đình yên vui
Đừng giận hờn thôi tiếc thương vì xuân đã về trên khắp quê hương
Chớ thẹn thùng vì nếu ta quen nhau ngoài đồng vắng

Ngày trở về có anh thương binh lấy vợ hiền lành
Người đẹp bên anh, ta cùng học hành những khi tan công hết việc xếp gánh
Ngày lại ngày, có em vui tươi xách gạo bếp nước có nắm cơm ngon
Ôi trời lạnh lùng có đôi uyên sống đời mặn nồng.

47 Comments

BÀI ĐỌC NHIỀU

Counter

1,941,385
Visits since 2006
power by Google Analytics