- Cha tôi là một sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông là một trong những người chỉ huy khi đánh vào Sài Gòn và là những người đầu tiên tiếp quản Sài Gòn. Ông nghỉ hưu với cấp bậc Đại Tá.
- Ông nội tôi là một trong những người kháng chiến từ thời chống Pháp, ông bị kết án tử hình vắng mặt và sau này chết trận.
- Bà nội tôi là nữ quân y, sau chiến tranh nội bị mù và mất khi tôi chưa ra đời. Nội được phong Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
- Gia đình nội có gần 10 người con, toàn bộ các chú bác của tôi đều chết trận hoặc mất tích. Sau chiến tranh chỉ còn lại bác Năm là thương binh hạng nặng và cha tôi, năm tôi 10 tuổi bác Năm cũng mất vì di chứng chiến tranh.
Nhớ năm tôi tốt nghiệp, có lần một người bạn chiến đấu của ba tôi đến nhà chơi, ông làm ở Đại học An Ninh, ông bảo nếu tôi thích Đại học An Ninh thì dù kết quả thi thế nào cũng sẽ vào được. Nhưng khi đó tôi không có ý định chọn trường An Ninh nên đã không thi.
Tại sao tôi nói những điều này? Vì hôm nay tôi muốn được kể lại câu chuyện về người cha của tôi, về tình đồng chí mà những người vào sinh ra tử đã đối xử với nhau.
Ông kể đó là thời điểm sau chiến tranh, những người đồng chí xưa kia từng chung vai sát cánh, nay bổng trở thành những người có thế lực, có bè cánh. Ai cũng chuẩn bị riêng cho mình những toan tính. Cha tôi nằm trong số những người chống lại việc đó, ông sống thẳng đã quen, nay kêu ông sống cong ông không làm được. Và ông là một trong những người đứng lên nêu ra điều ấy, cùng với những sai lầm của những người lãnh đạo. Rồi chính vì việc đó mà ông bị họ ghen ghét, phe cánh hãm hại.
Ông được cấp nhà 3 lần, 1 lần ông tặng lại cho người đồng đội xưa khi thấy đời sống họ khó khăn, 2 lần khác có người nói ra nói vào, ông xé quyết định trước mặt họ. Cuối cùng gia đình sống chật chội trong một căn nhà nhỏ tự mua được.
Rồi đến một ngày ông phải vào trại cải tạo. Tại sao một người như cha tôi lại có ngày phải đi học cải tạo?
Cha tôi làm trong ngành tình báo, ông có rất nhiều bạn bè là người của chế độ trước. Và ông đã dùng cương vị của mình để giúp đỡ cho rất nhiều người đi vượt biên sau này. Ba nói: “Họ là những người thuộc chế độ cũ, ba biết họ không sống được ở đây, vậy tại sao không tạo điều kiện cho họ có một tương lai khác”. Ông giúp đỡ họ nhưng kiên quyết không nhận tiền, vì ông bảo nếu nhận tiền thì ý nghĩa của việc đó sẽ trở nên hoàn toàn khác.
Cuối cùng những người cấp dưới mà ông tin tưởng, những người đã có phe cánh, đã đưa ông vào trại cải tạo.
Tôi hỏi: “Cả đời ba, cả gia đình nội cống hiến tất cả, để rồi cuối cùng họ bạc bẽo như vậy. Thế ba có hận không?”
Ba nói: “Ba không hận, vì ba nghĩ những gì đã làm, là cho quê hương cho đất nước, chứ không phải cho một tổ chức hay một đảng phái nào”.
Thời gian cha tôi vô trại cải tạo là thời gian mẹ có mang anh tôi. Đó là cả một thời điểm khó khăn của gia đình. Rồi cũng may mắn có những người đồng đội xưa còn tình nghĩa, họ đưa cha tôi ra khỏi trại cải tạo, họ viết giấy mời cha tôi về làm việc lại. Ông xé…
Mẹ kể trước đây ba có rất nhiều huân chương, huy chương. Ba rất quý, lúc nào cũng cất giữ trang trọng. Bỗng có một dạo ba lấy ra hết, cho anh tôi chơi (anh tôi lúc đó mới sinh), vứt tứ tán không quan tâm. Nhưng rồi sau đó chính ông lại đi tìm giữ lại. Tôi định có dịp sẽ hỏi ba vì sao lại như vậy.
Rồi cha tôi đi làm rất nhiều nghề, làm thuê, làm mướn, sửa xe… Và ông đã nuôi anh em tôi khôn lớn.
Nếu ông không sống thẳng, có thể giờ này tôi cũng là một cậu ấm con ông cháu cha, tiền tiêu như nước. Nhưng chắc là cũng chẳng ra người ngợm gì, và có lẽ hôm nay tôi sẽ không thể có cơ hội ngồi viết về cha mình một cách tự hào thế này.
Càng lớn càng đọc nhiều, càng hiểu nhiều, tôi càng hiểu hơn về lịch sử đất nước và chế độ đang lãnh đạo. Khi tôi bày tỏ suy nghĩ của mình. Ông không giận tôi, ông chỉ nói: “Thanh niên vào thế hệ của ba, nếu là người biết suy nghĩ cho đất nước, không theo bên này thì cũng sẽ theo bên kia. Không bên nào là xấu, cả hai bên đều đáng trân trọng bởi tất cả đều vì quê hương vì đất nước của mình. Bây giờ, con đường con đi có thể khác ba ở cách đi, nhưng không được khác ở mục tiêu. Làm gì cũng được, quan trọng là phải xác định: đừng bao giờ để phải hổ thẹn với tổ quốc, với cha ông”.
Tôi tự hào về người cha của tôi.











59 Comments
Bai viet cua ban that cam dong.Luot qua blog, nhan ra 1 “do^i ma(‘t” – da’ng pha?i hoc hoi rat nhieu..Toi nghi cha cua ban rat tu ha`o ve ban cung nhu ban tu hao ve nguoi cha cua minh
[Reply]
Em có một người cha đáng để tự hào. Qua lời comment này cho anh gởi tới bác sự kính trọng.
[Reply]
Niềm tự hào của em hoàn toàn có…”cơ sở”
[Reply]
Bai viet rat hay , chuyen tai duoc toan bo noi dung sau xa ma nguoi viet da gui gam vao
[Reply]
Thật tuyệt vời khi Hiếu có người cha như thế. Xin gửi đến bác sự kính trọng.
[Reply]
Ba là người Cha thứ hai mà em luôn tự hào anh ạ! Cám ơn cuộc đời đã cho cho chúng ta được hãnh diện khi là những người con của Ba phải không anh! Giúp em kính gửi đến Ba những lời chúc thương yêu nhất, anh nhé!
[Reply]
Cám ơn các anh chị đã chia sẻ và gửi những lời tốt đẹp đến ba, nếu biết chắc ba sẽ rất vui.
[Reply]
Bạn tự hào về ba nhưng mình tin ba còn tự hào hơn khi có một người con trai là bạn.
[Reply]
Hôm nay đọc bài blog này mà thấy xúc động quá. Thật bất ngờ vì Hiếu dám viết ra tất cả tâm sự của mình bằng lời văn chân thật và tình cảm. Hiếu có 1 người cha như thế là điều đáng tự hào.
Thanks for sharing.
[Reply]
I really admire the way you admired your family. Have a wonderful day!
[Reply]
Quá tự hào luôn H. ơi . Anh xúc động khi đọc những cảm nhận này . Chúc bác luôn mạnh khỏe .
( Giá mà có được nhiều người như bác )
[Reply]
cha anh thật đáng khâm phục, gởi lời chúc sức khoẻ đến bác
[Reply]
rất đáng tự hào về người cha như thế chúc mừng bạn
[Reply]
Bài viết cảm động quá ! Thật đáng tự hào có người cha như bạn !
Keep going !
[Reply]
Mỗi thời đại con người có lý tưởng sống khác nhau….. Ba của anh đã sống rất hoàn chỉnh cho lý tưởng của mình rồi đó… Anh cũng không nên so sánh giữa hai thế hệ, vì so sánh chỉ vô tình khẳng định lại sự khác biệt mà chính mình đã thừa nhận thôi. Nhưng dường như trong câu hỏi của anh em thấy niềm tự hào của anh nhiều lắm nhỉ….
Em mong gia đình anh luôn khoẻ mạnh và anh sẽ luôn sống tốt với lý tưởng của mình…
[Reply]
Viết hay, vô tình lang thang vô tình đọc, nhưng thích cách suy nghĩ, Cha u có tài sản vô giá là u, sống thẳng để an nhàn…nice day
[Reply]
Cuộc sống quá nhiều phức tạp, quá nhiều toan tính, quá nhiều cám dỗ. Bản thân mỗi người cần một điểm tựa để không lạc lối, không hổ thẹn. Bạn không chỉ có một điểm tựa mà là cả tượng đài để noi theo. Điều đó thật hạnh phúc.
[Reply]
Anh Hiếu
Em thật sự khâm phục Ba, anh có một người Ba tuyệt vời và em nghĩ Ba cũng có người con trai xứng đáng…Cầu mong Ba luôn mạnh khoẻ.
Em thích cmm của tieuvu: “Bạn không chỉ có một điểm tựa mà là cả tượng đài để noi theo. Điều đó thật hạnh phúc”.
Thành tâm chúc anh thành công hơn nữa.
[Reply]
Chào Ngọc Hiếu, rất ấn tượng về người bố của bạn. Không phải ai cũng làm được như vậy đâu.
[Reply]
anh Hieu a: khi doc dc bai viet cua anh em that su cam dong.cau noi cua ban tieuvu rat hay “Bạn không chỉ có một điểm tựa mà là cả tượng đài để noi theo. ” em mong anh luon tran trong va gin giu hanh phuc gia dinh minh.Chuc gia dinh anh luon vui khoe va hanh phuc.
[Reply]
Một blog tuyệt vời mà mình đã xem và đọc “ngấu nghiến” 2 ngày nay, cám ơn bạn đã cho mình nhiều suy nghĩ, học hỏi (thậm chí còn copy 1 vài bài cho bạn mình xem, thành thật xin lỗi)
[Reply]
Bạn có người cha đáng tự hào !
Mọi người đều có một người cha để tự hào !
Ôi, Cuộc đời thật tuyệt đẹp !
Cám ơn bạn chia sẻ những điều tuyệt hay để mình suy gẩm !
[Reply]
Em nên khuyên cha viết hồi ký, hoặc em viết lại những câu chuyện của cha, chị tin đó sẽ là những sử liệu quý để thế hệ sau có thể hiểu rõ thêm về một thời kỳ – theo chị là rất đặc biệt – của lịch sử dân tộc.
[Reply]
Đọc bài anh, tôi thấy hình bóng của ba tôi trong đó cũng as ba anh, ông cũng làm tình báo tại Sàigon, vì quen sống thẳng nên k chịu vào fe cánh nào cuối cùng bị đưa ra khỏi Đảng. Tôi từng hỏi ba chiến đấu vì lý tưởng j? Và ba tôi cũng có câu trả lời y như trên.
[Reply]
ước gì em cũng có người bố như anh đễ tư hào.
[Reply]
mỗi khi nghĩ đến bố e chỉ muốn khóc thôi.bố e là người có nhiều tư tưởng cổ hủ.từ xưa mỗi lần say rượu bố lại về nhà đánh mẹ và các anh của e.mỗi lần nghe các bạn kể về bố e lại thấy buồn lắm nhưng chưa bao giơ e kể cho ai nghe về nhà e
[Reply]
Hiếu có người cha tuyệt vời như thế, tuổi thơ và hoàn cảnh gia đình giống như mình. CHỉ có điều, hai ông bố ở hai chiến tuyến, nhưng cách sống, suy nghĩ giống nhau.
Chính những người cha như thế, mình mới sống tốt như hôm nay…
Thật đấy
[Reply]
Gui a Hieu, co the e va a chua tung gap nhau, nhung qua cau chuyen nay e thay 2 a e minh co chung 1 diem. Do la tinh yeu que huong dan toc, va nhat la yeu Ba me. Ba e vua mat cach day 2 nam. Ong cung la 1 ng chien sy hy sinh cuoc doi minh trong chien tranh, va sau nay cung thanh cong trong su nghiep. Hien h e dang du hoc tai Nhat va quen nhieu ban be. Co nhung ng che cuoi e bao rang tai sao lai fai chat chiu tung dong mot ma ko tieu xai cho suong cuoc doi minh. E chi cuoi va tu nhu, Vi do la dong tien ma minh lam ra nen fai tran trong va su dung no dung muc dich.
Khi nao a ranh hay chia se voi e nhung kinh nghiem song va lap nghiep cua a. E rat muon nghe . Chuc a song vui ve !
[Reply]
Tôi rất mến bạn và quý trọng cha bạn khi vô tình đọc bài này. Có thể nói ông là hiện thân của người yêu nước chân chính. Cảm ơn vì còn có những người như vậy.
[Reply]
Chao H minh rat nguong mo nhung nguoi nhu ban do, hay phat huy nhung truyen thong cua gia dinh cau de lai nhe! Minh muon noi chuyen voi cau nhieu hon nua, lien lac voi minh qua dt: 0982117779.
[Reply]
tôi chẳng còn vững lòng tin vào những gì đang diễn ra trong cuộc sống hàng ngày…cuộc sống tốt đẹp và công bằng ư? sự thật là nó đang dần bị đồng tiền che khuất…và che khuất cả những cống hiến nữa. Hơn ai hết tôi đau lòng vì ba tôi cũng đang chịu những khổ cực, những áp lực không phải vì công việc mà là vì chính những cái được gọi là “tình đồng chí”….Chỉ hy vọng sau này thế hệ của chúng ta sẽ tiến bộ hơn và sống ấm áp hơn!
[Reply]
Hieu that co khieu viet van.That dung nhu nguoi ta thuong noi : Ong Troi co mat hay Nhan nao qua nay.Dao duc cua nguoi cha da dem lai hanh phuc cho con cai,khong phai kiep sau ma ngay tai kiep nay.Cuoc song nhu the moi la co hau.
[Reply]
Càng đọc lại càng thích blog của anh….1 phần vì anh viết ra chính những gì anh nghĩ,mộc mạc chân thành và dễ hiểu, 1 phần vì thấy được nhiều điểm tương đồng…
Ba em cũng công tác trong Quân đội Nhân Dân Việt Nam, cũng là một người sống thẳng và liêm chính…chính ba đã gieo vào lòng em một niềm tin và lạc quan dù cho đến giờ khi chập chững bước ra đời,càng đi nhiều hiểu nhiều, gặp cũng không ít những khắc nghiệt, những hụt hẫng khi thấy lòng người sâu thẳm đáng sợ … nhưng em vẫn vững tin vào cuộc đời, ở đó còn rất nhiều những tấm lòng, những con người sâu sắc tốt bụng…
Luật nhân quả ở đời là vậy,người tốt rồi sẽ gặp được những điều tốt đẹp… Và một trong những điều tốt đẹp nhất mà ba anh có được chính là anh…
Hẳn ba anh sẽ tự hào về anh lắm,phải không ?!
[Reply]
Ah quên, lúc nãy định viết mà quên mất
em cũng rất thích đọc những chuyện về điệp viên, hồi đó mấy cuốn viết về Phạm Xuân Ẩn, Chuyện ông cố vấn, hay gần đây nhất hồi 2007 là The perfect spy ( viết về Phạm Xuân Ẩn )… hồi đó em vừa đọc vừa nghiền ngẫm suốt 2 đêm liền
Những người làm tình báo là những người cực kỳ tài giỏi, linh hoạt cũng như có 1 cuộc đời thâm trầm mà không thể nói ra hết, họ gắn bó với 2 chiến tuyến khác nhau, làm bạn với những con người ở các phe khác nhau…
Trong thời kỳ lửa đạn, nếu bỏ ngoài quan điểm chính trị và sự khác biệt thì vì những điều khác, 2 người ở 2 chiến tuyến khác nhau đều có thể trở thành những người bạn. Một phần để làm đúng trọng trách đã giao phó, 1cả cuộc đời họ đóng nhiều vai diễn trong cùng 1 vở kịch, do đó tình báo thường sẽ có rất nhiều bạn, nếu không muốn nói là bạn tâm giao dù bên phe đối lập…
Và khi đã là những người bạn, dù ban đầu chỉ là làm theo nhiệm vụ nhưng con người chứ phải gỗ đá đâu, làm việc chung với nhau, hiểu nhau, giúp đỡ nhau dần sẽ có những tình cảm quý mến thật sự…Vì làm sao không cảm kích cho được khi chính những còn người ấy dù ở phe đối lập nhưng lại tin tưởng mình, cung cấp thông tin cho mình, giúp đỡ mình trong nhiều việc như vậy…thế nên đó là tình cảm hiển nhiên giữa con người với con người mà thôi…tình người đó vượt ra ngoài vòng lửa đạn chiến tranh…
Ngày hòa bình, PXA cũng từng bị nghi vấn và bắt giam vì giúp đỡ nhiều đầu xỏ của chế độ cũ vượt qua hàng rào Đại sứ quán Mỹ để qua nước ngoài trong gang tấc…
Lý do họ làm công việc tình báo 1 cách tận tụy là vì yêu chuộng hòa bình cùng với lòng yêu nước vô bờ bến và cũng vì muốn xây dựng sự kết giao tình bạn trong tương lai, không còn thù oán…trải qua cùng những thời điểm kinh khủng nhất của lịch sử,dù cho những người trốn chạy là những kẻ bại trận nhưng tình cảm bạn bè nảy sinh cũng là điều dễ hiểu và nó có thể vượt qua được mọi ranh giới.
Cuộc đời của những nhà tình báo luôn là những ẩn số mà em thực sự ngưỡng mộ .
[Reply]
APO ơi, hôm nay tình cờ chú mới vô thăm site này. Chú rất cảm động khi đọc những hàng cháu viết về ba cháu. Ba cháu còn khỏe chứ? Kỳ tới về, chú mong có dịp đựơc tới thăm ba cháu.
Chúc cháu vui, khỏe.
Hừng Đông
[Reply]
Apo Reply:
December 10th, 2009 at 5:23 pm
Chào chú Lễ, thật vinh hạnh khi được chú ghé thăm trang web của cháu. Cảm ơn chú, ba cháu vẫn khỏe ạ. Cháu sẽ chuyển lời và cháu tin ba cháu cũng sẽ rất vui gặp chú.
Cũng gần năm rồi chú cháu mình không gặp nhau chú nhỉ.
Chúc chú nhiều sức khỏe.
cháu Hiếu.
[Reply]
Doc bai cua ban xong minh that xuc dong! Cam on vi da chia se! Truong hop gia dinh minh cung khong khac gi gia dinh ban dau! Minh cung bat man nhiu dieu lam nhung khi doc duoc va biet duoc co nhieu nguoi cung co hoang canh nhu minh nhung ko he co suy nghi tieu cuc thi minh da co suy nghi khac. Cam on ban rat nhiu. Cho minh gui loi tham den ba ban. Chan thanh cam on su chia se cua ban!!!!!!!! Chuc ban va gia dinh doi dao suc khoe thanh cong trong cuoc song!
Nguyen
[Reply]
trước hết mình rất khâm phục người cha cũa bạn cho mình gữi tới bác lời chúc sức khỗe mình rất tâm đắc với suy nghĩ cũa bạn nếu bạn là cậu ấm có lẽ bạn sẽ không là người thành đạt như hôm nay chúc bạn luôn thành công trong cuộc sống
[Reply]
Em có đọc các bài Hồn tử sĩ,Thánh tổ các quân binh chủng,Triều Nguyễn trong suy nghĩ của tôi, và bài viết này của anh.Nói thiệt một câu là phải phục ba của anh, vì em rất nể những người hy sinh vì Tổ Quốc.Những người làm tình báo thường phải chịu thiệt thòi.Em nghĩ việc đó ảnh hưởng sâu sắc đến chính kiến của anh.Ba anh nói rất đúng, làm những việc cho quê hương đất nước thì không có gì để hối hận.
[Reply]
Chào anh Apo, em thật khâm phục Ba anh và càng khâm phục anh hơn, bởi vì anh đã tự hào về Ông. Đọc bài viết của anh xong, em cảm thấy mình thật ngu ngốc khi mà chẳng bao giờ mình lại tự hào về Ba mình, đáng lẽ mình phài tự hào về ông bởi vì chính ông đã chống trả quyết liệt với bọn vượt biên để bảo vệ Tổ quốc và đã bị căn bệnh hiểm nghèo( tâm thần, lúc tỉnh, lúc mê). Lúc nào, em cũng mặc cảm với bạn bè về điều đó. Cảm ơn anh rất rất nhiều vì chính anh đã làm em thay đổi suy nghĩ và cảm thấy tự hào về Ba mình nhiều hơn. Em thật xấu hổ với anh về điều đó. Em đã rơi nước mắt khi viết những lời này bởi vì em thấy mình quá sai khi mà em làm ba tổn thương. Kể từ nay, em sẽ tự hào về Ba mỗi khi nhắc Ông với bạn bè.
Chào anh, chúc anh sức khỏe!
[Reply]
Apo Reply:
December 15th, 2009 at 7:52 pm
Cảm ơn bạn, tuy nhiên tôi không đồng ý việc bạn gọi những người đi vượt biên là “bọn vượt biên” và gọi việc truy bắt họ là để “bảo vệ tổ quốc”. Những người đi vượt biên này cũng có những lý tưởng, những tự hào của họ và giờ đây họ cũng đang là cha mẹ của những người khác. Hãy tự hào về cha mẹ mình, nhưng cũng đừng xúc phạm cha mẹ của người khác.
[Reply]
Hiếu Reply:
December 16th, 2009 at 10:30 am
Ba em không truy bắt họ mà do họ cướp tàu và bắt ông nội và ba em đi cùng, nhưng ông và ba không đồng ý. Họ đã bắn ông em chết và đánh ba bị thương ở đầu. Qua bài của anh, thì em hiểu rõ hơn vấn đề, đó là thiểu số trong số những người đi vượt biên, họ cũng có lý tưởng…như anh đã nói. Sau này, em sẽ cố gắng suy nghĩ vấn đề theo hướng rộng hơn. Em là người suy nghĩ còn rất nông cạn vì vậy em phải noi gương anh, càng đọc nhiều càng hiểu nhiều như anh.
Chào anh!
[Reply]
Anh co 1 nguoi cha tuyet voi. Em chi uoc thoi nhung cung khong dam, uoc rang minh cung co cha. Chua bao gio goi tieng cha, sinh ra da khong co, khong biet mat. Ai hoi thi noi chet roi mac du song rat gan. Doi khi tu hoi luc len xe bong co moi tham du hay tham chi luc chet, minh co du rong luong de tha thu, bo wa. 25 nam roi, song voi me, thay me dau kho lam em so, so se kho nhu me. Am anh den noi nguoi con trai nao den em cung lam cho ho bo di vi em so chon lam nguoi, se lai di theo vet xe do cua me. Anh that hanh phuc. Gui den ba anh loi chuc suc khoe.
[Reply]
Minh phai goi Hieu la anh, vi minh sinh nam 1985, nhung de gan gui va noi chuyen mot cach thoai mai thi minh xung bang ten nhe !!!
Doc bai viet tren blog, cung nhu bai viet tren bao Thanh Nien ve Hieu, minh rat men va kham phuc nhung su co gang va kien thuc cua Hieu.
Co mot chut gi do giua minh va Hieu giong nhau la: minh di lam ( vao doi) som va lam rat nhieu viec..
Hien tai minh dang lam viec cho mot cong ty cua My, chuyen san xuat mat hang Baby’s furniture, web: http://www.brattdecor.com
Chac khong can phai noi chuc danh minh trong cong ty ay la gi dau Hieu ha!!
Hy vong se co dip trao doi voi Hieu nhieu hon.
Chao Hieu,
Than men.
Johnlai
[Reply]
“Không bên nào là xấu, cả hai bên đều đáng trân trọng bởi tất cả đều vì quê hương vì đất nước của mình.”
tôi thích câu nói này của ba anh.
vì lẽ, tôi từng tự hỏi, tại sao những người, như nhạc sĩ Phạm Duy chẳng hạn, bỏ cộng sản, theo cộng hòa, thì bị gán cho từ là “chiêu hồi, là phản bội”, còn những người từng theo phe cộng hòa quay qua cộng sản thì gọi là “giác ngộ cách mạng”? cùng là một hành động, là sự thay đổi lý tưởng thì một đằng là ca ngợi, một đằng là rẻ khinh?
vậy đó, hãy đừng trở thành kẻ cực đoan, khi mà, mỗi con người đều nhìn nhận cuộc sống từ góc riêng của mình, mà theo thời gian, có lúc nào đó họ sẽ từ bỏ con đường đã chọn, thay đổi tư duy, quan điểm. hãy đừng vì bông hồng mình nhìn thấy rực rỡ trong ánh sáng mà bắt người khác phải chấp nhận rằng nó màu đỏ, khi mà, họ nhìn nó từ trong bóng tối chỉ là một màu đen u ám.
hãy đừng quá khó chịu và cực đoan trong quan hệ con người. như một buổi cafe chẳng hạn.
H.
[Reply]
Bài viết của anh thật là xúc động, chúc mừng anh đã sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cống hiến và hy sinh cho đất nước… đặc biệt anh có được 1 người cha đáng để tự hào.
[Reply]
Minh cung co mot gia dinh dang tu hao nhu ban, mot nguoi cha dang kinh. The nhung, chua bao gio minh the hien duoc nhung dieu minh muon voi cha, minh chua lam duoc gi de cha vui, de cha tu hao ve dua con nay. Ba cua ban han rat tu hao ve ban. Minh xin goi den Bac loi chuc suc khoe. Chuc ban nam moi hanh phuc. Lan thu 1 biet ve ban tren 1 to bao, minh rat kham phuc ban, va vi the lan 2 to mo vao blog, doc duoc dong tam su nay. Rat mong duoc lam ban voi ban.
[Reply]
Gửi cháu Hiếu,
Chú đang khóc khi viết cho cháu những dòng này. Cuối cùng chú đã tìm ra được ân nhân của đời mình.
Cháu không biết chú vì khi chú rời Việt Nam, cháu vẫn chưa ra đời, nhưng chú lại biết cha cháu rất rõ. Chú vinh dự được 2 lần tiếp xúc đại tá: lần đầu khi ông là trung uý ở Tổng nha Cảnh sát, lần thứ 2 là khi chú bước chân lên chiếc tàu ở Cà Mau đêm hôm đó để xa xứ. Hai lần gặp ở 2 vị trí khác nhau, nhưng lòng kính trọng của chú đối với cha cháu hoàn toàn không thay đổi và cho đến tận hôm nay lòng kính trọng ấy vẫn nguyên vẹn.
Sau khi sang Mỹ, nhiều lần chú gửi thư về địa chỉ nhà cũ nhưng thư không đến. Sau đó có người đi sau sang cho chú biết là nhà cháu đã chuyển đi nơi khác. Chú mất liên lạc từ đó cho đến hôm nay, khi đọc được bài này của cháu… Cháu ạ, chú đã khóc như một đứa trẻ khi biết được vì những người như chú mà cha cháu đã phải gánh chịu nhiều thiệt thòi đau xót. Có thể nói cuộc sống ngày hôm nay mà gia đình chú và các con chú đang có được là nhờ ơn của đại tá. Chú đã nuôi một dự định suốt bao năm nay là một ngày nào đó sẽ quay trở lại Việt Nam để tìm ân nhân của mình. Thế mà suốt bao nhiêu năm nay chú vẫn chưa làm điều đó. Hôm nay đọc được bài này của cháu, chú biết rằng mình không được phép trì hoãn thêm nữa. Một ngày rất gần đây chú sẽ về thăm cha cháu, ân nhân của cả gia đình chú.
Hãy tự hào đi cháu, vì như một bạn đã nói, cháu đã có cả một tượng đài để noi theo. Việt Nam sẽ luôn tự hào vì những con người như cha cháu. Chú có viết cho cha cháu một lá thư qua email của cháu, mong cháu chuyển giúp chú đến cha. Và một ngày thật gần chú sẽ về thăm cha cháu và gia đình.
Chúc cha cháu và gia đình luôn vui mạnh, chúc cháu thành công.
Chú M.
[Reply]
Apo Reply:
January 7th, 2010 at 8:54 pm
Thưa chú, cháu sẽ gửi những dòng nhắn gửi của chú đến ba và cháu tin rằng ba cũng rất vui khi được nghe tin tức của chú. Chúc chú và gia đình nhiều sức khỏe và hạnh phúc.
[Reply]
THD Reply:
February 3rd, 2010 at 9:05 pm
…Như chưa hề có cuộc chia ly…
[Reply]
Một người ông vĩ đại đã sinh ra một người cha vĩ đại và một người cha vĩ đại đã sinh ra anh, hãy là một người con vĩ đại anh nhé!
[Reply]
Một người thích sống thẳng và ghét sống cong – đó quả là một người đáng kính trọng, và càng nể hơn về suy nghĩ “không hận ai hết” vì sống là sống cho quê hương tổ quốc. Gửi tới anh niềm chia vui hạnh phúc vì có người cha như vậy, gửi tới cha anh sự ngưỡng mộ về thái độ sống của ông.
[Reply]
Chào bạn NGỌC HIẾU,
Tên Hiếu thật hay và đúng với bạn: hiếu vì bạn luôn tự hào về Cha, và hiếu vì bạn đã đem lại được niềm tự hào cho Cha Mẹ và gia đình bằng những việc làm và thành công của chính mình. Mong bạn sẽ luôn là viên Ngọc sáng và quý cho gia đình và mọi người.
Kính gửi lòng khâm phục và lời chúc sức khỏe đến người Cha yêu quý của bạn.
AVB
[Reply]
rất khâm phục những gì ba em đã làm, và lại càng khâm phục hơn về mục tiêu của ông trong cuộc đời.
chin up!!!!
[Reply]
Thật khâm phục và kính nể người cha của anh.
Một câu chuyện rất cảm động.
[Reply]
Chúc mừng anh vì đã có 1 người cha như vậy. Chúc anh luôn xứng đáng với cha mình
[Reply]
Tình cờ vô đi vòng vòng không biết làm sao vô được đến blog này. Bài viết tuy ngắn, nhưng ý nghĩa thật rất hay rất thực. Lần đâu tiên tôi đọc một bài viết hay và ý nghĩa như vậy. Việt Nam mình mà ai cũng giống Bố bạn thì bây giờ là “Đại Bàng” giống Nhật rồi chớ không phải như bây giờ.
[Reply]
Đúng là một người cha rất đáng tự hào và học hỏi. Cảm động hơn coi phim chiến tranh nữa. Em nghĩ nhưng người tốt và muốn làm gì đó cho đát nước không phải là ít, có lẽ là chưa liên kết được với nhau để thành “Đại Bàng” chứ không bi quan như anh Huy Nguyen nói đâu. Let’s hope for a miracle
. We ‘re youth, we have time, and we’re a majority who love our country so we can do 
[Reply]
Cảm ơn anh vì Bài viết !
[Reply]
cuộc sống có khi đả làm e gục ngả. em than thân trách phận tại sao mình sinh ra dệ buồn khổ thế này. có khi em cảm nhận cộc sống quả thật chẳng còn ý nghỉa gì. em muốn từ bỏ tất cả nhưng em không làm được vì em còn ba mẹ hay vì em yếu đuối và không đủ khả năng. rồi em lại sống và học nhưng nhừng gì không đạt đươc như ý muốn em lại đổ lổi cho hoàn cảnh vì mình nghèo mình phải di làm thêm không có thời gian học,vì mình nghèo không có máy tính học nên mấy môn đó thấp,vì nghèo mình không có tiền học anh văn……tât cả em đổ hết cho số phận. em biết mình sai nhưng em hông sửa được,không quyết tâm được rồi bây giờ đây em nhận trong tay nhửng gì thấp kém. em đả rất cố gắng nhưng có lẻ em không có năng lực. anh à! giá như anh có thể cho em lời khuyên cho em biết làm thế nào em vứt bỏ mặc cảm và khó khăn để vươn lên.
[Reply]
anh à! em vừa đọc hết nhửng gì anh đả viết. em thật đáng trách lắm phải không anh? em chưa ra chiến trường mà em đả guc ngả. em xin lổi anh. anh a! anh có thể là người anh của em được không? em không cần bất thứ gì nhưng em cần sức mạnh và ý chí để vượt qua tất cả và em tin anh có nó. anh sẻ không gống như những người sài gòn này đúng không anh? tiền bạc và quyền lực ,vô tâm.
[Reply]
không thể nói gì hơn : một người cha tuyệt vời. Rất giống với cách suy nghĩ của tôi. chuc bac luôn mạnh khỏe. Chúc năm mới hạnh phúc.
[Reply]
Chỉ có thể nói hay quá, ý nghĩa quá. Người Việt ai cũng có tinh thần yêu nước giống gia đình bạn thì Việt Nam sẽ có thay đổi tốt.
[Reply]
Anh ơi, bài viết này của anh hay và nhiều cảm xúc quá! Em cũng tự hào vì mình có một người bố hết lòng về gia đình, thương vợ yêu con. Bố mẹ sẽ luôn là những người góp phần tạo nên tính cách, con người của mình phải không anh? Dù nói câu này hơi xa nhưng em tin sau này con cái của anh sẽ viết về bố mình như vậy.
Chúc anh ngày cuối tuần vui vẻ!
Fan của anh,
[Reply]