Tui ít khi viết bài review phim, vì tuy là tui xem phim rất nhiều, nhưng tui tự biết là khả năng cảm thụ nghệ thuật của tui rất “rẻ tiền”, tui chỉ thích phim hành động dồn dập, hiệu ứng tá lả, xem xong là… xong, ra khỏi rạp là quên. Vì tui nghĩ đơn giản, trong cuộc sống quá nhiều cái phức tạp làm mình phải suy nghĩ rồi, đến xem phim giải trí mà cũng phải vướng vô mấy cái bi lụy, éo le của mấy em nhân vật trong phim chi nữa cho nhức đầu.
Tui viết bài này cũng không phải để bình phim, mà đơn giản vì tui thấy thích cái phim này, nó có nhiều điểm tương đồng với con người tui trước giờ.
—
Sáng nay ngủ đến mới 5h30 sáng tự dưng thức dậy, rồi không ngủ lại được nữa, nằm lăn qua lộn lại một lúc vẫn không ngủ lại được – dù tối qua long bong ở Acoustic đến 12h đêm. Thế là quyết định mở máy ra xem phim. Cái phim mà download bữa giờ chưa có thời gian xem – Up In The Air.
Bộ phim kể về một người tên là Ryan Bingham, một người thành công, thông minh, thường xuyên sống cuộc đời mình trên không trung. Ryan là một dạng chuyên gia – còn chuyên gia gì thì bạn xem phim sẽ rõ. Quanh năm suốt tháng anh bay từ nơi này sang nơi khác, nước này sang nước khác… đi thẳng đến văn phòng làm việc, vô làm xong công việc, quay trở ra sân bay/hoặc chuyến nào trễ quá thì quay trở lại một khách sạn rồi hôm sau lên đường tiếp. Tất cả mọi dịch vụ anh dùng đều là cao cấp nhất, bay ghế hạng nhất cùng các em tiếp viên xinh đẹp quen biết anh (do đã bay quá nhiều), ở những khách sạn sang trọng (trong phim chỉ Ryan chỉ dùng mỗi Hilton)… Ông bay nhiều đến mức trở thành khách đặc biệt VIP của các dịch vụ mình sử dụng (check in ở phi trường, khách sạn…). Ngoài công việc chính như vậy Ryan cũng thường đi thuyết trình, nói chuyện về những phương châm sống. Đó là một hình mẫu mà từ trước đến nay tôi luôn phấn đấu để mình trở thành – một doanh nhân giỏi trong lĩnh vực của mình, luôn di chuyển khắp nơi, được xung quanh đánh giá cao…
Ryan có một phương châm sống rất độc lập đến mức biệt lập (về tình cảm – chứ đã là doanh nhân thì không thể không có mối quan hệ được), mọi thứ đền ngăn nắp vào khuôn khổ và đặc biệt là không lệ thuộc vào một mối quan hệ tình cảm nào đó với phụ nữ. Nhấn mạnh chỗ này, nghĩa là ổng không muốn có một mối quan hệ – chứ không phải ổng không quan hệ
. Ryan có một người tình tên là Alex, cô này cũng là một thương gia mạnh mẽ, đủ thông minh, đủ sắc sảo để trò chuyện được với Ryan, gặp nhau trong những chuyến công tác, những buổi tối ở đại sảnh khách sạn, trò chuyện như tình nhân, về phòng xxx. Rồi hôm sau đường ai nấy đi, không có ai phải áy náy, không ai can thiệp vào cuộc sống, công việc riêng của ai…
Xong rồi đến một giai đoạn, qua một số biến chuyển, con người bất cần tình yêu như Ryan lại bắt đầu thấy là phương châm sống đó không đúng, anh bắt đầu cần tình yêu, sau khi có đủ danh vọng, anh bắt đầu chạy đi tìm người mình yêu. Và khi đó anh gặp phải những thất vọng về tình yêu, những suy nghĩ mà anh dự định chẳng còn cơ hội nữa.
Anh trở lại công việc, mọi việc lại như cũ theo ý anh, công việc lại cuốn anh đi theo guồng. Lại làm việc hết mình và lại cô độc. Trước đây anh có đặt ra cho mình một mục tiêu nhỏ để chinh phục, đó là đạt được mốc 10 triệu dặm bay – trên thế giới chỉ đếm trên đầu ngón tay những ai di chuyển được khoảng cách này, họ sẽ có đường điện thoại riêng trực tiếp đến hãng hàng không, tên của họ sẽ được khắc vào đâu đó trên máy bay. Sau mọi chuyện xảy ra, trong lúc ngồi suy tư về mối tình của mình trên máy bay, thì anh lại bất ngờ đạt được cái mục tiêu của mình. Bỗng anh thấy nó không còn ý nghĩa nữa.
—
Tui không kể chi tiết vì sẽ làm mất hay bộ phim cho những ai chưa xem, nhưng tổng quát lại tui rút ra 3 giai đoạn của Ryan như vậy. Và vô tình nó trùng với 3 giai đoạn trong suy nghĩ của tui, xem phim tui thấy bóng dáng mình trong nhân vật Ryan.
Một thời gian dài tui chỉ tập trung làm việc và phấn đấu để trở thành một người như Ryan: thành đạt, độc lập, không cần những mối quan hệ tình cảm. Còn nhớ hồi năm 2002 thì phải, có lần tui lên TTVN tranh luận về việc có cần hay không tình yêu, tui lên và chứng mình một loạt lý lẽ của mình là tình yêu là thứ nhãm nhí, và có nó chỉ làm ta vướng tay vướng chân không phát triển sự nghiệp được… và kết quả là tui bị một loạt người khác… chửi
Rồi tới lúc tui thay đổi suy nghĩ, có thể gọi là trưởng thành hơn, qua cái thời kỳ ngựa non háu đá, sống trên mây. Tui thấy gia đình quan trọng, tình yêu quan trọng. Tui yêu, sống trong tình yêu, hạnh phúc với tình yêu. Rồi phát triển dần, tui thấy thèm một gia đình, một mái ấm có vợ, có con… Thế là tui cày hùng hục để xây dựng cái mục tiêu đó. Cái đó giống với giai đoạn 2 của anh Ryan bên trên, khi ảnh dẫn cô Alex về quê tổ chức đám cưới cho em gái, dẫn cổ về ngôi trường ngày xưa ảnh học… Sống hạnh phúc chìm đắm trong tình yêu.
Rồi tui cũng gặp trục trặc và chuyển sang giai đoạn 3 giống bác Ryan, buồn, thất vọng về tình yêu. Quay trở lại với công việc, cày hùng hục. Hiểu hơn là tình yêu ngọt ngào thế nào và cũng làm ta đau thế nào. Và rồi dần dà, một cách tự nhiên tui thấy mình không cần tình yêu nữa, tui thấy nó chỉ đem lại buồn nhiều hơn là vui. Cũng giống như cái mục tiêu 10 triệu dặm của Ryan, tui cũng có những mục tiêu của mình ngày trước – và giờ tui quay lại để cố gắng theo đuổi nó, nhưng tui cũng sợ rồi mình sẽ giống anh, khi đạt được rồi lại thấy nó vô nghĩa. Vì giờ thì tui cảm nhận được cái sự chia sẻ nó cũng quan trọng như là cái việc đạt được.
—
Gần 30 tuổi, cái tuổi chưa đủ “già đời” để nói thể nói hiểu về triết lý của cuộc sống, nhưng cũng chưa phải là quá nhỏ để còn những ước mơ bay bổng xa vời kiểu 20 đầy mơ ước. Cái tuổi mà theo đúng quy luật phát triển là đã bắt đầu thấy thèm một mái ấm gia đình, thế nhưng chẳng hiểu sao bây giờ tui lại quay trở lại cái hình mẫu Ryan ngày nào: một người thành đạt sống tự do, không cần tình yêu… Chả biết là tui không cần thiệt hay là đang AQ theo kiểu không có nên bảo không cần
Quay trở lại Up In The Air, phim kết thúc mở với cảnh một mình Ryan nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ máy bay và thì thầm:
“Tối nay hầu hết mọi người sẽ trở về nhà, nơi có những đứa trẻ reo hò cùng chú chó vẫy đuôi.
Vợ hiền sẽ hỏi về công việc ngày hôm đó của họ, và tối nay gia đình họ sẽ đầm ấm hạnh phúc.
Ngoài kia những ngôi sao đã xuất hiện,
Và trong những ánh sáng lấp lánh ấy, có một điểm sáng hơn đôi chút.
Đó là ánh sáng nhấp nháy của cánh máy bay mà tôi đang đi…”
Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt, lại làm tôi cảm nhận được sự cô độc của Ryan, cách nhìn đời của anh cũng quay trở lại đơn giản, khô khan như xưa. Nhưng lần này cũng có lẽ là có chút gì đó thay đổi, giờ anh đã biết ai cũng cần tình yêu, nhưng tình yêu chỉ dành cho một số người, và không phải ai muốn cũng có…
—
PS: Tui viết bài này chắc sẽ có người tưởng lầm là tui đang bi quan, thật ra tui không có bi quan gì hết, hiện tại tui đang sống rất vui vẻ và yêu đời. Tui muốn làm gì làm, muốn đi đâu thì đi, thích ở công ty đến mấy giờ cũng được, thích đi với em nào thì đi không cần phải lo ghen tuông, không phải lo đưa đón ma nào, không phải lo ai giận ai hờn… Nên có comment gì mọi người vui lòng đừng xếp tui vô dạng đang chán đời sắp tự tử nhé


















Trackback
16 Comments
Chia sẻ cảm xúc chân thật của anh… Khi cuộc đời là những chuyến đi, và có lúc người ta muốn dừng lại… Nhưng, quan trọng nhất là: dừng ở đâu, với ai… Chúc anh may mắn!
[Reply]
Apo Reply:
May 29th, 2010 at 8:41 pm
Cảm ơn lời chúc của em!
[Reply]
Em đã xem phim này 2 lần và càng thấm thía thế nào là khoảng vắng đằng sau ánh hào quang của cuộc sống. Cũng như anh, em bắt gặp hình ảnh mình trong đấy. Em không thành công được như Bryan hay tài giỏi như anh, nhưng em cũng là một người của công việc, cũng đi nhiều và phấn đấu nhiều.
Có một điều em ghen tỵ với anh biết mấy, anh là đàn ông, mọi thông cảm và thấu hiểu cho một người đàn ông của công việc. Là phụ nữ mọi thứ hoàn toàn khác, sẽ có “nhiều người nhìn em dạt dào thầm kín, vẫn không một người đến bên em”…Những chuyến bay đêm, những lần lầm lũi kéo túi đi về đã trở nên quen thuộc. Đôi lần máy bay delay giữa đêm, muốn gọi cho một ai đó nhưng rồi lại trống rỗng. Hành trình đi tìm người thấu hiểu và thông cảm đã khó, nhưng tìm một người chấp nhận còn khó hơn nhiều lần.
Khi muốn dừng chân, người đàn ông thành đạt chỉ cần mở lòng mình đón nhận một trong số rất nhiều người ngưỡng mộ bên cạnh họ, còn với một người phụ nữ là cả một quá trình dài.
[Reply]
Kẹo Reply:
May 29th, 2010 at 7:12 pm
comment của chị hay và đúng quá..
[Reply]
Apo Reply:
May 29th, 2010 at 8:44 pm
@Ngan Vo: Chia sẻ những suy nghĩ của em, đôi lần trên những chuyến bay tối anh cũng bắt gặp những hình ảnh các phụ nữ trẻ ngồi ăn vội tô mì ở phòng chờ rồi cũng lầm lũi bước đi. Mà biết đâu đó cũng có thể là em nhỉ
Em nói đúng, là nam giới thì dù sao việc đối mặt, chấp nhận với những việc này cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Chúc em sẽ sớm tìm được người đàn ông của mình.
[Reply]
bé Sao Reply:
June 6th, 2010 at 1:23 am
đồng cảm với chị…. thôi thì, “cứ enjoy đi, cái gì đến sẽ đến”
[Reply]
Dory Reply:
June 24th, 2010 at 7:03 pm
chần chừ mãi cũng muốn nói với chị vài dòng…
mình chắc chắn không giỏi bằng chị, không phải là con người của công việc, nhưng mình cũng đã chọn con đường xa hơn tí, khó hơn tí so với bạn bè đồng trang lứa, để rồi thấm thía cái cảnh kéo vali một mình trong những chuyến đi kéo dài từ 25-27 giờ. Niềm háo hức bước đi thật nhanh cho kịp với những con người hiện đại ở một đất nước giàu có bật nhất, cũng có lúc phải nhường chỗ cho cảm giác trống trải, chỉ cần có ai đó để mà dựa vào. Mình đã bỏ hết tất cả, vì mình yếu đuối, những người mạnh mẽ, yêu mến công việc họ đang làm như chị có lẽ sẽ không từ bỏ, nhưng mình thì từ bỏ con đường ấy, vì mình nghĩ bằng cách này hay cách khác, người ta sẽ chọn ra cách sống tốt nhất cho bản thân. Mà đồng ý là ganh tỵ với đàn ông thật, nếu có kiếp sau, nhất định mình phải là đàn ông
[Reply]
Uhm, “ai cũng cần tình yêu, nhưng tình yêu chỉ dành cho một số người, và không phải ai muốn cũng có…” Tâm trạng mâu thuẫn. Đến lúc nào đó thành công đến mấy cũng phải cần 1 gia đình, anh Hiếu chưa cần chứ chẳng phải không cần. Cứ tung tăng đi chơi thêm chục năm nữa là thấm thía àh
P/S: Nhưng mình thích dc như Ryan hơn
[Reply]
Apo Reply:
May 29th, 2010 at 8:47 pm
Đúng Hiếu ạ, mâu thuẫn là từ chính xác để diễn tả. Muốn có và cũng không muốn có. Muốn vì biết đó là điều nên có, cần phải có. Không muốn vì lại sợ đủ điều, thà chưa trải qua gì cả, như dạng mấy em tuổi teen yêu nhau lấy nhau kiểu “điếc không sợ súng” biết đâu lại dễ
Thôi thì cứ AQ tiếp, theo như lời em gợi ý, cứ tung tăng ăn chơi thêm chục năm nữa
[Reply]
nhưng rồi Apo cũng sẽ chán “Tui muốn làm gì làm, muốn đi đâu thì đi, thích ở công ty đến mấy giờ cũng được, thích đi với em nào thì đi không cần phải lo ghen tuông, không phải lo đưa đón ma nào, không phải lo ai giận ai hờn…” tui đã từng vậy roài…..
cứ tin chắc như thế !!!! thôi qua chơi với “đại ca” tui đây, hôm nay hứa làm con heo cho nó chơi…hahahha
[Reply]
Chi nghi la giai doan nay cua em lai la giai doan dep nhat cua cuoc doi day. Doc Lap, Tu Do, Hanh Phuc……. Cu enjoy di. Cai gi no den se den….
[Reply]
Apo Reply:
May 30th, 2010 at 7:51 pm
Cảm ơn chị Thảo, cái gì đến sẽ đến chị nhỉ
[Reply]
Hi anh.
Đây là lần đầu tiên e comment trên blog a, dù đã làm anh hùng núp từ khá lâu
Cũng là vì e khoái quá khi ngay lúc này, e đang xem đến phút thứ 40 của Up in the Air, 1 phim e cũng download lâu và để mốc trong ổ cứng
Cũng vì sub Eng khoai quá nên e mới tạm Pause (đang đến đoạn chàng Ryan và nàng Alex chat chit qua BB) và lang thang vào blog a và đọc được entry này
Bỗng dưng e thấy a e mình có nhiều điểm giống nhau quá:
)
+ Chụp ảnh
+ Phượt (năm ngoái e cũng vừa hoàn thành chuyến xuyên Việt lần đầu tiên trong đời – 1 mình
+ Marketing (e đang làm online mkt)
+ Và “tui tự biết là khả năng cảm thụ nghệ thuật của tui rất “rẻ tiền”, tui chỉ thích phim hành động dồn dập, hiệu ứng tá lả, xem xong là… xong, ra khỏi rạp là quên. Vì tui nghĩ đơn giản, trong cuộc sống quá nhiều cái phức tạp làm mình phải suy nghĩ rồi, đến xem phim giải trí mà cũng phải vướng vô mấy cái bi lụy, éo le của mấy em nhân vật trong phim chi nữa cho nhức đầu” —> cả cái này nữa
Túm lại, e rất khoái quan điểm độc lập tự do phóng khoáng của a và có lẽ a sẽ là 1 hình tượng để e phấn đấu học hỏi.
Chúc anh luôn vui, khỏe, và thành đạt.
P/s: E đi xem nốt chuyện chàng Ryan đây ạ
[Reply]
Mình đang ở trong gian đoạn thứ ba của Ryan. hân hạnh được biết website của bạn. Nice to see you.
[Reply]
Ây da, chiều nay, chạnh lòng làm sao khi đứng ở cửa sổ và nghe tiếng mưa rơi.
Bắt gặp bài này sáng nay rồi, mãi đến chiều mới “lọc cọc” vài dòng chia sẻ trên blog của Hiếu.
Rất vui được ghé thăm “nhà” của Hiếu! Chúc sức khoẻ và thành đạt !
[Reply]
Hên quá mình ở gian đoạn 2, vù cái vọt qua giai đoạn 4 luôn. Đố Apo giai đoạn 4 là gì
[Reply]
“Tui muốn làm gì làm, muốn đi đâu thì đi, thích ở công ty đến mấy giờ cũng được, thích đi với em nào thì đi không cần phải lo ghen tuông, không phải lo đưa đón ma nào, không phải lo ai giận ai hờn…”…Tôi cũng nghĩ thế. “Tự do, tự tại”
[Reply]
Em đọc bài của anh, liền lập tức em search và download liền để về coi.
Tình yêu, tình thương có lẽ là thứ tuyệt vời nhất mà tạo hóa ban tặng cho nhân loại. Trong thâm tâm mỗi người luôn luôn khát khao sự yêu thương , ai nói họ không cần ” tình yêu ” họ không cần sự ” quan tâm ” thì là do họ chưa nhận ra hoặc họ đang dối lòng mà thôi.
Em là một người thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ, mặc dù ba mẹ cho em một điều kiện vật chất rất tốt không thiếu thốn, bạn bè nhìn em luôn nghĩ rằng em sống với một điều kiện như vậy hẳn sẽ rất hạnh phúc, họ nói ” mày thì chẳng cần phải lo nghĩ gì ” , những lúc ấy em chỉ ” cười ” mà chẳng nói gì cả, bạn bè em mọi người xung quanh em đâu biết rằng em khát khao được cái cảm giác có sự quan tâm của cha mẹ, có tình yêu thương gia đình, có một bữa cơm đầy đủ thành viên ( ba mẹ và em ), nhiều lúc thấy một gia đình với đông đủ thành viên đang ăn cơm, em lại bật khóc…….. Hạnh phúc sao quá đơn giản, vậy mà em lại chẳng có được. Em khát khao hạnh phúc, khát khao có một gia đình ” hạnh phúc ” thật sự. Và chỉ có em mới làm cho em hạnh phúc được thôi.
Cám ơn anh apo rất nhiều từ lúc đọc blog của anh đây là lần đầu tiên em comment vào blog của anh, lối suy nghĩ, cái tính cách của anh, giúp cho em rất nhiều trong cuộc sống, em đã kể cho bạn em về anh , kể về anh bắt đầu như thế nào, và thành công như thế nào, về cách suy nghĩ của anh………và em tin rằng nếu em cố gắng, và có ý chí em cũng sẽ thành công như anh.
HP
[Reply]
C rất thích đọc những bài viết của E, thích cách viết, thích ngôn từ, giọng điệu…Văn cũng phản ánh con người. C thấy E rất thú vị, một con người rất lạc quan, hài hước…bên cạnh rất nhiều tính cách good khác. Chúc E luôn thành công và sớm tìm được một nữa của mình!
[Reply]
[Reply]
Mình đang search tìm chỗ download phim này thì gặp blog của bạn Hiếu. (Mình là 1 trong vô số bạn của Hiếu trên FB).
Phim dù chưa được coi nhưng đọc những lời giới thiệu thì biết nó rất hay nên đi tìm kiếm.
“Cái giá của sự tự do là cô đơn. Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc” Ai đó đã từng nói thế. Nhưng mà đâu phải ai bị ràng buộc cũng là hạnh phuc và đâu phải anh tự do cũng cô đơn phải không?
Mà bạn có link download không chỉ mình với (Mục đích chính heheehhe)
[Reply]
Apo Reply:
July 1st, 2010 at 5:41 pm
“Cái giá của sự tự do là cô đơn. Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc” – Câu này hay và đúng quá. Cảm ơn elizcua!
Mình download phim này qua torrent, bạn sử dụng link này nhé.
[Reply]
elizcua Reply:
July 1st, 2010 at 10:21 pm
Ui, cảm ơn bạn Hiếu!!!
[Reply]
Nguyên Reply:
July 3rd, 2010 at 9:17 pm
“Cái giá của sự tự do là cô đơn. Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc” . Câu này đúng là rất hay. Cảm ơn cả 2 người.
[Reply]
Cách viết dí dỏm thật, cảm ơn Hiếu đã có những bài viết hay cho mình đọc ké, mình rất hay đọc blog của Hiếu vì hình như những chia sẻ trong bài viết của Hiếu về cuộc sống cũng gần giống với tâm trạng của mình (chắc có lẽ do mình bằng tuổi nhau nên tâm trang cũng hơi giống) nên đọc thấy hay hay. Hãy viết nhiều nữa nhé. Chúc thành công.
[Reply]
Chia sẻ suy nghĩ của Apo về cuộc sống, mục tiêu… cũng thú vị thật. Ai cũng có khoảng trống. Để luôn khao khát…
[Reply]