Phú Quang – thơ Hồng Thanh Quang
Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?
Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?

















Trackback
2 Comments
tìm gì ư??
không biết đọc sao mà, khi đóc hết bài thơ này em có tự hỏi bản thân mình luôn!
Khi đã thất vọng, thì vô cùng chán chường, chỉ hỏi tại sao lại như vậy, dù biết câu trả lời hì hì.
ừa, tại sao lại hỏi nhỉ, đâu cần thiết phải hỏi đâu
[Reply]
Thật hay, cho phép mình copy nhé.
Thks for sharing!
[Reply]