Yearly Archives: 2010

Memories of the Winter – The Day Dream

Mấy hôm nay trời Sài Gòn u ám, cả ngày mây mù xám xịt. Mở bản nhạc này lên nghe lại, với tui bài này giống như là được viết riêng cho Đà Lạt vậy - Memories of the Winter, bài nhạc mà đã từng có thời gian tui nghe đi nghe lại rất nhiều trong một căn phòng gỗ ở Đà Lạt…

Tự dưng nhớ Đà Lạt da diết, nhớ những cơn mưa ở Đà Lạt, nhớ cái phòng áp mái nơi khách sạn mà tui hay ở, nhớ cái lò sưởi bập bùng năm nào. Chợt nhớ ra rằng lâu lắm rồi tui không lên Đà Lạt…

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Facebook không làm Email

Hình trên là chiếc vé mời của Facebook úp mở về dịch vụ tin nhắn mới của mình. Trước hôm nay, rất nhiều người đã dự đoán rằng Facbook sẽ ra mắt một dịch vụ email để cạnh tranh trực tiếp với Gmail. Nhưng thực tế, sau khi xem kỹ những gì mà Facebook công bố, rõ ràng chiến lược của họ lớn hơn thế rất nhiều.

Họ không ra mắt một dịch vụ email với đuôi @facebook.com (tuy rằng họ có nói về việc có một địa chỉ email dạng abc@facebook.com), Facebook muốn hơn thế rất nhiều. Họ muốn đưa một cách giao tiếp mới, muốn thâu tóm tất cả các hình thức liên lạc hiện tại vô một nơi. Có lẽ vì là một cách tiếp cận mới nên vẫn còn nhiều người nghĩ đây là một bản nâng cấp nào đó của email, ví dụ đã có một số thành viên trên một diễn đàn khi đọc bài giới thiệu về dịch vụ này đã phản hồi như sau:

A: khác gì Twitter đâu nhỉ.
B: hiện tại FB có chức năng nhắn tin rồi mà, nhắn tin không rườm rà là thế nào nhỉ, chat trực tiếp à?
C: vẫn chưa hiểu về cái này lắm, mail thì vẫn là mail còn nói chuyện như chat thì h khá nhiều roài
D: Thấy điều này giống ở cái tin nhắn khi đang dùng Nokia chuyển qua Blackberry.

Vậy tại sao tôi cho rằng đây sẽ là một mô hình cách mạng?

Đọc tiếp »

Chúc mừng sinh nhật thằng Tép!

Thứ ba là họp Review PL & Forecast với tập đoàn – một cuộc họp khá quan trọng – nghĩa là tui còn 2 ngày nữa để chuẩn bị. Hiện tại vẫn chưa xong, nhưng mà sao đầu óc tui tự dưng đình công, không muốn hoạt động nữa.

Ngồi vu vơ không biết làm gì. Viết vài câu chúc mừng sinh nhật thằng bạn nối khố. Tui kêu nó là thằng Tép, nguyên văn cái tên tui đặt cho nó là Tép Mỡ, nhưng kêu riết rút gọn lại còn Tép, nó thứ hai nên thỉnh thoảng kêu nó là Hai Tép. Đáp lại nó cũng đặt cho tui một cái tên kinh dị không kém, tui thứ ba, nên nó ghép thêm chữ rọi vô, thành Ba Rọi @-) . Thành ra tên của tui và nó là 2 loại thịt.

Nó là thằng mà tui có thể nói thoải mái không sợ giận hờn. Tỉ dụ như nó kêu tui nhằm lúc tui đang làm việc thì tui chỉ cần nói gọn nhẹ: “Xéo đi, đây đang bận!”, thế là nó cười hề hề rồi nói: “Hết bận kêu nhá, tau có thứ hay ho cho mày coi”. Còn ngược lại, hôm nào tui rảnh, nó bận mà tui kêu nó thì nó cũng sẵn sàng: “Cút đi, đây đang trong phòng lab”.

Chắc vì đều có máu điên nên 2 đứa thường nghĩ ra những trò quái dị phá làng phá xóm mà hiếm người nghĩ đến. Ví dụ một hôm đẹp trời bỗng dưng tụi tui quyết định chat với nhau bằng… morse. Sau đó thì từ từ sáng tạo một thứ ngôn ngữ riêng được mã hóa với hàng loạt từ thổ ngữ do 2 đứa tự chế tạo (mà tui nghĩ là trong thời chiến tranh người ta cũng chỉ mã hóa đến vậy là cùng). Tui với nó hay nói đùa với nhau là sao trời sinh chi 2 thằng cùng thời, phải sinh khác thời chắc thế giới yên bình hơn được chút đỉnh.

Tuy vậy, 2 thằng đi 2 con đường khác nhau. Tui thì chọn con đường “đá cá lăn dưa”, nói văn hoa một chút thì người ta kêu là kinh doanh, marketing gì gì đó. Nó chọn con đường bác học, có thể gói gọn nửa đời người của nó cho tới giờ chỉ toàn học là học, mà đúng là nó có khiếu học, học đại học nó cũng đỗ đâu nhất nhì gì đó, sau đi gõ đầu trẻ ở Bách Khoa một thời gian rồi lừa đảo đâu đó được cái học bổng của chính phủ Thụy Sĩ, khăn gói qua đó học tiếp. Xong sắp tới lại mò sang Mỹ học tiếp. Tui nói nó “mày học tới tiến sĩ thôi, học lên nữa về nói toàn tiếng trên mây không ai hiểu đâu”.

Một con Tép đang nằm lã lơi trong cái Rolex LC

Nó với tui, 2 thằng như 2 thái cực, thằng thì con buôn thằng thì bác học. Mà cũng có lẽ nhờ vậy mà 2 đứa bù trừ cho nhau: tui ít học nó học nhiều, nó giỏi nghiên cứu mấy chuyện cao siêu vĩ đại giúp loài người, tui giỏi mấy chuyện phàm trần bán buôn bon chen với loài người để kiếm tiền…

Tối cuối tuần viết lòng vòng nhảm nhí, cuối cùng chỉ để chúc mừng sinh nhật thằng bạn khùng của tui.

Chúc mừng sinh nhật thằng Tép!

Cảm ơn mọi người & chào tuổi mới

Mỗi năm tới ngày này mình lại hí hoáy viết vài dòng, chủ yếu để đánh dấu lại cái ngày già thêm 1 tuổi và cũng là để cảm ơn bạn bè xa gần đã nhớ và gửi lời chúc mừng. Nhà mình có cái truyền thống là không có thói quen tổ chức sinh nhật, nên thiệt sự là từ nhỏ với mình sinh nhật trôi qua cũng bình thường như mọi ngày. Nhưng mỗi năm thì cái nó lại trở nên đặc biệt hơn đối với mình một chút nhờ có những lời chúc của bạn bè xa gần.

Năm nay có cái khác hơn mọi năm là đánh dấu 10 cái sinh nhật kể từ ngày mình bước chân ra đường đi làm, giờ có thể tự hào ghi vô cái CV là đã có 10 năm kinh nghiệm cày cuốc. 10 năm xét cho cùng cũng không phải là khoảng thời gian quá dài, nhưng cũng đủ để nhìn lại, đủ để chiêm nghiệm và so sánh mình bây giờ với cái anh chàng ráp máy vi tính kiêm giao máy của cái 10 năm về trước.

Không thích ôn nghèo kể khổ, nhưng đôi khi ôn lại chút thời gian xưa cũng có cái hay. Thiệt tình là lúc đó không dám nghĩ là 10 năm sau mình sẽ làm được hết những điều như bây giờ. Có một công việc để làm, có cái chòi chui ra chui vô, có cái xe đi tới đi lui… So với người khác thì cũng chưa là gì, nhưng riêng với bản thân mình cũng ít nhiều thấy tự hào, mà cũng không phải tự hào vì danh vọng hay vật chất có được, mà tự hào vì mình đã không sống phí 10 năm của cuộc đời.

Đời cho được té lên té xuống nhiều bận nên trưởng thành hơn, trầm tĩnh hơn và cũng già đời hơn. Cũng qua rồi cái thời hay dày vò bản thân, cái thời ngựa non háu đá. Giờ rủi có loạng choạng hay té nữa thì cũng thấy nó nhẹ nhàng hơn. Không biết đó là do điềm tĩnh hơn hay là chai bà nó cái cảm xúc rồi :-D

Nhìn lại để rồi nhìn tiếp, không biết 10 năm nữa thì sẽ như thế nào? Mục tiêu thì đã đặt ra, nhưng đặt mục tiêu là một chuyện, đạt được hay không là chuyện khác. Chỉ mong một điều là 10 năm nữa nhìn lại mình cũng được như hôm nay: mỉm cười là đã không sống hoài sống phí 10 năm.

Cảm ơn tất cả mọi người đã nhớ đến sinh nhật mình, những bạn bè xung quanh, các anh chị đồng nghiệp, đối tác, những người bạn online chưa một lần gặp mặt,… Nhờ có những lời chúc của mọi người – mỗi năm mỗi nhiều hơn – để mình biết được rằng ít ra mình đã sống không đến nỗi nào trong mắt bạn bè :-D

Cảm ơn mọi người và chào tuổi mới.

7.11.2010

PS: Cảm ơn em gái vì dù xa xôi cách trở nhưng năm nào cũng làm bánh tặng ông anh (làm xong tự ăn luôn :)) )

Ông cụ bên cầu Kinh

Chiều hôm nay ngồi dạo lòng vòng trên Facebook tình cờ bắt gặp bài này, bài viết về một ông cụ mà trước đây đã có lần tôi nhắc đến trong bài Thương lắm quê hương cơ cực.

Đọc đi đọc lại mãi, càng đọc càng thấy buồn và xót xa. Xót cho một cảnh đời – đã 80 tuổi mà vẫn phải bương chãi gió sương kiếm từng đồng bạc lẻ. Cứ tưởng tượng đó là người thân của mình mà thấy đau lòng.

Do bài viết chép lại từ Facebook chỉ ghi là sưu tầm nên không biết ai là tác giả. Xin phép tác giả được trích đăng lại, mong cho cụ sớm gặp được những điều tốt lành trong cuộc sống. Ai trong chúng ta có dịp đi ngang cầu Kinh, hãy dừng lại mua giúp cụ nải chuối hay cái bánh.

Ngoài trời lại đang mưa lớn, không biết cái bóng co ro của ông cụ có còn ngồi đó nữa không…

Đọc tiếp »