Hôm qua vừa được người bạn gửi cho bài này, có lẽ ai trong chúng ta cũng đều ít nhất một lần nghe qua bài “A time for us” – một bài hát đã quá nổi tiếng trong bộ phim Romeo & Juliet. Bài hát đã từng được thể hiện bằng rất nhiều nhạc cụ, trong đó có lẽ nhiều nhất là piano, nhưng cách đàn này, cách thể hiện này của George Davidson là một trong những cách thể hiện truyền cảm và da diết nhất tôi đã từng nghe.
Sau khi vượt qua con dốc Tử Thần, chúng tôi tiếp tục di chuyển và chỉ khoảng 10 phút sau đó là giáp ngay 1 con dốc kinh hoàng khác. Con dốc bình thường trước khi mưa không quá khó để vượt qua, chỉ cần gài cầu chậm và đi số 1 là có thể qua được. Tuy nhiên với cơn mưa trút nước như hiện tại thì nó thành một… con suối. Lúc này đi đầu là xe của anh Long, một tay lái rất nhiều kinh nghiệm.
Dừng lại đợi dưới dốc (trong hình vệt đỏ là xe anh Long đang vượt dốc)
Theo quy tắc khi đi offroad thì khi vượt dốc phải vượt từng xe, xe trước phải vượt xong con dốc và kiếm được chỗ dừng an toàn thì xe sau mới được bắt đầu. Xe tôi ở vị trí thứ 2 dừng lại đợi anh qua hết dốc, tuy nhiên cứ thấy xe anh rướn lên rướn xuống ở giữa dốc mãi không thể vượt qua được. Tôi hỏi qua bộ đàm: “Anh Long, xe anh sao rồi, em đang ở dưới dốc ngay sau xe anh?” – nhưng mãi không thấy trả lời, các xe phía sau xe tôi cũng sốt ruột hỏi nhau loạn xạ trong bộ đàm…
Sau cùng cũng nghe giọng anh Long trong bộ đàm:
- Apo hả? Em đang ngay sau xe anh hả?
- Dạ em đây, xe em đang dưới dốc sau xe anh. Phía trước anh bị sao vậy?
- Phía trước mưa tạo thành một hốc nước rất lớn, xe không thể vượt qua được, xe anh hiện đang bị mắc lầy giữa dốc. Em cho xe chạy lên dùng tời lôi xe anh ra và sau đó mình phải phát cây bên cạnh để mở đường đi vòng qua con đường này.
Tôi cho xe chạy lên chuẩn bị kéo xe anh Long ra
Lúc này chiếc tời 8 tấn phát huy tác dụng. Xe của anh Long được lôi ra khỏi vũng bùn và gài lại giữa dốc. Theo đúng kế hoạch, xe tôi phải mở con đường khác băng qua triền dốc, lúc này anh Long đi bộ trước băng vào đám cây rừng để cảnh báo cho tôi. Sau khi nhận được tín hiệu là xe có thể đi được. Tôi cho xe băng lên, phía trước chỉ toàn là bụi rậm và thông, triền đồi lúc này khá dốc, một mặt xe phải tránh các cây thông một mặt phải chạy đều tốc độ không cho xoáy bánh vì dễ gây ra mất lái có thể làm xe rơi xuống vực.
Bài Thủy chiến Thị Nại chưa xong nhưng tui xin phép chen ngang bằng bài viết về chuyến đi mới tuần rồi cùng hội Offroad OtoSaigon. Một chuyến đi với rất nhiều trải nghiệm và cảm xúc.
“Theo người Cill, Ðưng K’nớ là điểm nối giữa vùng đất cao Lang Bian và vùng đất thấp Ðầm Ròn. Nối thông ba vùng đất này là con đường 722, thực chất đến nay chỉ còn là con đường mòn xuyên qua giữa rừng (theo một tài liệu cũ, con đường này được Ðệ nhất phu nhân của chính quyền Sài Gòn Trần Lệ Xuân mở làm đường chiến lược nối thông qua Buôn Ma Thuột, nhưng không thành công). Có lẽ vì thế Ðưng K’nớ gần như là một “ốc đảo” giữa rừng”
Theo lời anh Việt – một người dân thổ địa của vùng cao nguyên này. Năm nào cũng vậy, Ðưng K’nớ đều có một vài tháng bị cô lập hoàn toàn giữa rừng, không điện, không điện thoại, không có đường vào, và không có bất kỳ một chiếc xe nào có thể đến được Ðưng K’nớ, kể cả xe đặc chủng của quân đội.
Đã từng có một đoàn xe offroad quyết tâm chinh phục đỉnh cao này và lần đó mọi người cũng không thành công dù đã được trang bị đến “tận răng” – nhưng đoàn bạn cũng phải bỏ cuộc khi con đường phía trước trở thành những vũng bùn đặc sâu ngang thân người.
Đó là những gì chúng tôi biết về Ðưng K’nớ, một cung đường không dành cho những người yếu tim.
Trong hình là bức ảnh cửa biển Thị Nại tôi chụp được trong chuyến đi Xuyên Việt năm 2009. Nhìn cảnh mây nước hữu tình này, chúng ta khó có thể tưởng tượng tại nơi đây, hơn 200 năm về trước đã từng diễn ra một trong những trận thủy chiến ác liệt nhất giữa 2 đạo quân hùng mạnh trong cuộc chiến giữa nhà Nguyễn và Tây Sơn.
Rất nhiều người đã đọc Tam Quốc Chí và gần đây hơn là xem bộ phim Xích Bích, chúng ta – những người Việt trẻ – hẳn đã hiểu rất nhiều về bối cảnh cũng như diễn biến của cuộc chiến này. Khi xem bộ phim Xích Bích tại rạp, tôi chợt liên tưởng đến trận chiến Thị Nại – một trận chiến cũng vĩ đại không kém, cá nhân tôi cho rằng trận chiến này còn có nhiều chi tiết hay hơn cả trận Xích Bích. Với trận Xích Bích, chúng ta chỉ thấy phần nhiều về những lợi ích cá nhân, những tài năng cá nhân, Chu Du và Gia Cát Lượng, cũng như Tào Tháo. Nhưng trong trận chiến Thị Nại, ngoài những tài năng quân sự, những chiến lược kiệt xuất – chúng ta còn có những câu chuyện đẹp như những thiên anh hùng ca về sự cao thượng, quân tử, về tình người đối xử với nhau dù ở 2 chiến tuyến.
Khi xem phim, tôi chỉ ước ao sao đến một ngày điện ảnh nước nhà đủ kỹ thuật, đủ năng lực để làm những bộ phim với quy mô như vậy. Tôi viết bài này không mục đích nào khác ngoài việc chia sẻ lại một câu chuyện bi hùng trong hàng ngàn những câu chuyện của lịch sử đất nước. Mong rằng sau khi đọc, nó sẽ tiếp thêm được chút cảm hứng cho những người trẻ chúng ta quay về với lịch sử nước nhà. Vì lịch sử nước Việt chúng ta không thiếu những câu chuyện hay và rất đẹp. Và thủy chiến Thị Nại là một trong những câu chuyện như thế.
Như trong bài trước tôi đã viết, Huế có quá nhiều di tích, quá nhiều thắng cảnh để ta đến thăm và thưởng ngoạn. Có nhiều cách để đi những nơi này, nhưng cách mà tôi thường hay đi nhất là thuê một chiếc xe máy ở khách sạn, rồi cứ thế tự đi, mua một tấm bản đồ hoặc đơn giản là hỏi đường là ở đâu cũng có thể đến được.
Trong phạm vi bài viết này tôi không có ý định viết về tất cả những thắng cảnh của Huế mà chỉ nói về một số những nơi tiêu biểu mà tôi thích nhất.
Khác với Đà Lạt, ở Đà Lạt tôi hiếm khi ghé thăm những điểm du lịch, ở Huế có những điểm du lịch, di tích mà tôi rất thích và gần như lần nào đến Huế tôi cũng ghé qua những nơi này.
—
Nơi đầu tiên chắc chắn là Đại Nội, nhưng trước khi nói về Đại Nội, có một điểm nhỏ tôi muốn nói qua trước vì thấy nhiều người thường hay lầm và đôi khi dùng lẫn với nhau, đó là về vấn đề tên gọi Kinh Thành, Hoàng Thành và Tử Cấm Thành.
Kinh Thành Huế là toàn bộ khu vực được bao bọc bởi vòng thành đầu tiên, chính là cái vòng tường có cột cờ thật lớn (gọi là Kỳ Đài) . Ngày xưa cả kinh thành chỉ có bấy nhiêu (không rộng bao la bát ngát kiểu Sài Gòn hay Hà Nội bây giờ). Kế đến là Hoàng Thành (còn gọi là Đại Nội) nơi tập họp nhiều cung điện của triều đình nhất, đây cũng nơi mọi người thường lẫn lộn nhất là vòng thành trong cùng, thật ra bên trong Đại Nội còn có một vòng thành nữa, đó là Tử Cấm Thành và đó mới là vòng thành sau cùng. Kinh Thành là nơi ta có thể đi xe máy lòng vòng, ăn uống linh tinh… Còn với Hoàng Thành thì ta phải gửi xe rồi đi qua Ngọ Môn, sau khi qua Ngọ Môn là ta đã vào Hoàng Thành. Tiếp tục đi qua Điện Thái Hòa (nơi có ngai vàng của vua), phía sau Điện Thái Hòa ta sẽ thấy một vòng thành nữa, đó mới chính là Tử Cấm Thành, muốn vô Tử Cấm Thành thì phải qua Đại Cung Môn (chính là cái cổng mà khi vừa qua chúng ta sẽ thấy những vạc đồng).