Monthly Archives: July 2009

My new car! Ford Escape 2.3 4×4

esc

Sau chuyến Caravan đi Campuchia vừa rồi, có dịp trải nghiệm tận cùng những khả năng việt dã của Ford Escape, về nhà bắt đầu có thiện cảm với dòng xe này. Trước đây cũng đã có ý định đổi xe và cân nhắc đổi sang Honda Civic, nhưng nghĩ đi nghĩ lại đổi từ Gala lên Civic thì cũng chẳng khác nhau là mấy, vã lại đi sedan riết đã mệt quá rồi. Cuối cùng thì đã quyết định chia tay em Mitsu Gala sau gần 2 năm chia ngọt sẻ bùi, và hôm nay chính thức rước về cô vợ mới: Ford Escape 2.3 XLT 4×4.

Dạo gần đây thường thích lang thang vào rừng rú đi offroad, dùng nhiều dòng xe cao SUV nên dần dần chán đi xe sedan, xe gầm cao cũng có lợi thế hơn về tầm nhìn và tư thế ngồi khi đi đường xa. Và vì là xe 2 cầu nên thoải mái đi vào những con đường lầy lội địa hình. Đặc biệt là với tình hình đường xá đầy ổ voi ổ gà, mưa tí là ngập như ở Việt Nam thì đi xe gầm cao sướng hơn. Ngoài ra đi SUV còn có thêm một số ưu điểm khác.

  • Rộng rãi, tầm nhìn cao, chỗ ngồi cả trước và sau đều thoải mái. Thậm chí xếp băng sau lại có thể làm thành 1 cái giường để thoả chí phiêu lưu khi đi vào rừng rú. Thêm nữa dòng xe này được thiết kế chuyên đi vào các rừng rú lầy lội, thích hợp hơn với cái thú lang thang và nhiếp ảnh của mình.
  • Máy mạnh hơn nên ra xa lộ chạy cũng khoẻ hơn, đặc biệt là những lúc cần tốc độ để vượt (tất nhiên đi kèm cũng là hao xăng hơn). Máy 2.3 đời này không còn bị lỗi về hộp số hay hao xăng nữa nên cũng không phải lo lắng quá về xăng.
  • Nam tính hơn, hầm hố hơn, trước đây đi em sedan Mitsu có cảm giác cứ “ẽo lã” thế nào ấy :-D
  • Bên cạnh đó là bạn bè làm bên Ford cũng nhiều nên đi xe Ford yên tâm về bảo trì bảo dưỡng.

Nói chung là khá hài lòng với sự lựa chọn này. Tạm biệt Gala, chào Escape!

Mong ước kỷ niệm xưa

nhh02

Xin mượn lời bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa” của nhạc sĩ Xuân Phương để bắt đầu entry này.

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa”

———

Hôm nay vô tình tìm lại được mấy cái ảnh thời cấp 3, những hình ảnh được chụp vào dịp cắm trại năm lớp 11 của trường. Những hình ảnh về cái lớp B1 nhiều trò tinh quái – ngày ấy còn chương trình phân ban, ban A là tự nhiên, ban B là kỹ thuật, ban C là xã hội. Xem ảnh tự nhiên thấy nhớ da diết cái khoảng thời gian phổ thông, cái khoảng thời gian vô lo chỉ biết ăn và học.

Đọc tiếp »

Canon EOS Summer 2009

_MG_0907

Nếu nói về đi dạy thì mình đã từng dạy ở một số lớp chuyên đề, tuy nhiên chỉ là về Marketing và những chủ đề khác, còn nhiếp ảnh thì chưa – đây là lần đầu tiên mình đi dạy một lớp về nhiếp ảnh. Từ trước đến nay mình vẫn luôn xem nhiếp ảnh như một niềm vui, một môn giải trí. Do đó cũng khá bất ngờ khi được hãng Canon mời tham gia chương trình Canon EOS Summer Trip này.

Chương trình diễn ra 2 ngày tại một resort ở Lagi, nơi có ngọn hải đăng Kê Gà nổi tiếng. Mình phụ trách phần hướng dẫn cho các học viên về Nhiếp ảnh Phong cảnh. Cấu trúc chương trình là hướng dẫn những kỹ năng nhiếp ảnh cơ bản cho người sử dụng máy DSLR của Canon và đã có những kiến thức căn bản về nhiếp ảnh. Do đó bài giảng của mình tập trung nhiều vào các kinh nghiệm khi chụp, kinh nghiệm setup máy và xử lý bố cục.

Chương trình cuối cùng đã diễn ra khá thành công và phản hồi của người tham dự cũng rất tốt.

_MG_0915
Chụp ảnh lưu niệm cùng các nhân viên Canon

Chia sẻ với mọi người slide mà mình đã soạn cho khoá học. Vì thói quen khi trình bày của mình là không dùng nhiều từ ngữ trên slide mà chỉ dùng nó như một khung sườn chính để nói chuyện, do đó nếu xem có gì không rõ mọi người có thể hỏi trực tiếp tại đây.

Mưa đầu mùa

muadaumua

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Sáng tác: Phan Trọng Vũ

Mấy hôm nay trời Sài Gòn bắt đầu mưa, những cơn mưa đầu mùa đánh dấu một bước chuyển mùa. Khác với những nơi khác quanh năm có 4 mùa, ở Sài Gòn chỉ có 2 mùa – mùa mưa và mùa khô. Và thời điểm mà tôi thích nhất trong năm chính là những ngày chuyển mùa này.

Là con trai, tính tình thậm chí hơi khô khan, tuy nhiên tôi lại có một sở thích mà người khác nghe có lẽ sẽ bảo là giống con gái, đó là thích nhìn mưa. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại thích như vậy, mà cũng chẳng sao.

Từ bé, mỗi khi trời mưa, thay vì cùng chúng bạn chạy ùa ra tắm mưa, tôi lại ngồi trong nhà, bên cái song cửa sổ nhỏ nhìn mưa. Rồi khi những cơn mưa vừa tạnh, khi các bạn mình tắm mưa xong và quay trở về nhà, tôi lại ùa ra cái không khí trong lành sau cơn mưa đó. Khu nhà tôi ở khi đó có những đường mương nước phía trước, cứ thế khi thì tôi thả những con thuyền giấy tự gấp, hôm nào lười thì chỉ đơn giản là ngắt những chiếc lá dâm bụt, rồi thả trôi theo dòng nước, cứ thế con thuyền trôi bên dưới còn tôi chạy theo bên trên. Một mình say sưa với những con thuyền tuổi thơ ấy.

Lên cấp 2, cấp 3, những cơn mưa gắn liền với ngày đạp xe đi học, trú mưa ven đường, và cũng là những cơn mưa xa trường, xa bạn bè – vì mùa mưa cũng là mùa nghỉ hè.

Rồi lớn lên, khi cơn mưa gắn liền với những năm tháng đi làm đầu đời của tôi. Khi còn làm cho một công ty lắp ráp máy tính nhỏ ở đường Bùi Thị Xuân, những chiều đi giao máy mưa tầm tã, run lập cập chỉ lo che cho máy ướt đẫm người. Những khi đã làm xong hết việc, ngồi trong căn phòng kỹ thuật chật hẹp trên tầng 1. Nhìn ra ngoài trời ngắm những giọt mưa, suy nghĩ về tương lai của mình.

Cứ thế cuộc sống kéo tôi đi, biết yêu rồi chia tay, cơn mưa cũng đến và đi cùng những buồn vui. Rồi năm nay mùa mưa lại đến sau nhiều cơn nắng hạn, nắng hạn cả ngoài trời và cả trong lòng.

Chiều nay lái xe đi trong cơn mưa trên con đường vắng đường vắng lác đác vài bóng người, réo rắt tiếng nhạc này cùng tiếng loẹt xoẹt của cái quạt nước qua một mùa nắng nóng đã chai chưa kịp thay. Ngồi uống ly cà phê bên dòng sông năm nào, cũng mờ mịt mưa… Nhưng giờ đã nhẹ nhàng hơn, mưa vẫn buồn nhưng không còn làm nặng nề cái nhìn của tôi như trước nữa.

Bài nhạc này Vũ tặng cho tôi, cũng chính do Vũ tự đàn với cây đàn cũ của mình, Vũ nói Vũ viết bài nhạc này trong những năm xa quê nhà. Sống ở xứ người và cũng nhớ về mùa mưa trẻ thơ năm nào. Giai điệu bài hát đơn giản, có thể với người khác nó không phải là một kiệt tác, nhưng với tôi nó nhẹ nhàng, sâu lắng, nó gợi được cho tôi nhiều hồi ức về những mùa mưa đã qua trong tôi. Cảm ơn Vũ, bạn đã viết một bài tuyệt vời, ít nhất là với mình.

Viết cho những mùa mưa đã qua – 7/2009

Có một Venice ở Phương Đông

_MG_9338

Tôi quay trở lại Macau vào một buổi sáng khi trên đường di chuyển từ Chu Hải về Hongkong, lần quay trở lại này cũng như lần trước. Tôi chỉ ghé ngang qua Macau và ở đó 1 ngày trước khi quay trở lại Hongkong. 1 ngày, thời gian quá ít cho một vùng đất kết hợp nhiều nền văn hoá Đông Tây như Macau, do đó tôi chỉ có thể chọn đi 1 vài nơi. Và cuối cùng tôi chỉ chọn điểm đến duy nhất là sòng bài Venetian, đây là điểm mà tôi rất thích ở Ma Cau, chính vì sự một sự độc đáo mà không ở đâu có được.

Venetian là casino lớn nhất thế giới cho đến thời điểm hiện tại (khoảng 51.000m2 chỉ riêng cho phần sòng bài), ngoài ra có khách sạn 3000 phòng với diện tích hơn 110.000m2, toàn bộ được xây dựng với kinh phí hơn 2.4 tỉ đô la. Những con số khủng khiếp :(

Nhưng đó không phải là điều mà độc đáo mà tôi nói ở trên, Venetian Macau độc đáo là vì bên trong lòng nó là cả một Venice. Chúng ta ai cũng biết Venice ở Ý với những dòng kênh và những con thuyền gondola nổi tiếng, nhưng không phải ai cũng có dịp đến Ý, cũng như vậy, tôi chưa có dịp đến Ý, chính vì vậy mà tôi chọn quay trở lại Venetian lần này để được cảm nhận nhiều hơn những khung cảnh ở đây.

Đọc tiếp »