Monthly Archives: April 2009

Hồ Than Thở một ngày mưa

Hồ Than Thở

Ở Đà Lạt có nhiều hồ, hồ Xuân Hương, hồ Suối Vàng, hồ Tuyền Lâm… Và không như hồ ở Hà Nội, là những hồ lớn gắn liền với những lịch sử lâu đời, hồ ở Đà Lạt là những mặt hồ phẳng lặng thường gắn liền với những truyền thuyết lãng mạng. Và hồ Than Thở là một trong những hồ gắn liền với những câu chuyện tình yêu lãng mạn như thế. Tôi xin kể lại 2 câu chuyện mà tôi đã được nghe, được kể trong một buổi chiều mưa trắng trời Đà Lạt, bên chính bờ hồ này.

Nhắc đến hồ Than Thở, nhiều người thường nghĩ đến đó là khu du lịch Hồ Than Thở, với những bờ cỏ thoai thoải, con đường quanh co uốn lượn bên trên, nhưng không nhiều người biết được hồ nước này lại gắn liền với những câu chuyện tình yêu bi ai đẹp không thua gì chuyện tình Romeo & Juliet ở trời tây. Tôi xin kể lại 2 câu chuyện mà chính tôi đã được nghe từ những người dân sống ở địa phương.

Trong một buổi chiều Đà Lạt tôi lang thang về hướng làng hoa Thái Phiên, tôi cũng không có ý định sẽ ghé vào hồ Than Thở vì những địa điểm du lịch không phải là nơi hấp dẫn tôi. Khi đi đến khu vực hồ Than Thở bỗng trời đổ mưa, do quên mang áo mưa nên tôi tấp đại vào một quán nước ven đường để đục mưa. Người bán quán là một ông cụ râu tóc bạc phơ, và ông dường như cũng chẳng quan tâm lắm đến việc bán quán, cũng như việc tôi ngồi xuống trước mặt ông.

Khu vực này ngày thường đã vắng, trong lúc mưa gió thế này lại càng vắng, quán nước nhỏ một già một trẻ ngồi nhìn mưa. Tôi mở lời:

- Cháu thích ngồi nhìn mưa lắm cụ ạ, đặc biệt là mưa Đà Lạt.

Ông cụ trả lời như một câu thơ đối đáp với câu nói của tôi:

- Mưa buồn lắm cháu ạ, đặc biệt là mưa Đà Lạt.

Rồi cả 2 lại im lặng, một lúc lâu bỗng ông cụ hỏi:

- Cháu có biết câu chuyện về hồ Than Thở không?

- Dạ cháu biết về câu chuyện tình của người con gái đang nằm dưới ngôi mộ kia – Tôi chỉ tay về hướng rừng thông nằm bên phía trái con đường.

Ông cụ bổng trở nên cởi mở hơn:

- Cháu kể ông nghe xem.

_mg_0125

Đó là câu chuyện tình yêu của cô giáo Lê Thị Thảo và một người thanh niên tên Tâm. Anh là học viên của trường Võ bị Quốc gia. Anh là người miền Tây gốc Vĩnh Long, anh đem lòng yêu cô giáo Lê Thị Thảo. Và cứ mỗi khi có thời gian rảnh rỗi anh lại viết một lá thư mang đến trước nhà cô Thảo. Tình yêu của họ đẹp và nhẹ nhàng cũng như phong cảnh núi rừng nơi đây.

Rồi gia đình anh Tâm biết được, họ không chấp nhận cho người sĩ quan tương lai danh giá yêu cô gái phố núi. (Ngày xưa ai vào được Học viện Lục quân Đà Lạt đều rất được xã hội nể trọng và đánh giá cao). Chuyện chưa giải quyết xong thì anh tốt nghiệp và lên đường ra trận. Người con gái ở lại phố núi ngày đêm mong ngóng tin người yêu…

Cho đến một ngày tin dữ báo về, người yêu cô tử trận nơi chiến trường. Đau đớn tột cùng cho mối tình đầu chưa trọn vẹn đã kết thúc, cô gái ra bãi cỏ nơi hai người thường ngồi hẹn hò, rồi trong lúc quẫn trí cô gái gieo mình xuống làn nước lạnh để giữ trọn tiết trinh với người mình yêu.

Ông trời trêu ngươi ngươi con người, tin tức thời chiến thường đưa sai lệch và Tâm không chết nơi chiến trường, một thời gian sau anh tìm về nơi chốn cũ và biết được tin dữ rằng người con gái anh yêu đã vì anh mà quyên sinh. Đau buồn trở lại đơn vị, anh lao vào cuộc chiến và cuối cùng bỏ mình trong chiến trận. Trước khi chết anh để lại tâm nguyện được chôn bên cạnh người con gái anh yêu. Thế là từ đó bên đồi thông vắng lặng có hai ngôi mộ nằm bên nhau. Một thời gian sau thì người nhà của Tâm lên cải táng bốc mộ anh về quê cũ, bỏ lại mộ cô giáo Lê Thị Thảo nằm lặng lẽ một mình giữa núi rừng Đà Lạt.

- Một câu chuyện buồn hả ông?

- Ừ, buồn…

Rồi ông cụ lại trầm ngâm:

- Thế cháu có biết nơi này còn một câu chuyện tương tự nữa không?

- Thưa cháu chưa biết.

Rồi ông kể tôi nghe câu chuyện thứ 2, câu chuyện mà tôi chắc rằng không nhiều người trong chúng ta được một lần nghe đến.

______

Ngày xưa, xưa lắm, từ trước khi bác sĩ Yersin khám phá ra vùng núi rừng Đà Lạt này, có những người dân đã sống ở đây, họ là những người là dân tộc trong vùng. Và Hoàng Tùng và Mai Nương là một đôi trai gái trong số đó, họ đến với nhau bằng tình yêu trong sáng đẹp như mặt hồ giữa đại ngàn.

Đó là năm 1789, năm mà vua Lê Chiêu Thống vì muốn đoạt lại ngôi báu đã bất chấp hậu quả sang cầu viện triều đình Mãn Thanh, nhà Thanh mượn cớ giúp vua Lê đã đưa hơn 20 vạn binh mã sang xâm lược nước ta. Vua Quang Trung khi ấy đưa đại binh từ Huế kéo quân ra Bắc chống giặc ngoại xâm, ông xuống hịch chiêu mộ nghĩa sĩ cả nước ra chống giặc. Bước theo tiếng gọi non sông, Hoàng Tùng lên đường tòng chinh. Hẹn Mai Nương một ngày khải hoàn sẽ trở về cưới nàng.

Và cũng như câu chuyện kia, Hoàng Tùng không về nhưng tin dữ lại về, chàng trai hy sinh nơi chiến trường. Trong đau đớn tuyệt vòng, Mai Nương trầm mình xuống hồ nước lạnh giá kia. Xác nàng được chôn bên bờ hồ.

Sau đại thắng Quân Thanh, chàng trai hân hoan trở về, dự định trong đầu một đám cưới thật đẹp. Nhưng về đến nơi thì đón chàng chỉ là nấm mộ bên hồ ghi tên người con gái Mai Thanh. Rồi trong đau buồn, chàng đã gieo mình xuống mặt hồ kia để được ở bên người con gái mình yêu mãi mãi.

______

Sau này tôi có dịp đọc lại trong một quyển sách, người ta cũng đã tổng hợp 2 câu chuyện về Hồ Than Thở này, có thể người viết cũng được ông cụ này kể chuyện chăng? Hay đó là một người khác kể, tuy có một số điểm khác biệt so với những gì tôi được ông cụ kể, nhưng hãy gác lại đâu là hư đâu là thật, gác lại đâu là đúng đâu là sai.Dẫu sao đó cũng là những câu chuyện tình buồn, buồn nhưng lại đẹp vô cùng.

Quay lại buổi chiều mưa hôm ấy, ông cụ lại trầm ngâm, câu chuyện của ông và tôi cứ ngắn quãng như thế. Rồi ông cụ bỗng nói, như nói với chính mình:

- Trong tình yêu, để đến được với nhau đôi khi phải trải qua muôn vàng giông bão, và chỉ có tình yêu đích thực mới giúp con người ta vượt qua tất cả. Nhưng với những câu chuyện nơi đây, ngay cả tình yêu đích thực cũng không đưa người ta đến được với nhau. Thế nên các cháu khi một đã đến được với nhau rồi thì phải xem như đó là cái quý, cái may mắn mà đã có mà giữ gìn nó.

- Trong cuộc sống bây giờ, nhiều người đến được với nhau dễ dàng hơn ngày xưa ông nhỉ, nhưng có lẽ cũng vì quá dễ dàng đến được với nhau mà người ta cũng quá dễ xa rời nhau. Bạn bè cháu không ít người cưới nhau được vài năm rồi lại chia tay ông ạ.

- Ừ, bởi vậy điều quan trọng nhất, và cũng là hạnh phúc nhất là hãy tìm được một nửa đích thực của mình, ông với bà đã sống với nhau mấy chục năm rồi, cũng là ngần ấy năm hạnh phúc, cuối cùng cho đến khi bà mất mới mới tách ông bà khỏi nhau được. Bà vừa mất tháng trước cháu ạ.

Tôi chợt ngỡ ngàng! Giờ thì tôi hiểu vì sao từ khi gặp ông cụ cứ có vẻ gì là buồn buồn. Nhìn vào mắt ông, đôi mắt ông không khóc, nhưng tôi có cảm giác bên trong đó là một trời nhớ thương dành cho người bạn đời của mình. Và tôi được biết tôi là người đầu tiên ông chia sẻ những cảm xúc của mình từ ngày bà mất. Mưa đã ngớt, chào ông cụ về trong lòng đọng lại không ít cảm xúc. Trong lần trở lại Đà Lạt gần đây, tôi quay trở lại hồ Than Thở để chụp ảnh mộ cô giáo Lê Thị Thảo (chính là hình tôi dùng trong bài này). Tôi đã cố nhìn quanh để tìm hàng nước của ông cụ, nhưng không còn thấy đâu nữa…

Chỉ là một câu chuyện của một già và một trẻ, trong một buổi chiều mưa lất phất của Đà Lạt.

Phân vân…

Bởi những điều rất giản đơn,
Ta chia tay
Không phải vì tình yêu không còn nữa
Con đường đi chung vắng tên hai đứa.
Bởi vì chuyện không phải lúc nào cũng vạch rõ trắng đen

Ngày chia tay là một ngày rất xanh,
Không gió, không mưa, không bão tố….
Và trên mắt em hình như
Chỉ hình như thôi
Vắng lệ
Điều cuối cùng rồi…Nỗi buồn có vắng xa??

Ngày bây giờ là một ngày không anh
Bầu trời vẫn rất xanh
Cũng không gió, không mưa, không bão tố….
Và nỗi nhớ cứ chìm sâu trong trái tim không mở
Xa nhau rồi
Có phải em vẫn rất yêu anh……

(sưu tầm)

Từ một đoạn phim được giải

Tháng 2 năm 2006, tại liên hoan phim Berlin lần thứ 56, người ta chọn chủ đề: Food, Taste and Hunger. 3600 nhà làm phim toàn thế giới đã tham gia. Chỉ 32 trong số đó được chọn, và đoạn phim sau đây đứng đầu trong danh sách đó.

Khi bạn tôi đưa đoạn phim này, tôi vẫn nghĩ đó là một đoạn phim quảng cáo hay một phóng sự nào đó về các nhãn hàng thức ăn nhanh… Xem đến gần về cuối, tôi nghĩ trong đầu: liệu đây có phải là dàn dựng hay không? Sau khi xem hết đoạn phim, xem lại lần thứ 2. Câu hỏi liệu đó có phải là câu chuyện thật hay dàn dựng không còn là điều quan trọng với tôi nữa.

Một đoạn phim ngắn chỉ khoảng 5 phút, nhưng nó để lại cho tôi nhiều cảm xúc. Bỗng nhiên tôi nhớ lại một hình ảnh mà cách dây khá lâu. Khi tôi còn nhỏ, trong một lần được ba mẹ dẫn đi ăn trong quán phở, sau khi một người khách ăn xong đứng dậy, một lúc sau thì có một người khác ăn tiếp tô phở còn dư ấy. Hình ảnh này bây giờ chắc không còn thấy nhiều nữa, nhưng trước đây không khó để bắt gặp. Cũng là những mảnh đời vô vàn cơ cực như thế này.

Lời bài hát trong đoạn phim thật đơn giản, ca sĩ trình bày cũng không phải là người nổi tiếng, nhưng chẳng hiểu sao nó để lại cho tôi nhiều ấn tượng đến thế. Có lẽ là vì sự chân thành của nội dung và những người làm phim.

“let me tell their story
that no one else can hear.
how can someone’s laughter
bring me close to tears.
and you’ll never know
cause you’re never there.
after what we’ve seen
can we close our eyes again.
you won’t think is true
i have not forgoten
so i’m sharing with you.
for all the things we know
what have we really learned?
though i close my eyes
the images remain.
and their story… begins again…”

Những câu cuối trong bài hát cũng là những gì đang đọng lại trong tôi: “Chúng ta rút ra được điều gì sau tất cả? Khi tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh vẫn trong tôi, và câu chuyện của họ lại bắt đầu… một lần nữa…”

Bài viết liên quan:

Khi trong tim không còn ai nữa

Khi trong tim không còn ai nữa
Chiều vu vơ nghiêng quán anh ngồi
Chống chếnh ly những lời bỏ ngõ
Vị ngọt nào đăng đắng bờ môi

Thèm được làm dấu chân bé nhỏ
Mãi theo em, theo em trọn đời
Mùa thu đi âm thầm trên cỏ
Vùi anh trong hạt mưa rơi

Vẫn biết mùa nối mùa nông nổi
Sẽ có ngày chồi lại thơm cành
Sẽ có người nói ra điều em đợi
Chỉ buồn rằng người đó chẳng là anh

Đông đến sớm cho đời khô khát
Nước mắt thay mưa xối trong lòng
Ly tình đầu chẳng bao giờ cạn
Chẳng bao giờ uống cạn mùa đông.

(sưu tầm)

Xuề xòa

Ờ không vui thì em cứ bỏ đi
Trong cuộc đời này niềm vui nhiều vô kể
Chỉ cần em cười và với tay, rất dễ
Đâu cần tìm kiếm xa xôi…
.
Ờ không yêu thì em cứ bỏ tôi
Chỉ “Anh có buồn không” em đừng bao giờ hỏi
Để tôi khỏi trở thành người nói dối
Mang nụ cười ngày và nước mắt đêm…
.
Ờ thích làm cô bé lọ lem
Em cứ đi tìm những chàng hoàng tử
Khi chán ánh hào quang nhiều phép thử
Em lại cứ về đây…
.
Ờ thích tìm một chút men say
Tôi sẽ chở em ra quán
Chén rượu như cuộc đời, đôi lúc khiến người ta loạng choạng
Tôi sẽ đưa em về đến tận nhà…
.
Ờ nếu sau những tâm sự vừa qua
Em vẫn muốn siết tay tôi thật chặt
Và hỏi lại tôi thấy gì qua ánh mắt

Ờ,… trăm năm rồi sỏi đá vẫn cần nhau…

(sưu tầm)

Ờ thì em ném cuộc tình trên khung cửa
Chói chang quá, héo khô mất rồi
Rồi hỏi rằng cuộc tình ấy nay đâu
Ờ,… vết hằn trên khung cửa mà thôi