Bước vô công ty sáng nay tôi được người bạn báo tin nhà văn Sơn Nam vừa mất. Chợt buồn… Vậy là ông già Nam Bộ đã ra đi.
Từ thuở nhỏ tôi đã say mê biết bao câu chuyện của ông, bắt đầu là bài học từ trong trường phổ thông Bắt sấu rừng U Minh Hạ, Hương rừng Cà Mau, rồi Chim quyên xuống đất, và quyển sách làm tôi say mê “Chuyện xưa tích cũ”… Lớn lên tôi tìm đọc nhiều hơn về những nghiên cứu của ông về vùng đất Nam Bộ thân thương quê tôi, những quyển sách như Lịch sử khẩn hoang miền Nam, Cá tính miền Nam,… chắc không ai có thể viết hay hơn ông, bằng giọng văn mộc mạc ông đã thổi cái hồn của người miền Nam vào từng câu chữ.
Ông đã ra đi, ông già Nam Bộ đã trở về với đất mẹ…
Cô bạn thân đã hứa hôm nào đó sẽ dẫn tôi đi gặp ông, tôi đã mong được gặp ông một lần, giờ thì không còn cơ hội nữa rồi. Văn đàn Việt Nam mất đi một cây đại thụ, một phong cách rặt Nam Bộ, khảng khái mà chân thật…
Một số hình ảnh về Trại Mát:
Trại Mát là một trong những vùng canh tác rau chính của Đà Lạt, tuy nhiên nơi này ít được biết đến vì không phải là điểm du lịch.
Ruộng rau ở đây người ta trồng ven các sườn đồi, nếu may mắn đến đúng dịp các luống rau bắt đầu lên, chúng ta sẽ thấy được tầng tầng lớp lớp những màu xanh.
Tấm ảnh này tôi chụp đúng lúc có một đám mây bay qua, tạo nên những khoảng sáng tối trên vườn rau.
Sáng nay ngồi uống cà phê với anh bạn – hiện cũng đang là Marketing Manager cho một công ty – anh ấy kể với tôi rằng thường bị CEO hỏi khi đề xuất làm Online Marketing: “Anh không thấy đâu là hiệu quả khi phải chi hàng trăm triệu mỗi tháng cho những hoạt động online mơ hồ?”. Và anh bạn tôi than phiền rằng mỗi lần như thế lại phải cật lực ra sức để chứng minh cho CEO những lợi điểm của eMarketing.
Với tôi khi một CEO đặt câu hỏi như vậy, tôi nghĩ Marketing Manager của anh ấy đang trong tình thế nguy hiểm, họ đang bị vứt ra chiến trường mà không có súng và cũng không có hậu phương ở phía sau. Do đó nếu là tôi, tôi sẽ không ngồi chứng minh, những gì tôi có thể nói là:
75% là con số mà một website sẽ đánh mất lượng khách hàng tiềm năng nếu không làm SEO, PPC… Liệu anh sẽ muốn mất nó?
Câu hỏi là ai sẽ muốn website của mình ngày hôm nay ít visitor hơn ngày hôm qua?
Cả thế giới đang phăng phăng đi tới để làm việc này, anh đang do dự có phải đơn giản là một sự bất động?
Khi triển khai một campaign, traffic sẽ tăng, đó là điều chắc chắc vì bất kỳ campaign nào cũng đều cơ bản dựa trên những kết quả research, survey… Vấn đề là tăng như thế nào? Và tracking thế nào.
eMarketing hiện tại vẫn chỉ chiếm một chi phí rất nhỏ so với tổng chi phí Marketing, với một một chút nhạy bén ta có thể tính ra mức độ hiệu quả của nó.
Vậy, thay vì đặt một câu hỏi ấy, CEO nên đặt những câu hỏi khác hợp lý hơn:
Cho tôi thấy kết quả estimate sẽ đạt được, và cho tôi thấy anh sẽ làm thế nào để đạt được những kết quả đó.
Anh sẽ report kết quả cho tôi như thế nào?
Cho tôi thấy cách anh tracking trong campaign, và cách review/điều chỉnh trong từng giai đoạn.
Đọc được đoạn này trong bài phỏng vấn của BBC với Jack Ma – sáng lập Alibaba.com. Khi ông được hỏi về cách mà một công ty kinh doanh lĩnh vực internet hành xử trong một xã hội Cộng Sản, nơi mà thông tin luôn được xem là nhạy cảm.
“…tôi luôn tin rằng internet là một điều mới mẻ với tất cả các chính phủ, chứ không riêng gì chính phủ TQ đâu. Và là một doanh nhân, công việc của anh không phải là nhận việc từ chính phủ, mà là phải đi gặp họ, giải thích internet là gì, thương mại điện tử là gì, anh có thể giúp đỡ được gì. Thế nên một phương châm nữa tôi tự đưa ra cho mình là ‘Yêu chính phủ thì được, đừng cưới người ta làm gì’ – tức là có thể nói, giảng giải cho họ nhưng đừng làm ăn với họ…”
Nghe cũng hay hay, ghi lại vào sổ tay như một phương châm nữa.