Yearly Archives: 2007

Vô tình hay vô tâm?

Mấy hôm nay nói Vàng Anh thì ai cũng biết,…
Nhưng… có được mấy ai biết cũng cùng trong thời điểm này, Trung Quốc đang bắt đầu triển khai bán tour du lịch ra quần đảo Hoàng Sa

Ngay từ đầu tôi đã không quan tâm đến việc của cô gái đó – không đáng để phải quan tâm – và cũng không định viết bất kỳ điều gì liên quan đến việc đó. Nhưng càng ngày càng quá.

Cảm xúc lúc này cũng giống lần tôi nghe tin về thác Bản Giốc. Đám đông đó, họ đang vô tình hay vô tâm? Tin tức về Vàng Anh thì tràn ngập các báo, đài truyền hình quốc gia tổ chức hẳn một chương trình, nghe đâu là để chia tay gì đó. Trong khi những tin tức như thế này thì chỉ tìm thấy trên các mặt báo nước ngoài. Dẫu biết rằng mình là nước nghèo, nhưng nghèo không có nghĩa là phải hèn!

Buồn và giận… cho một sự vô tình đến vô tâm!

Philippines – Sales Manager Meeting

0

Đây là lần đầu tiên mình đến đất nước này. Cũng khá nhiều cảm xúc. Ghi lại chia sẻ với mọi người…

Hàng năm Sony đều tổ chức một cuộc họp tên là Sales Manager CCM Meeting. Đây là cuộc gặp mặt của tất cả các đại diện của các công ty con thuộc Châu Á Thái Bình Dương do SMAP (Sony Asia Pacific) tổ chức. Năm ngoái hội nghị này được tổ chức ở Malaysia, năm nay thì SMAP chọn Philippines là nước đăng cai.

Những cảm nhận ban đầu

Mình đến Philippines trên một chuyến bay chiều. Do bay ngược chiều quay của trái đất nên lượt đi sẽ lâu hơn lượt trở về. Chuyến bay khởi hành lúc 2h40 chiều và dự kiến đến Phi là 7 giờ.

Máy bay hạ cánh xuống Manila là hơn 7 giờ tối, ra đến cổng thì gặp người của khách sạn đến đón. Nghe nói lần này đi mình sẽ được ở một trong những khách sạn sang nhất của Manila – Diamond Hotel

Ngồi trên xe về khách sạn nhìn ra ngoài, có 2 ấn tượng, thứ nhất là đường xá Manila có vẻ tối tăm hơn đường xá Sài Gòn, số lượng đèn đường cách xa nhau và góc tối khá nhiều. Ban đầu cứ nghĩ là do sân bay nằm ở ngoại ô, nhưng khi vào thành phố thì vẫn thế. Thứ 2 là loại xe chở khách, một loại xe đặc trưng của Philippines, nhìn kỹ hơn thì đây có vẻ là loại xe Jeep quân sự của Mỹ ngày xưa được chế tạo lại nới thêm một thùng dài phía sau, ghế ngồi như dạng xe Lam của Việt Nam khi xưa, loại xe này chắc là phương tiện công cộng chủ yếu của Phi, do số lượng chạy ngoài đường rất đông.

Thời gian mình ở Phi thì bên ngoài đang có một số biến động, bất ổn về an ninh. Do đó trước khi vào cửa khách sạn, phải qua đến 3 lớp an ninh. Hành lý được chó nghiệp vụ dò mùi và đưa sang máy quét, bản thân mình cũng phải đi qua một cổng an ninh điện tử và sau đó là kiểm soát sơ bộ bằng thiết bị phát hiện bom. Nhưng đó chỉ là một số bất tiện ban đầu, còn lại thì mình hoàn toàn hài lòng về cách phục vụ ở đây.

Khách sạn ở đây có cung cách phục vụ tốt hơn ở các nước khác mà mình đã từng đến. Ngay từ khi xe rẽ vào khuôn viên, anh bảo vệ đã cúi đầu chào, mặc dù kính xe đen, anh ấy không hề nhìn thấy mình bên trong. Tất cả nhân viên đều được huấn luyện với nụ cười thường trực trên môi, ngay lối vào thang máy cũng có người đứng trực chỉ để làm một việc là chào khách và hỏi phòng để ấn nút dùm khách. Và tất cả mọi nhân viên từ cấp cao đến cấp thấp, bất cứ khi nào thấy mình đều cúi đầu chào rất trân trọng.

Sau khi nhận phòng, mình cùng vài người nữa đi ra một quán ăn ở phía sau khách sạn – một dạng giống Pizza Hut ở VN. Ngồi ăn đỡ một miếng Pizza dằn bụng, nhìn xung quanh thì hóa ra trong quán đa số đều là dân Sony, đoàn của Sony Thái, Sony Vùng Vịnh, Sony Indo… gặp nhau bắt tay chào hỏi qua loa rồi mạnh ai nấy ăn sau đó tranh thủ về phòng tắm rửa nghỉ ngơi.

4
Có một mình, 2 giường, lãng phí

3
bàn làm việc trong phòng

2
chuối

Đứng trên phòng nhìn ra mới nhận thấy ngay bên cạnh khách sạn của mình là một bãi biển dài rất đẹp, định bụng hôm sau sẽ đi lang thang xem nhịp sống ở đây thế nào…

Họp, họp và… họp

Hôm sau là ngày bắt đầu Meeting, sáng xuống ăn sáng, ngày đầu tiên tưởng là sẽ được thưởng thức món gì độc đáo, nhưng xuống sảnh thì lại thấy ngay “tiệc buffet Vietnamese Foods”. Ôi trời… thôi tự an ủi là hôm sau thưởng thức đặc sản Philippines vậy.

Ăn sáng xong là bắt đầu vào phòng họp, sếp Nakai lên phát biểu, vẫn phong cách bụi đời pha lẫn một chút “giang hồ” lâu nay, dù ông là Tổng của SMAP – cai quản toàn bộ khu vực Châu Á TBD. Năm nay có thêm một số nhân vật lớn từ Tokyo sang dự.

1
chụp trong giờ giải lao tại bàn

Những ngày sau đó thì toàn họp và họp. Các công ty con lên chia sẻ những campaign đã tiến hành thành công tại nước mình, rồi workshop, team-build… nói chung là đủ mọi thể loại họp trên đời. Ăn uống thì suốt ngày đều là buffet, những món ăn đầy dầu mỡ, ăn một hai ngày còn chịu nổi, sang đến ngày thứ 3 thì ngán đến tận cổ, dù mình không phải là dạng kén cá chọn canh.

5
Tiệc tối

Còn ý định đi lang thang để cảm nhận Philippines về đêm cũng hoàn toàn phá sản. Một tối mình định xách máy ảnh xuống để đi dạo phố bấm vài tấm. Nhớ lời Habasan dặn là ở Phi tình hình an ninh khá tệ, không được như ở VN nên tạt qua Receiption hỏi thăm:

Cô tiếp tân tươi cười chào:
“Xin lỗi, tôi định đi ra ngoài dạo phố một chút, liệu ở đây có an toàn cho một người nước ngoài đi dạo vào giờ này không?”
Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi quay sang hỏi một đồng nghiệp khác, sau đó lại suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Thưa ngài, có lẽ tốt hơn ngài nên ở lại phòng”

Có lẽ cũng khó khăn lắm khi cô ấy nói thế, vì nói thế đồng nghĩa với việc cô ấy làm mất hình tượng về đất nước mình. Nhưng vì an toàn cho khách là trên hết. Cộng thêm vài ngày qua nghe nói tình hình ở Phi khá bất ổn – do đó nên mình cũng không dám mạo hiểm. Thế là suốt thời gian ở Phi, mình không một lần ra khỏi khách sạn, trừ những lúc đi chung với đoàn ra ngoài dự tiệc.

Ngày cuối – Market Visit

Đến ngày cuối cùng mình mới được thả ra bên ngoài, khi đoàn tổ chức một chuyến đi tham quan gọi là Market Visit – một dạng đi để thăm thị trường và tham khảo cách trưng bày shop-front các cửa hàng Sony ở Phi. Về phần shop-front thì thú thật là mình không ấn tượng gì lắm, nó
i chung là không hơn gì ở Việt Nam, nếu không nói là có phần tệ hơn. Nghịch lý là doanh số bán của Sony Phi rất cao, chứng tỏ thị trường ở Phi mãi lực rất lớn.

8

Đó là về phần nhận định công việc, còn về cá nhân thì từ hôm đến Phi đến giờ, đây là lần đầu mình được đi ra ngoài. Theo cảm nhận của mình thì Phi cũng không khác gì lắm so với Sài Gòn, nhà cửa cũng thế, có phần lụp xụp hơn, có điều phong cách nhà cửa ở đây hơi thiên về kiểu của Tây Ban Nha hay Mêhicô hơn.

6
loại xe đặc trưng của Phi

Duy có phần đường xá thì theo mình là hơn hẳn Việt Nam, đường rất rộng rãi, cầu vượt khá nhiều, số lượng xe hơi vẫn chiếm đa số hơn xe máy – tuy nhiên vẫn không tránh khỏi khá nhiều kẹt xe.

Sau khi Market Visit trở về khách sạn họp bế mạc và sau đó là tiệc tối cùng với Sport Tournament, năm nay có Bowling và Billard. Cả đoàn vào một Plaza dạng như Diamond Plaza nhưng lớn hơn, SMAP đã thuê trọn khu đó nên mọi người có thể thoải mái tham gia mọi thứ mình muốn.

Bowling Tournament thì mình nằm chung đội với sếp Nakita, Eric và Jimmy. Cuối cùng cả đội không được giải, nhưng vớt vát lại thì Eric được giải nhì cá nhân, lại nhậu…

7
Bowling Tournament

Sau đó về khách sạn, làm thủ tục checkout do sáng hôm sau mình bay chuyến rất sớm: 6h – do đó phải ra sân bay lúc 4h.

Kết thúc một chuyến đi, thu được khá nhiều kinh nghiệm về quản lý, về kỹ năng, và thêm một cảm nhận mới về một đất nước mới…

Hẹn nhau năm tới tại New Zealand!

New car!

Sau một thời gian gian nan vật vã tìm mua xe, cuối cùng mình đã hoàn thành xong mọi thủ tục để rước được “vợ hai” về.

Ông bà có câu: “Thức đêm mới biết đêm dài, Nuôi con mới biết công lao mẹ thầy”, từ câu này mình suy ra thêm 1 vế nữa “Mua xe mới biết gian nan đi tìm”.

Tổng cộng số xe mà mình đi xem, hẹn xem, từ chối… khoảng gần 20 xe. Đến mức có lúc chán chẳng muốn tìm nữa, định mua quách xe mới.

Nhưng đúng là duyên số, một hôm anh V. bỗng gọi điện hỏi là đã mua xe chưa? Anh ấy đang có ý định bán chiếc anh ấy đang đi để đổi lên Camry 2007. Mình và anh V. quen nhau đã khá lâu, cùng nhau sinh hoạt trong một câu lạc bộ Ô tô. Mình biết cái xe anh ấy đi từ lúc mới mua cho đến giờ. Trong hội anh là người nổi tiếng đi xe kỹ lưỡng, bảo trì luôn theo đúng định kỳ.

Do đó khi nghe anh định bán xe mình như người đang buồn ngủ gặp chiếu manh, giá cả được quyết định chỉ sau vài cú điện thoại. Và sau đó tiến hành mọi thủ tục.

Thời gian chờ đợi lâu là do hãng Toyota hẹn đến tận cuối tháng 8 mới giao xe cho anh. (Camry 2007 hiện tại đang hút hàng, ai muốn mua làm hợp đồng xong xuôi phải đợi đến tận đầu năm sau mới có xe). Anh V. do nôn có xe trước nên chi thêm 2000 nữa để được lấy xe sớm hơn.

Sau thời gian mòn mỏi đợi chờ, cuối cùng cũng rước được xe về dinh. Xin phép chia sẻ với mọi người dung nhan em nó:

Ngoại thất

Đèn bi-Xenon + Projector (thấu kính)

Nội thất

- Kính Vkool Gold Dust: có tác dụng khi đậu ngoài trời nắng chỉ cho ánh sáng qua, không cho bức xạ nhiệt đi qua, nên không nóng.
- Nội thất bọc da nhập.

Âm thanh và hình ảnh:

Do rất thích nghe nhạc nên phần này là một phần quan trọng với mình.
6 loa Infiniti + Sub Woofer Infiniti (gắn ở cốp sau) + 2 Ampli Sony (nằm dưới ghế nên không thấy )

- Màn hình để xem phim

- Cảm biến lùi
- Màn hình điều khiển cảm ứng
- Đầu DVD/MP3 Sony

Xe có thể còn chưa hoàn chỉnh, nhưng quan trọng là mình thấy hài lòng với sự lựa chọn này

Trở lại Singapore

Xin chào mọi người, cả một thời gian dài Hiếu không update blog và trả lời tin nhắn được. Thời gian vừa qua cứ đi miết, hết việc này đến việc khác, mãi đến tối hôm nay mới “lếch thếch” về được ngôi nhà yêu dấu. Hiếu vừa trở về từ Singapore, chuyến đi cuối cùng kết thúc một loạt những việc nối tiếp là việc. Bắt đầu lúc này rãnh được đến ngày 20 rồi lại phải lên đường đi Philippines.

Chẳng biết kể gì với mọi người, đi toàn họp hành nên cũng không chụp hình được nhiều. Thôi thì chia sẻ với mọi người cảm giác của lần trở lại Sing này.

Chính xác là từ ngày trở về Việt Nam cũng có vài lần quay trở lại, nhưng những lần ấy toàn đi công việc kiểu chớp nhoáng, chẳng có thời gian đi đâu. Lần này thì tuy công việc cũng nhiều nhưng do ở lâu nên có được chút thời gian đi thăm lại một số nơi. Thôi, xem như lần này là lần quay trở lại chính thức vậy (để dễ viết )

Do đi công tác cho công ty nên được dùng toàn những dịch vụ hạng sang mà nếu đi một mình chắc không bao giờ dùng: bay bằng Singapore Airlines (giá vé khứ hồi gần $700), ở khách sạn 5 sao (cái gì cũng mắc, không biết có ai ở khách sạn 5 sao nhưng toàn ra đường tìm mì ăn như mình không nữa )

Cảm xúc khi quay trở lại Sing lần này vẫn là ấn tượng của lần đầu đến đất nước này 7 năm trước – Sạch và Xanh (người Sing họ gọi là “Green and Clean” và họ rất tự hào về điều này). Toàn thành phố đi đâu cũng có cây xanh, bóng mát. Cứ nhìn đường phố của họ mà tội nghiệp cho dân mình cứ ngày ngày phải hít không biết bao nhiêu là bụi bặm vào phổi.

Thời gian ở đây chủ yếu mình đi họp để bắt đầu triển khai một dự án mới về Web Marketing mà văn phòng vùng triển khai xuống các công ty con. Đó là một dự án quy mô rất lớn, độ phức tạp và tự động hóa cao, cũng vì thế mà dự án rất hay, có nhiều thử thách và học hỏi được nhiều (do yêu cầu bảo mật nên khi nào được dịp công bố mình sẽ giới thiệu dự án này kỹ hơn).

Nhìn cái agenda họp dài lê thê như cái sớ táo quân, khối lượng công việc mỗi ngày cần thảo luận rất nhiều. Sáng là phải lên công ty và bắt đầu họp từ 9 giờ đến khi nào xong toàn bộ thì thôi.

Thời gian ở Sing, mình cố tìm cách liên lạc với anh Long, người hiện đang sinh sống và làm việc ở Sing. Anh đang làm vị trí khá cao một công ty tư vấn giải pháp ERP. Do anh đổi địa chỉ, điện thoại, nên liên lạc mãi mới ra được thông tin của anh. Sau khi gọi cho anh thì biết là ngày hôm sau anh Nam – cũng là một người trong nhóm xưa, hiện đang làm cho Adobe – cũng chuẩn bị sang công tác ở Sing. Một dịp đặc biệt để 3 anh em được gặp lại nhau.

Ngày hẹn đã có, mong chờ nôn nao lắm… Cuối cùng rồi cũng đến chiều ngày hôm đó, anh Long đến khách sạn chở mình rồi 2 anh em sang khách sạn anh Nam rước anh ấy. Mấy anh em tay bắt mặt mừng, chỉ thiếu có ôm nhau khóc thôi chứ tình cảm vẫn y như xưa không thay đổi chút nào .

Mấy anh em rủ nhau đi ăn hải sản, trong lúc trò chuyện bỗng anh Nam nhắc về một kỷ niệm đáng nhớ…

Chẳng là thời gian khi sống ở Sing, anh em thường tự nấu nướng để tiết kiệm. Mình nhỏ nhất nên các anh phân cho nhiệm vụ đi chợ, trong nhóm có anh Thành nấu ăn rất ngon. Có một dạo do cần mua mấy thiết bị để làm một dự án, mấy anh em không ai còn trong túi đồng nào, móc đi móc lại mãi được tờ 5 đô la. Mà ở Sing cầm $5 không cách nào mua được thức ăn. Mấy anh em quyết định đi ăn thiếu ở một quá mì quen trong khu China Town – đó là lần ăn chịu duy nhất trong suốt thời gian ở Sing của mấy anh em. Và để ghi nhớ cái ngày hôm đó, mấy anh em quyết định xé tờ $5 ra thành 5 mảnh, mỗi người giữ một mảnh và hứa với nhau sẽ giữ mãi góc tiền ấy.

Quay lại lần gặp gỡ lần này, anh Nam bất ngờ yêu cầu mọi người cho xem cái góc của mình. Không ngờ cả 3 anh em đều còn giữ nguyên vẹn. Tự nhiên ai cũng im lặng, không ai nói nhưng mình biết các anh cũng đang nhớ về khoảng thời gian đáng nhớ ấy.

Ăn tối xong 3 anh em mua mấy chai bia rồi ra vịnh ngồi chơi đến tận khuya mới chia tay nhau về.

Giờ mỗi người một chân trời, không biết đến khi nào 5 anh em mới có dịp được gặp nhau đầy đủ.

Một đêm thật tuyệt…

Qua miền nắng gió

Vừa rồi tôi có chuyến lang thang cùng một số anh em ở Phan Rí, một dải đất khô cằn và khắc nghiệt của miền Duyên Hải nước ta. Thời gian không nhiều để có thể hiểu hết về cuộc sống và con người nơi đây, tuy nhiên cũng kịp để ghi lại một số hình ảnh chia sẻ với mọi người.

Buổi sáng sớm ra Gành Son uống một ly cà phê và ngồi nhìn mặt trời lên để cảm nhận được quê hương tuy còn cơ cực nhưng đẹp vô cùng.

+ Bình Minh Gành Son

Bình minh Gành Son

Một góc khác Gành Son

Sáng Gành Son

Cách làm gốm của đồng bào người Chăm ở đây cũng khác với những vùng miền khác , trước tiên người ta nặn gốm rồi chất củi đốt lộ thiên bên ngoài – chứ không đốt trong lò như các vùng khác.

+ Bà mẹ Chăm

_MG_3834

Đốt gốm

Đốt gốm

Dừng xe lại ven đường và thấy các em bé đang chăn trâu.

Chăn trâu

Và những đồi cát trải dài như sa mạc.

Đồi Cát

Những chuyến đi trên mảnh đất đầy nắng gió này cho tôi một cảm nhận về người dân nơi này còn nghèo, đa số lệ thuộc vào biển và một vài loài cây trồng. Họ nghèo lắm, nhưng tình cảm của họ thì chứa chan đầy tràn…