Monthly Archives: May 2007

Xin lỗi! HSBC

Hôm nay là ngày cuối để gửi trả bản hợp đồng của HSBC. Chỉ còn một bước này nữa – ký vào là tôi sẽ trở thành thành viên của HSBC. Nhưng từ hôm cầm bản offer đến nay, suy nghĩ mãi, cân nhắc tới lui tôi vẫn lưỡng lự.

HSBC đã đưa ra một bản offer có thể gọi là offer vàng dành cho một người đi làm công ăn lương như tôi: lương khá tốt, các phúc lợi khác rất cao, được mở tài khoản riêng ở Anh, lương sẽ nhận 1 phần ở đây và số còn lại sẽ được chuyển vào tài khoản này, đặc biệt là mức thưởng nếu đạt được target.

Sang HSBC là tôi đầu tư cho tương lai, trong 5 năm nữa thị trường ngân hàng sẽ phát triển rất nhanh do đất nước đang hội nhập, WTO đã vào và việc phát triển ngành ngân hàng là điều chắc chắn, khi đó nhân lực ngân hàng sẽ rất thiếu, đặc biệt là những người làm về Thương Mại Điện Tử và Internet Banking.

Như lời anh Danh, một người bạn: “5 năm hoặc 10 năm nữa, với từng ấy năm kinh nghiệm làm cho HSBC trong lĩnh vực này – Hiếu sẽ trở thành một dạng thú quý hiếm”.

Đó là suy nghĩ chính khiến tôi có ý định sang HSBC.

Nhưng…

Ở lại Sony, tương lai tôi cũng không tồi, lĩnh vực mà tôi đang quản lý đang bắt đầu phát triển mạnh. Tập đoàn đang triển khai một dự án rất lớn nhằm liên thông tất cả các hệ thống Sony Style, My Sony… Và các công ty trên thế giới đều phải đồng loạt triển khai dự án này.

Hiện tại tôi là người duy nhất trong công ty hiểu rõ tường tận về dự án này, sau khi triển khai xong. Chắc chắn thương mại điện tử sẽ được đẩy mạnh hơn rất nhiều. Kết hợp với sự hội nhập của đất nước. Nó sẽ trở thành một trong những kênh bán hàng chính của Sony ở Việt Nam. Và lẽ dĩ nhiên, với những kinh nghiệm có được, tôi cũng sẽ trở thành một dạng “thú quý hiếm”.

Lúc nào cũng vậy, sự lựa chọn nào cũng phải có hy sinh trong đó. Và bản thân chúng ta phải chọn ra con đường hợp lý nhất cho bản thân.

Sau thời gian cân nhắc, cuối cùng tôi đã chọn ở lại Sony. Vì lý do lớn nhất là: Vxix

Chính Vxix mới là mục tiêu lớn nhất, và hiện tại nó cũng là nguồn thu nhập chủ yếu của tôi. Ở lại với Sony, tôi còn có điều kiện phát triển Vxix, nhưng với HSBC điều này sẽ rất khó.

Vxix đang trên đà đi lên, chúng tôi đang có rất nhiều cơ hội ở phía trước. Nên dĩ nhiên, nếu bảo tôi phải từ bỏ Vxix thì chắc chắn là không.

Tôi đã gửi lại bản offer cho HSBC kèm theo một thư từ chối.

Quyết định nào cũng chỉ là tương đối và không ai biết trước được tương lai, nhưng tôi tin mình đã quyết định đúng.

Dù sao qua quá trình phỏng vấn dài lê thê, HSBC đã cho tôi thấy đây là một tổ chức rất chuyên nghiệp, vì thế tôi sẽ “Highly Recommend” nếu bạn có một cơ hội làm việc cho HSBC.

Xin lỗi HSBC, cám ơn vì tất cả! Hy vọng một dịp khác hợp tác.

Web 2.0 – định nghĩa và nhận dạng

Vừa rồi có một người hỏi tôi vài câu hỏi về Web 2.0, nhận thấy có một số người vẫn còn nhiều ngộ nhận về vấn đề này nên tôi viết lại bài này.

Thế nào là Web 2.0?

Khá nhiều người hiểu sai vấn đề ngay từ gốc, thật ra Web 2.0 đơn giản chỉ là một khái niệm, nhiều người lầm tưởng kỹ thuật Web 2.0 chính là Web 2.0, nhưng theo tôi thì không phải. Web 2.0 về cơ bản là tập trung các ứng dụng từ máy local lên một nền chung là internet, nói cách khác Web 2.0 thay đổi cách làm việc đơn lẻ từ máy local lên cách làm việc tập trung trên Internet. Các trang (hoặc có thể gọi là ứng dụng) như Google Calendar, Google Docs… là một ví dụ.

Về kỹ thuật Web 2.0 tối ưu hóa những kỹ thuật hiện có như XHTML, XML, JS, CSS…, (những kỹ thuật này đều có trước khi Web 2.0 ra đời), để đáp ứng được yêu cầu ở trên.

Tôi đã từng gặp một số người rất hùng hồn tuyên bố chính AJAX là Web 2.0, đó là một sự hiểu sai trầm trọng.

Tóm lại Web 2.0 là một khái niệm chứ không phải là một kỹ thuật. Cái khác cơ bản giữa Web 2.0 và Web truyền thống chính là ở cấu trúc thông tin:

- Ở Web truyền thống, thông tin được người Admin đưa ra, và truyền đạt xuống cho người xem / các trang báo điện tử ở Việt Nam hiện nay là một dạng đó.

- Ở Web 2.0, thông tin do chính những người xem tạo ra, ví dụ chính ở 360 này, tất cả thông tin đều do người dùng tạo nên, hoặc flickr, tất cả đều do người dùng tạo nên. Người admin chỉ tạo nên một cấu trúc thuận tiện nhất cho người dùng làm việc đó.

Đó chính là điểm khác biệt về định nghĩa, về cấu trúc thông tin, đáp ứng được yêu cầu này rồi mới xét đến yếu tố kỹ thuật.

Làm thế nào để nhận dạng Web 2.0?

Về kỹ thuật, những yếu tố cốt lõi của kỹ thuật Web 2.0 theo tôi cũng chỉ là để đáp ứng được những yêu cầu về định nghĩa Web 2.0.

Trước hết đó là tốc độ thực thi, ở các trang Web 2.0, tốc độ thực thi sẽ nhanh hơn rất nhiều so với Web kiểu cũ, nó tối ưu hóa luồng dữ liệu, khi nào đóng khi nào truyền, và truyền ở nền khi người dùng đang thực hiện một tác vụ khác. Còn ở kiểu cũ, dữ liệu chỉ truyền đi khi có lệnh của người dùng, sau đó server xử lý và truyền ngược lại cho người dùng, dẫn đến tốc độ sẽ chậm.

Sâu hơn một tí về kỹ thuật, đó là cách cấu trúc HTML, ở Web 2.0 tuân theo chuẩn XHTML, còn Web 1.0 thì theo chuẩn HMTL thuần. Ngoài ra còn một điểm khác biệt cơ bản khác mà rất nhiều người thường hiểu sai. Đó là:

+ Ở Web 1.0 thì Table giữ vai trò định dạng chính, Table có thể bao Div, bao các format khác.

+ Còn ở Web 2.0, chính Div giữ vai trò cấu trúc, Div có thể định dạng, hoặc Div cũng có thể bao Table. Chính điểm này là điểm các Web Developer khi mới bắt đầu Web 2.0 thường hiểu sai. Thật ra có thể dùng Div để bao Table, miễn sao đáp ứng được yêu cầu truyền dữ liệu, chứ không bắt buộc tất cả phải được định dạng bằng Div. Thật ra nếu làm tất cả bằng Div, công việc sẽ vất vã hơn rất nhiều.

Có thể tài liệu để tham khảo Web 2.0 ở đâu?

Có, rất nhiều, và tất cả đều trên Google, chỉ cần gõ một key word vào google, lượng tài liệu đủ đển đọc cho đến khi thế giới phát triển đến Web 5.0

My work space

Hôm nay rãnh rỗi, sẵn có cái máy chụp hình, ngồi chụp cái góc làm việc thân quen giới thiệu với mọi người.

(click vào hình để zoom lớn hơn)

table1

Trước tiên phải kể về văn hóa của Sony trước. Dù Sony Sing, Sony Thái thậm chí Tokyo, các văn phòng của Sony đều không chú trọng đến hình thức, trừ các khu vực phòng họp, sảnh tiếp tân, phòng khách, còn trong văn phòng làm việc thì mọi người không bị gò bó là phải thế nào, miễn sao góc làm việc cho nhân viên thấy thoải mái là được. Ở Sony Việt Nam chỉ trừ phòng CEO và Phó Tổng, còn lại các sếp dưới, không ai có phòng riêng cả, tất cả đều ngồi như nhau, và không ngăn partion như những văn phòng khác, nói chung là nhìn không được sang trọng như mọi người vẫn hình dung về Sony đâu, văn hóa Sony là vậy – được giải thích là làm như vậy để tạo không khí thân thiện trong nội bộ với nhau

Trong công ty mình xài 2 máy, 1 máy desktop và 1 laptop, laptop thì đa số để check mail, làm propose, làm PowerPoint. Chắc mọi người sẽ thắc mắc tại sao là Dell chứ không phải Sony Vaio. Ở Sony Việt Nam, đa số do đi công tác nhiều nên mọi người chuộng dùng IBM và Dell hơn, yếu tố nồi đồng cối đá và gọn nhẹ là hàng đầu, còn Vaio do mắc tiền nên chỉ có các sếp lớn mới được cấp.

Ở Góc bên trái có một cái thẻ mà mình treo bên kệ hồ sơ, đó là cái thẻ chứng nhận thành viên đã tham dự chuyến đi Caravan của hãng Mitsubishi và hội Auto Sài Gòn vừa tổ chức, thấy hay hay và hơi tự hào nên treo đó, mỗi khi làm việc nhìn vào để nhớ lại một chuyến hành trình đáng nhớ.

Ngay dưới cái chân màn hình, cạnh hộp card visit có 1 cái thẻ màu đỏ, đó là thẻ “You’re my star” – một giải thưởng trong nội bộ của Sony. Khi giúp đỡ nhiều người trong công ty, bạn sẽ được nhận giải thưởng này, có thể dùng thẻ đó để lên phòng nhân sự nhận một món quà.

Trước mặt lúc nào cũng có một quyển sổ to, để ghi chép, tính toán, hay notes lại khi trao đổi điện thoại với người khác, bất kỳ ghi chú nào cũng có thể tìm lại được dễ dàng nhờ quyển sổ này, trước đây mình hay dùng giấy A4, nhưng nó dễ thất lạc. Rất khuyên mọi người nên dùng một quyển sổ như thế.

Àh, phía sau laptop là 3 chai nước suối, mình có một cái tật là khi làm việc thường hay quên uống nước. Hôm rồi trong đợt khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ bảo có dấu hiệu bị bệnh, phải thường xuyên uống nước hơn. Bây giờ thì đặt mục tiêu mỗi ngày uống hết 3 chai nước suối như trong hình, nhưng mà khi làm việc vẫn cứ quên uống mãi.

Cạnh 3 chai nước suối là 1 cái ly, ly này là kỷ niệm của một người bạn tặng, thường được dùng để chứa trà :)

Một góc nhìn khác:

table2

Trong ảnh này, ở phía sau là phòng họp của phòng Marketing, trong đó treo vô số những bức họa của các nhân viên trong phòng trong đợt thi làm poster.

Để có thời gian sẽ chia sẻ với mọi người góc làm việc ở nhà.

Khoảng trời riêng

Đã định viết một bài như thế này từ lâu, nhưng lại không có thời gian, đến hôm nay mới làm được, bài này tôi viết như để giới thiệu về một người bạn – một người bạn đặc biệt.

Gần như tuần nào cũng vậy – chỉ trừ khi đi công tác hay kẹt công việc gấp – còn lại tôi đều xuống Biên Hòa và đến nơi này.

Biên Hòa với tôi là một thành phố thanh bình, thành phố này tôi có rất nhiều kỷ niệm mặc dù đây không phải nơi tôi sinh ra và lớn lên. Ở đây tôi có một nơi, nơi mà từ ngày được biết – tôi đã xem nơi này như một góc riêng của mình, một người bạn mà tôi chỉ muốn giữ cho cho mình, không muốn chia sẻ với ai. Nghe có vẻ thật ích kỷ.

Nơi đây khi hoàng hôn xuống rất đẹp, góc tôi ngồi có cảm giác như đang ngồi ở mũi thuyền, ngay trên mặt nước mênh mông. Nếu vào những ngày mưa thì lại có một cảm xúc khác, rất buồn và yên bình…

Sau cả tuần vật lộn với giấy tờ, công việc và những toan tính… Được về lại nơi này, có cảm giác thật thanh bình, gạt được hết mọi bon chen ra khỏi đầu. Tôi đã chụp khá nhiều ảnh ở nơi này, nhưng vẫn chưa diễn tả được hết cảm xúc của mình – và có lẽ cũng sẽ chẳng bao giờ diễn tả hết.

Thật hạnh phúc khi nếu mỗi người chúng ta vẫn còn có những góc riêng như thế này để tìm về.

“Nothing Else Matter” by Piano

Đã nghe bài này qua rất nhiều cách trình bày, bằng rất nhiều nhạc cụ khác nhau nhưng Piano thì quả thật mới nghe lần đầu, một sự kết hợp rất lạ và điều quan trọng là nó nghe cũng khá hay.