Monthly Archives: April 2007

Cho một người vừa nằm xuống

nhạc sĩ: Trịnh Công Sơn

Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây
Đã vui chơi trong cuộc đời này
Đă bay cao trong vòm trời đầy
Rồi nằm xuống, không bạn bè, không có ai
Không có ai, từng ngày, không có ai đời đời
Ru anh ngủ vùi, mùa mưa tới trong nghĩa trang này có loài chim thôi!

Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn
Đất ôm anh đưa về cội nguồn
Rồi từ đó, trong trời rộng, đã vắng anh
Như cánh chim bỏ rừng, như trái tim bỏ tình
Nơi đây một lần, nhìn anh đến những xót xa đành nói cùng hư không!

Bạn bè còn đó, anh biết không anh?
Người tình còn đây, anh nhớ không anh?
Vườn cỏ còn xanh, mặt trời còn lên
Khi bóng anh như cánh chim chìm xuống!

Vùng trời nào đó anh đã bay qua
Chỉ còn lại đây những sáng bao la
Người tình rồi quên, bạn bè rồi xa
Ôi tháng năm, những dấu chân người cũng bụi mờ.

Anh nằm xuống, như một lần vào viễn du
Đứa con xưa đã tìm về nhà
Đất hoang vu khép lại hẹn hò
Người thành phố, trong một ngày, đă nhắc tên

Những sớm mai, lửa đạn
Những máu xương chập chùng
Xin cho một người vừa nằm xuống
Thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang…

My life

Nhận được lời mời viết bài về sự phát triển nghề nghiệp cho một tổ chức tư vấn nhân lực. Tôi đã viết bài này, nghĩ ít nhiều nó sẽ giúp ích gì đó cho sự định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ, tôi quyết định chia sẻ với mọi người.

Hôm nay là 5 năm ngày tôi trở về Việt Nam, nghĩa là gần 7 năm từ ngày bước chân đi làm.

Sau khi xong phổ thông (năm 2000), vì một số lý do tôi không thể tiếp tục học lên đại học. Tôi quyết định đi làm để phụ giúp gia đình, lúc ấy không hề nghĩ mình sẽ trở thành cái gì cả, đơn giản chỉ là được làm công việc mình thích và làm để không phải để ba mẹ nuôi nữa.

Tôi vào làm cho một cửa hàng bán máy tính ở khu Bùi Thị Xuân, công việc là lắp ráp máy kiêm luôn trông coi phòng internet cafe của họ. Lương thời gian này của tôi là 700 ngàn/tháng. Tuy vậy tôi chưa bao giờ xấu hổ khi kể về khoảng thời gian này.

Làm được vài tháng, qua thông tin từ một người khách đến dùng internet (có dịp tôi sẽ viết về câu chuyện này, đó là một câu chuyện khá thú vị), tôi biết được một công ty về Thương mại Điện tử (Dizyatec) đang có kế hoạch đầu tư vào Việt Nam trong lĩnh vực IT, tìm kiếm những tài năng trẻ để đào tạo và sau này làm việc cho họ. Tôi tìm hiểu rất nhiều sau đó và quyết định thử cơ hội.

Sau rất nhiều thử thách, cuối cùng tôi được chọn vào danh sách của Dizyatec – đợt ấy tổng cộng có 5 người được đưa sang Singapore, tôi là người trẻ nhất trong nhóm. Tôi đến Singapore vào khoảng tháng 9 năm 2000 với cam kết sau khi được đào tạo xong tôi sẽ làm việc cho Dizyatec Việt Nam tối thiểu 5 năm. Thời gian sống ở Singapore tôi sẽ có chỗ ở (5 anh em ở chung phòng), ăn uống và một ít chi phí cho tiêu xài – 500$S (số tiền này rất ít so với chi phí ở Sing).

Sau gần 2 năm vừa học, vừa làm việc cho Dizyatec. Tôi hoàn thành khóa học và trở về Việt Nam. Thời gian này ngoài việc học và làm việc bán thời gian cho Dizyatec Singapore, tôi còn tham gia một số hoạt động khác và có một số giải thưởng.

Trở về VN tháng 4 năm 2002 vào đúng lúc tình hình Dizyatec đang đi xuống, kế hoạch của họ gặp trục trặc gì đó với chính phủ Việt Nam, cuối cùng kế hoạch ở Việt Nam không thể thành hiện thực. Dizyatec cũng như Intel, IBM… và những công ty lớn khác khi đó đang có ý định đặt Việt Nam lên bàn cân cùng những nước khác, nhưng vì một số lý do về chính trị, họ đã chọn những nước khác, Intel chọn Malaysia, IBM chọn Trung Quốc, và Dizyatec chọn Ấn Độ.

Những người như tôi được đưa ra 2 sự lựa chọn, có thể ở lại Việt Nam và không phải giữ cam kết về đào tạo, hoặc theo họ sang Ấn Độ và được đảm bảo rất nhiều quyền lợi. Tôi và một người nữa (hiện tại đang làm chuyên gia ở khu công nghiệp Dung Quất) quyết định ở lại Việt Nam. Tôi quyết định như vậy vì không muốn để ba mẹ già ở nhà một mình. 3 người còn lại sang Ấn Độ, hiện giờ đa số đều thành đạt trong các tập đoàn lớn và mỗi khi có dịp đi nước ngoài tôi vẫn liên lạc với họ.

Dizyatec đi, tôi thành người thất nghiệp. 2 tháng sau tôi đầu quân vào Pyramid Consulting (Pyco) làm việc ở vị trí Web Designer, lúc này công ty chỉ mới là buổi ban đầu – khoảng 20 người – chứ chưa đồ sộ như bây giờ.

Làm việc tại Pyco 2 năm – đúng lúc Pyco đang đi lên. Tôi nhận được lời mời về cùng chung tay xây dựng Apova. Quyết định thử sức mình một lần, tôi chia tay Pyco để bắt đầu một thử thách mới.

Sau một thời gian xây dựng và phát triển, cuối năm 2005, vì nhiều lý do, Apova tan rã. Một lần nữa, tôi thất nghiệp.

Sau khoảng thời gian nằm nhà suy nghĩ, dày vò, trách móc, thất vọng… 2 tháng sau, tôi ngồi dậy và quyết định bắt đầu lại. Sau nhiều cuộc phỏng vấn, tôi đầu quân vào Sony, vị trí Web Marketing Officer. Thời gian làm việc tại Sony tôi đã triển khai nhiều dự dự án quy mô lớn, đa số dự án thành công (duy có một dự án thất bại thãm hại, nhưng với tôi nó là một bài học xứng đáng).

Tháng 3 năm 2007, khi đang làm việc tại Sony, tôi nhận được lời mời từ ngân hàng HSBC – đúng vị trí đang làm tại Sony – Web Marketing. Sau 5 vòng phỏng vấn, tôi được nâng lên vị trí cao hơn PR Senior Officier.

Còn một tháng nữa tôi sẽ chia tay Sony và sang HSBC (là ngân hàng thứ 3 thế giới, và là tập đoàn đứng hàng thứ 5 thế giới), hiện giờ ngồi đây viết những dòng này, nhìn lại bước đường đã đi, tôi ít nhiều tự hào, không phải tự hào về mức lương cao, không tự hào về vị trí công việc… điều tôi tự hào nhất đó là tôi đã luôn không ngừng phấn đấu.

Tương lai của tôi có thể chỉ là một người công nhân, một anh thợ ráp máy tính nếu không có sự miệt mài đó. Còn hiện tại tôi đã có nhà riêng, và tôi chuẩn bị đổi xe hơi, chưa thể gọi là thành đạt, nhưng đó cũng có thể gọi là một thành quả.

Sự miệt mài ấy không phải là vì tôi cần cù, không phải là vì tôi giỏi, mà theo tôi, điều quan trọng nhất đó là tôi đã chọn được đúng lĩnh vực mình yêu thích để dấn thân.

Vì vậy giờ đây khi có một bạn trẻ nào đó hỏi tôi nên chọn nghề nghiệp nào, tôi đều trả lời: Hãy chọn nghề nào mình thật sự yêu thích.

Có thể nghề đó không sang trọng, không giống mọi người, nhưng một khi đã yêu thích, sự miệt mài sẽ chỉ là một cuộc chơi. Thời gian ở Singapore, nếu không có niềm đam mê, không thể nào tôi có thể thức suốt 4 đêm liền để cùng các anh thực hiện một dự án quan trọng cho công ty (dự án này sau đó đã được ban lãnh đạo đánh giá rất cao).

Và con đường đại học cũng không phải là con đường duy nhất, tôi không khuyến khích bạn không học đại học, hay bỏ đại học. Nhưng một khi điều kiện kinh tế, điều kiện bản thân không đủ khả năng để học đại học, hãy mạnh dạn bước đi một con đường khác. Mọi con đường đều có thể dẫn đến thành công nếu chúng ta có đam mê.

8/3/2007

Cập nhật: Bài này viết từ những năm 2007, sau Sony tôi chuyển sang một số công ty khác, cuộc sống đã mang tôi đến rất nhiều chân trời mới trong công việc và sự nghiệp, hiện tại tôi đang là Giám đốc Điều hành mảng Digital cho một tập đoàn của Thụy Sĩ. Điều quan trọng là suốt chặng được hơn 5 năm ấy, tất cả với tôi đều là những điều tươi đẹp, mãn nguyện… Và một lần nữa, tôi cho rằng tất cả là do tôi đã may mắn được làm những việc mình yêu thích – trong bất kỳ vị trí nào tôi đã làm. Một dịp nào đó tôi sẽ chia sẻ về quãng đường sau bài viết này mà tôi đã đi qua.

Force YIM use another port

Tôi không phải là người hay chat, nhưng gần như thói quen khi vào công ty thường mở Yahoo lên để bạn bè có gì hay thì gọi, hoặc P8 có ăn nhậu gì thì hú… nói chung là có thì cũng không mấy dùng, nhưng không có thì cứ thấy thiếu thiếu khó chịu.

Trước nay IP của tôi là IP được đặc cách được dùng internet trực tiếp, không bị chặn port nào, tự nhiên gần đây, sau khi bên IS setup lại network thì vẫn mở hết, chỉ có điều port 5050 bị chặn, mà chẳng lẽ lại gọi điện kêu mở mỗi cái port 5050 (mà ai cũng biết là dùng để connect YIM). Thế là đành phải mày mò.

Nếu trường hợp của bạn là không thể connect YIM bằng No Proxy hoặc bằng bất cứ kiểu Proxy nào khác. Firewall with no proxy thì được, nhưng msg bị delay khủng khiếp, gần như là vô dụng.

Sau khi scan thử các port mà YIM có thể connect được, tôi phát hiện vẫn còn một port mở, đó là port 23.

Thử telnet vào cs32.msg.dcn.yahoo.com bằng port 23, yeah! connect được, vậy là rõ ràng 23 có mở.

Giờ công việc cần làm là ép Yahoo đi đường 23, trước đây ở phiên bản cũ, khi không connect được port 5050, YIM sẽ tự đi detect các port khác để xem port nào mở mà vào, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà ở những phiên bản gần đây (8.0.244), YIM chỉ dùng mỗi 5050.

Ban đầu tôi chọn hướng đánh lừa Yahoo, dùng FPipe để chạy nền, đón tất cả dữ liệu đi từ 5050 trên máy local, rồi hướng nó sang 23 của server.

Cú pháp như sau:

fpipe -l 5050 -s 5050 -r 23 43.94.1.254 

Âu kây, vậy là giờ nó đứng dưới nền hứng, giờ việc cần làm là set YIM sang proxy là localhost và đi port 5050. Connect được, chat được, nhưng mà bực mình cái là lâu lâu nó bị crash, chắc do viết không ổn định.

Lại phải quay sang cách truyền thống, bơi trong mớ config của YIM, xem chỗ nó giấu cái port config là ở đâu. Sau khi bơi lặn trong mớ config, cuối cùng tôi tìm ra chỗ nó để config là trong Registry:

HKEY_CURRENT_USER\Software\Yahoo\pager\Port 

Đóng YIM lại, sửa lại giá trị Hex là 17 (tương đương với 23 bên Decimal). Rồi Reconnect lại YIM. Done!!!

Giờ đã có thể vô tư dùng YIM.

Lưu ý: đừng chat quá nhiều trong giờ làm việc, tôi không chịu trách nhiệm nếu bạn bị mất việc vì có liên quan đến bài viết này

My final gear

Hôm nay vừa quyết định lấy về 2 ống kính:

  • Canon 50mm f/1.4 để thay cho ống 50mm f/1.8
  • Canon 100mm f/2.8 macro thay cho ống Tamron 90mm f/2.8 đang xài

Lý do chính tôi đổi sang Canon 100mm macro là Fulltime Manual và USM, còn 50mm f/1.4 thì thật ra đổi chủ yếu là vì không cầm lòng được , lý do chính là để từ nay về sau không lăn tăn nghĩ ngợi gì mỗi khi nghe đến ống 50mm nữa, bỏ ra 300 mấy chục đô để mua sự bình an sau này.

Lý do nghe có vẻ nhãm nhí, nhưng thật ra sau khi lấy ống về tôi thật hài lòng về nó, ống kính rất nét, không… phải gọi là cực nét, và bokeh thì tuyệt đẹp. Để khẩu 3.5 thì ảnh cho ra gần như hoàn hảo.

Vậy cuối cùng bộ đồ của tôi là:

  • Body Canon EOS KissN (350D)
    Đã nhiều lần định nâng cấp lên 20D (đã có lần mua 20D về nhưng sau đó bán đi), 30D thậm chí 5D, nhưng cuối cùng nhìn nhận lại, tôi vẫn thấy hài lòng với cái body 350D này vì khi bình thường muốn đi chụp gắn Grip vào nó cũng chắc tay chứ không đến nỗi, còn khi muốn nhỏ gọn trong trường hợp đi chơi thì tháo grip ra, máy trở nên rất gọn nhẹ (điều này thì các body kia không đáp ứng được). Và cuối cùng là với body này chất lượng ảnh vẫn làm tôi hài lòng, vậy nên cuối cùng tôi vẫn trung thành với 350D.

    >> CẬP NHẬT

  • Body Canon EOS 400D
    Mình vừa nâng cấp lên cái 400D thay cho 350D ở bên trên, lý do chính là cái màn hình của 400D lớn hơn, công nghệ khử bụi trên sensor cùng với lấy nét 9 điểm so với 350D. Có dịp tôi sẽ viết một bài review chi tiết hơn về 400D và sự nâng cấp này.
  • Canon 10-22mm f/3.5-4.5
    Đây là ống kính tôi sử dụng nhiều nhất, và tôi thật sự hài lòng về nó. Đa số trường hợp ống kính này nằm trên body, dùng để chụp phong cảnh, đủ hẹp để có thể chụp lưu niệm khi đi chơi.
  • Canon 50mm f/1.4
    Dùng chủ yếu cho chân dung và trong những điều kiện thiếu sáng. Nhưng chủ yếu là chân dung.
  • Canon 70-200mm f/4 L
    Dùng chủ yếu cho chụp tầm xa, và chân dung, một số trường hợp tôi dùng cho chụp phong cảnh. Nghe có vẻ lạ nhỉ, nhưng trong một số trường hợp, chụp phong cảnh bằng tele sẽ cho ra ảnh rất lạ.
  • Canon 100mm f/2.8 macro
    Chủ yếu là chụp macro (tất nhiên), ngoài ra tôi dùng để chụp chân dung, chủ yếu là chân dung nửa người.
  • Ngoài ra tôi còn có một ống kit Canon 18-55mm f/3.5-5.6 USM, dùng trong trường hợp chụp các hình lưu niệm không cần chất lượng lắm, khi đi chơi tháp grip ra thì body 350D rất nhỏ gọn, tôi có một cái túi đựng vừa đủ body 350D và ống kit này, rất tiện. >> CẬP NHẬT
    Mình đã tặng ống kit này cho một người bạn vì ít khi sử dụng đến do mỗi khi đi chơi thì dùng ống 10-22 nhiều hơn, chụp chân dung bạn bè cũng khá tốt ở 22mm, và đặc biệt là có thể thoải mái chụp phong cảnh.
  • Một thiết bị mới gia nhập là Canon Extensin Tube 25mm, chủ yếu phục vụ cho việc tăng độ phóng đại khi chụp Macro.
  • Về đèn thì tôi dùng Canon Speedlite 430ex, với tôi thì 430ex là đủ, nó đáp ứng được tiêu chí nhỏ gọn cơ động, 580ex có một số ưu điểm hơn, nhưng với tôi thì những ưu điểm đó không quan trọng lắm.
  • Tripod thì tôi dùng kết hợp giữa head Manfrotto 322RC2 vì tính cơ động của nó, cộng với chân Fancier của Trung Quốc, nhiều người khi nhìn vào sự lựa chọn này thường cười, vì cái head mắc gấp 3-4 lần cái chân, nhưng tôi vẫn thấy vui vì chân này rất nhẹ nhàng và dễ mang đi khắp nơi. >> CẬP NHẬT
    Về chân chống thì mình vừa mua một chân mới thay cho cái chân Trung Quốc cũ, đó là cái Slik Pro 400 DX, ưu điểm hơn của chân này là kích thước nhẹ hơn và chắc chắn hơn so với chân Fancier cũ.

Tôi rất hài lòng về những lựa chọn này, và có lẽ sẽ không nâng cấp nữa. Hoặc rất lâu nữa mới nghĩ đến chuyện nâng cấp.