Nhận được lời mời viết bài về sự phát triển nghề nghiệp cho một tổ chức tư vấn nhân lực. Tôi đã viết bài này, nghĩ ít nhiều nó sẽ giúp ích gì đó cho sự định hướng nghề nghiệp cho các bạn trẻ, tôi quyết định chia sẻ với mọi người.
Hôm nay là 5 năm ngày tôi trở về Việt Nam, nghĩa là gần 7 năm từ ngày bước chân đi làm.
Sau khi xong phổ thông (năm 2000), vì một số lý do tôi không thể tiếp tục học lên đại học. Tôi quyết định đi làm để phụ giúp gia đình, lúc ấy không hề nghĩ mình sẽ trở thành cái gì cả, đơn giản chỉ là được làm công việc mình thích và làm để không phải để ba mẹ nuôi nữa.
Tôi vào làm cho một cửa hàng bán máy tính ở khu Bùi Thị Xuân, công việc là lắp ráp máy kiêm luôn trông coi phòng internet cafe của họ. Lương thời gian này của tôi là 700 ngàn/tháng. Tuy vậy tôi chưa bao giờ xấu hổ khi kể về khoảng thời gian này.
Làm được vài tháng, qua thông tin từ một người khách đến dùng internet (có dịp tôi sẽ viết về câu chuyện này, đó là một câu chuyện khá thú vị), tôi biết được một công ty về Thương mại Điện tử (Dizyatec) đang có kế hoạch đầu tư vào Việt Nam trong lĩnh vực IT, tìm kiếm những tài năng trẻ để đào tạo và sau này làm việc cho họ. Tôi tìm hiểu rất nhiều sau đó và quyết định thử cơ hội.
Sau rất nhiều thử thách, cuối cùng tôi được chọn vào danh sách của Dizyatec – đợt ấy tổng cộng có 5 người được đưa sang Singapore, tôi là người trẻ nhất trong nhóm. Tôi đến Singapore vào khoảng tháng 9 năm 2000 với cam kết sau khi được đào tạo xong tôi sẽ làm việc cho Dizyatec Việt Nam tối thiểu 5 năm. Thời gian sống ở Singapore tôi sẽ có chỗ ở (5 anh em ở chung phòng), ăn uống và một ít chi phí cho tiêu xài – 500$S (số tiền này rất ít so với chi phí ở Sing).
Sau gần 2 năm vừa học, vừa làm việc cho Dizyatec. Tôi hoàn thành khóa học và trở về Việt Nam. Thời gian này ngoài việc học và làm việc bán thời gian cho Dizyatec Singapore, tôi còn tham gia một số hoạt động khác và có một số giải thưởng.
Trở về VN tháng 4 năm 2002 vào đúng lúc tình hình Dizyatec đang đi xuống, kế hoạch của họ gặp trục trặc gì đó với chính phủ Việt Nam, cuối cùng kế hoạch ở Việt Nam không thể thành hiện thực. Dizyatec cũng như Intel, IBM… và những công ty lớn khác khi đó đang có ý định đặt Việt Nam lên bàn cân cùng những nước khác, nhưng vì một số lý do về chính trị, họ đã chọn những nước khác, Intel chọn Malaysia, IBM chọn Trung Quốc, và Dizyatec chọn Ấn Độ.
Những người như tôi được đưa ra 2 sự lựa chọn, có thể ở lại Việt Nam và không phải giữ cam kết về đào tạo, hoặc theo họ sang Ấn Độ và được đảm bảo rất nhiều quyền lợi. Tôi và một người nữa (hiện tại đang làm chuyên gia ở khu công nghiệp Dung Quất) quyết định ở lại Việt Nam. Tôi quyết định như vậy vì không muốn để ba mẹ già ở nhà một mình. 3 người còn lại sang Ấn Độ, hiện giờ đa số đều thành đạt trong các tập đoàn lớn và mỗi khi có dịp đi nước ngoài tôi vẫn liên lạc với họ.
Dizyatec đi, tôi thành người thất nghiệp. 2 tháng sau tôi đầu quân vào Pyramid Consulting (Pyco) làm việc ở vị trí Web Designer, lúc này công ty chỉ mới là buổi ban đầu – khoảng 20 người – chứ chưa đồ sộ như bây giờ.
Làm việc tại Pyco 2 năm – đúng lúc Pyco đang đi lên. Tôi nhận được lời mời về cùng chung tay xây dựng Apova. Quyết định thử sức mình một lần, tôi chia tay Pyco để bắt đầu một thử thách mới.
Sau một thời gian xây dựng và phát triển, cuối năm 2005, vì nhiều lý do, Apova tan rã. Một lần nữa, tôi thất nghiệp.
Sau khoảng thời gian nằm nhà suy nghĩ, dày vò, trách móc, thất vọng… 2 tháng sau, tôi ngồi dậy và quyết định bắt đầu lại. Sau nhiều cuộc phỏng vấn, tôi đầu quân vào Sony, vị trí Web Marketing Officer. Thời gian làm việc tại Sony tôi đã triển khai nhiều dự dự án quy mô lớn, đa số dự án thành công (duy có một dự án thất bại thãm hại, nhưng với tôi nó là một bài học xứng đáng).
Tháng 3 năm 2007, khi đang làm việc tại Sony, tôi nhận được lời mời từ ngân hàng HSBC – đúng vị trí đang làm tại Sony – Web Marketing. Sau 5 vòng phỏng vấn, tôi được nâng lên vị trí cao hơn PR Senior Officier.
Còn một tháng nữa tôi sẽ chia tay Sony và sang HSBC (là ngân hàng thứ 3 thế giới, và là tập đoàn đứng hàng thứ 5 thế giới), hiện giờ ngồi đây viết những dòng này, nhìn lại bước đường đã đi, tôi ít nhiều tự hào, không phải tự hào về mức lương cao, không tự hào về vị trí công việc… điều tôi tự hào nhất đó là tôi đã luôn không ngừng phấn đấu.
Tương lai của tôi có thể chỉ là một người công nhân, một anh thợ ráp máy tính nếu không có sự miệt mài đó. Còn hiện tại tôi đã có nhà riêng, và tôi chuẩn bị đổi xe hơi, chưa thể gọi là thành đạt, nhưng đó cũng có thể gọi là một thành quả.
Sự miệt mài ấy không phải là vì tôi cần cù, không phải là vì tôi giỏi, mà theo tôi, điều quan trọng nhất đó là tôi đã chọn được đúng lĩnh vực mình yêu thích để dấn thân.
Vì vậy giờ đây khi có một bạn trẻ nào đó hỏi tôi nên chọn nghề nghiệp nào, tôi đều trả lời: Hãy chọn nghề nào mình thật sự yêu thích.
Có thể nghề đó không sang trọng, không giống mọi người, nhưng một khi đã yêu thích, sự miệt mài sẽ chỉ là một cuộc chơi. Thời gian ở Singapore, nếu không có niềm đam mê, không thể nào tôi có thể thức suốt 4 đêm liền để cùng các anh thực hiện một dự án quan trọng cho công ty (dự án này sau đó đã được ban lãnh đạo đánh giá rất cao).
Và con đường đại học cũng không phải là con đường duy nhất, tôi không khuyến khích bạn không học đại học, hay bỏ đại học. Nhưng một khi điều kiện kinh tế, điều kiện bản thân không đủ khả năng để học đại học, hãy mạnh dạn bước đi một con đường khác. Mọi con đường đều có thể dẫn đến thành công nếu chúng ta có đam mê.
8/3/2007
Cập nhật: Bài này viết từ những năm 2007, sau Sony tôi chuyển sang một số công ty khác, cuộc sống đã mang tôi đến rất nhiều chân trời mới trong công việc và sự nghiệp, hiện tại tôi đang là Giám đốc Điều hành mảng Digital cho một tập đoàn của Thụy Sĩ. Điều quan trọng là suốt chặng được hơn 5 năm ấy, tất cả với tôi đều là những điều tươi đẹp, mãn nguyện… Và một lần nữa, tôi cho rằng tất cả là do tôi đã may mắn được làm những việc mình yêu thích – trong bất kỳ vị trí nào tôi đã làm. Một dịp nào đó tôi sẽ chia sẻ về quãng đường sau bài viết này mà tôi đã đi qua.