Yearly Archives: 2007

Biên bản

Kết quả sau một chuyến đi! (Công an gì mà chữ xấu thế không biết).

Đã chạy kỹ lưỡng không phóng nhanh vượt ẩu, thế mà cuối cùng lại phạm cái lỗi vô duyên này: “Thiếu xi-nhan trong khi vượt” – Thật tình là trước nay cũng không để ý vấn đề này, lúc nào nhớ thì bật, nhè ngay lúc mình quên thì…

Thôi kệ bị một lần cho nhớ, để từ nay không quên nữa.

Cha tôi

- Cha tôi là một sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông là một trong những người chỉ huy khi đánh vào Sài Gòn và là những người đầu tiên tiếp quản Sài Gòn. Ông nghỉ hưu với cấp bậc Đại Tá.
- Ông nội tôi là một trong những người kháng chiến từ thời chống Pháp, ông bị kết án tử hình vắng mặt và sau này chết trận.
- Bà nội tôi là nữ quân y, sau chiến tranh nội bị mù và mất khi tôi chưa ra đời. Nội được phong Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
- Gia đình nội có gần 10 người con, toàn bộ các chú bác của tôi đều chết trận hoặc mất tích. Sau chiến tranh chỉ còn lại bác Năm là thương binh hạng nặng và cha tôi, năm tôi 10 tuổi bác Năm cũng mất vì di chứng chiến tranh.

Nhớ năm tôi tốt nghiệp, có lần một người bạn chiến đấu của ba tôi đến nhà chơi, ông làm ở Đại học An Ninh, ông bảo nếu tôi thích Đại học An Ninh thì dù kết quả thi thế nào cũng sẽ vào được. Nhưng khi đó tôi không có ý định chọn trường An Ninh nên đã không thi.

Tại sao tôi nói những điều này? Vì hôm nay tôi muốn được kể lại câu chuyện về người cha của tôi, về tình đồng chí mà những người vào sinh ra tử đã đối xử với nhau.

Ông kể đó là thời điểm sau chiến tranh, những người đồng chí xưa kia từng chung vai sát cánh, nay bổng trở thành những người có thế lực, có bè cánh. Ai cũng chuẩn bị riêng cho mình những toan tính. Cha tôi nằm trong số những người chống lại việc đó, ông sống thẳng đã quen, nay kêu ông sống cong ông không làm được. Và ông là một trong những người đứng lên nêu ra điều ấy, cùng với những sai lầm của những người lãnh đạo. Rồi chính vì việc đó mà ông bị họ ghen ghét, phe cánh hãm hại.

Ông được cấp nhà 3 lần, 1 lần ông tặng lại cho người đồng đội xưa khi thấy đời sống họ khó khăn, 2 lần khác có người nói ra nói vào, ông xé quyết định trước mặt họ. Cuối cùng gia đình sống chật chội trong một căn nhà nhỏ tự mua được.

Rồi đến một ngày ông phải vào trại cải tạo. Tại sao một người như cha tôi lại có ngày phải đi học cải tạo?

Cha tôi làm trong ngành tình báo, ông có rất nhiều bạn bè là người của chế độ trước. Và ông đã dùng cương vị của mình để giúp đỡ cho rất nhiều người đi vượt biên sau này. Ba nói: “Họ là những người thuộc chế độ cũ, ba biết họ không sống được ở đây, vậy tại sao không tạo điều kiện cho họ có một tương lai khác”. Ông giúp đỡ họ nhưng kiên quyết không nhận tiền, vì ông bảo nếu nhận tiền thì ý nghĩa của việc đó sẽ trở nên hoàn toàn khác.

Cuối cùng những người cấp dưới mà ông tin tưởng, những người đã có phe cánh, đã đưa ông vào trại cải tạo.

Tôi hỏi: “Cả đời ba, cả gia đình nội cống hiến tất cả, để rồi cuối cùng họ bạc bẽo như vậy. Thế ba có hận không?”

Ba nói: “Ba không hận, vì ba nghĩ những gì đã làm, là cho quê hương cho đất nước, chứ không phải cho một tổ chức hay một đảng phái nào”.

Thời gian cha tôi vô trại cải tạo là thời gian mẹ có mang anh tôi. Đó là cả một thời điểm khó khăn của gia đình. Rồi cũng may mắn có những người đồng đội xưa còn tình nghĩa, họ đưa cha tôi ra khỏi trại cải tạo, họ viết giấy mời cha tôi về làm việc lại. Ông xé…

Mẹ kể trước đây ba có rất nhiều huân chương, huy chương. Ba rất quý, lúc nào cũng cất giữ trang trọng. Bỗng có một dạo ba lấy ra hết, cho anh tôi chơi (anh tôi lúc đó mới sinh), vứt tứ tán không quan tâm. Nhưng rồi sau đó chính ông lại đi tìm giữ lại. Tôi định có dịp sẽ hỏi ba vì sao lại như vậy.

Rồi cha tôi đi làm rất nhiều nghề, làm thuê, làm mướn, sửa xe… Và ông đã nuôi anh em tôi khôn lớn.

Nếu ông không sống thẳng, có thể giờ này tôi cũng là một cậu ấm con ông cháu cha, tiền tiêu như nước. Nhưng chắc là cũng chẳng ra người ngợm gì, và có lẽ hôm nay tôi sẽ không thể có cơ hội ngồi viết về cha mình một cách tự hào thế này.

Càng lớn càng đọc nhiều, càng hiểu nhiều, tôi càng hiểu hơn về lịch sử đất nước và chế độ đang lãnh đạo. Khi tôi bày tỏ suy nghĩ của mình. Ông không giận tôi, ông chỉ nói: “Thanh niên vào thế hệ của ba, nếu là người biết suy nghĩ cho đất nước, không theo bên này thì cũng sẽ theo bên kia. Không bên nào là xấu, cả hai bên đều đáng trân trọng bởi tất cả đều vì quê hương vì đất nước của mình. Bây giờ, con đường con đi có thể khác ba ở cách đi, nhưng không được khác ở mục tiêu. Làm gì cũng được, quan trọng là phải xác định: đừng bao giờ để phải hổ thẹn với tổ quốc, với cha ông”.

Tôi tự hào về người cha của tôi.

Mộng mị

Thức nhiều, nói nhiều, gào thét cũng nhiều, vẫn chưa làm được gì cho ra hồn. Thôi thì tạm ngủ để mà mơ vậy, mơ một ngày Việt Nam ta giàu mạnh, mơ một ngày Việt Nam ta sẽ có cảnh này:

Ta đang đứng trên boong tàu của Hạm đội Biển Đông, sóng gió Thái Bình Dương mơn man trên khuôn mặt rám nắng của những chàng trai nước Việt. Sóng radio đang phát đi tối hậu thư của chính phủ Việt Nam (không còn là của đảng CSVN):

“Việt Nam yêu cầu quân đội các nước đang chiếm đóng trái phép trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa phải triệt thoái vô điều kiện trong vòng 48h. Quá thời hạn nêu trên, hải lục không quân của Việt Nam sẽ thực thi chủ quyền của mình trên hai quần đảo nói trên. Chúng tôi rất yêu chuộng hòa bình, nhưng quyết không để mất một tấc đất vào tay bất cứ thế lực nào”…

Giật mình thức dậy chợt nhận ra mình cũng là một thằng hèn. Chỉ biết nằm mà mơ.

Tiên sư mấy thằng hèn.

* (đoạn văn in nghiêng là sưu tầm – không phải của apo)

Ngày này năm ấy

7/11/1917 – Cách mạng tháng mười Nga
7/11/1981 – Nhà sử học William James Durant qua đời
7/11/1996 – NASA bắt đầu chương trình thám hiểm sao Hỏa
7/11/2006 – Việt Nam gia nhập WTO

Và ngày này, thập niên 80 – Một tên dở hơi ra đời.

Happy birthday to… me!

Mercedes-Benz Test Drive

Hôm rồi mình có tham dự một lớp học ngắn hạn về lái xe an toàn của Mercedes Benz, thật sự là rất ấn tượng. Chương trình này do Mer tổ chức cũng không công bố rộng rãi, do đó số lượng người tham dự không nhiều, đa số chỉ dành cho những khách quen của hãng. Mình do nằm trong BĐH của Ôtô Sài Gòn nên được tham dự.

Lần này chẳng biết cái lịch hẹn thế nào, mình nhập vào cuối cùng lại không lưu, nên lại hẹn chồng một cuộc họp vào sáng hôm đó. Họp xong xuôi thì cũng hơn 9h30, ráng tranh thủ chạy thật nhanh ra sân bay – nơi diễn ra khóa học – nhưng cuối cùng ra đến nơi cũng 10h15. Đến nơi thì đã qua thời gian đăng ký danh sách, gặp anh Giang cũng đến trễ như mình, tuy vậy nhân viên của Mer vẫn niềm nở tiếp đón và sắp xếp xe cho hai anh em.

Dàn xe của Mer dành cho khóa học kỳ này rất ấn tượng, có khoảng mười mấy chiếc, gồm các dòng C200 Elegance (giá khoảng $60 ngàn), C200 Avangarde (~ $65k), E200 (~$86k) và E280(~110k). Tổng giá trị của toàn bộ xe khoảng trên dưới 1 triệu đô cho lớp học này. Lớp học diễn ra trong khu vực sân bay Tân Sơn Nhất, trong lúc học có thể thấy máy bay lên xuống. Với Việt Nam thì từ trước đến nay mới chỉ có Mer dám làm một chương trình hoành tráng đến vậy.

Dàn xe dành cho khóa học.
02

03

Mục tiêu của khóa học là cách xử lý những hệ thống an toàn của xe khi xảy ra những tình huống khẩn cấp, bình thường chúng ta đã nghe nói nhiều đến những hệ thống an toàn trên xe như ABS, ESP, BA, EBD, Pre-Safe… Có lẽ ai cũng biết về nguyên lý hoạt động, nhưng hầu như chưa ai có dịp thử những hệ thống này – bản thân mình thì chỉ cũng mới chạm trán ABS một vài lần, nhưng lần nào cũng xanh mặt nên chẳng nhớ gì trong khi ấy. Và biết đâu sẽ là quá trễ nếu gặp tình huống thực tế mà chúng ta lại chưa quen. Mục đích của lớp học hiểu rõ các hệ thống này và cách xử lý nó khi gặp tình huống bất ngờ.

Bài học đầu tiên là về hệ thống ABS, chắc ai cũng biết ABS là hệ thống chống bó cứng phanh. Ở xe không có ABS, khi đạp thắng đột ngột – đặc biệt khi vào cua, sẽ dễ có nguy cơ văng xe do các bánh bị lết dẫn đến mất kiểm soát.

HLV đặt ra một đường chạy, cuối đường chạy là một góc cua gắt, buộc chúng ta phải đánh lái đồng thời đạp phanh – tốc độ xe khoảng 80km. HLV hướng dẫn mọi người cách xử lý, sau đó là bắt đầu chạy thực tế. Mọi người sẽ lần lượt chạy, trong lúc chạy có thể nghe nhận xét của HLV qua bộ đàm. Sau mỗi lần xử lý sẽ quay lại chỗ HLV để nghe nhận xét tổng quát.

05

Sau một lúc thì HLV bắt đầu cho một xe bồn chở nước vô xịt ướt hết mặt đường, bài tập cũng như khi nãy, nhưng lần này là trên mặt đường ướt. Thật ấn tượng, những chiếc xe Mer vẫn ổn định sau mỗi khúc cua.

Huấn luyện viên chuẩn bị chạy mẫu
00f

Bài tập thứ 2 mới thật sự ấn tượng. Đó là làm quen với hệ thống ESP và Pre-Safe.
ESP là hệ thống cân bằng điện tử, khi xe có hiện tượng mất kiểm soát, các cảm biến trên xe sẽ can thiệp vào từng bánh xe để lấy lại thăng bằng cho xe. Nguyên lý nghe thì ngắn nhưng đây lại là một trong những hệ thống rất hữu ích và phức tạp.

Huấn luyện viên giảng giải
00d

00e

HLV giảng giải về hệ thống và cách thực hiện bài tập, xe sẽ được đạp lút ga lên đến vận tốc trên 80km/h, khi cách vật cản còn khoảng 5m thì đánh lái đột ngột sang trái (tình huống giả định là khi đột ngột trên mặt đường xuất hiện một con bò, hoặc trẻ em chạy ra đường chẳng hạn) – do bất ngờ nên lái xe không đủ thời gian đạp thắng, chỉ được đánh lái trong tích tắc, sau đó tình huống tiếp tục đặt ra là có xe ngược chiều đi ngược lại, bắt buộc là phải đánh lái ngược lại sang phải để trả đường cho xe ngược chiều, đồng thời đạp thắng lút cán để dừng xe lại (để tránh đâm rơi xuống vực chẳng hạn).

07

Thật sự mình vô cùng ấn tượng bởi hệ thống này của xe Mercedes hoạt động quá hoàn hảo. Nếu bình thường ở vận tốc cao mà bẻ ngoặc cua với góc lớn như vậy chắc chắn sẽ dẫn đến lật xe. Nhưng nhờ ESP của xe can thiệp rất đúng lúc, bánh xe nghiến xuống mặt đường ken két nhưng xe xe vẫn lấy lại được cân bằng và dừng đúng vạch.

Ở bài này anh Hiệp đi cùng thử đạp lút ga một lần, tốc độ đo được là 93.7km/h, vậy mà xe vẫn ổn định và dừng được đúng nơi.

08

Bên cạnh đó là hệ thống Pre-Safe của xe, PreSafe sẽ hoạt động để bảo vệ hành khách khi xe có dấu hiệu tai nạn, ghế sẽ được lùi ra xa vô lăng, dây an toàn siết lại, kính lái và cửa sổ trời được đóng lại… Mình thật sự ấn tượng với các hệ thống an toàn của Mer.

09

Bài sau đó là chạy Zic Zac, trong bài này có một cuộc thi nho nhỏ, ai chạy về đích trong khoản thời gian ít nhất sẽ nhận được những món quà – cũng khá là giá trị – của Mẹc. Mấy ông giặc lái trong hội đúng là không hổ danh, 3 thứ hạng đầu đều thuộc về Ôtô Sài Gòn.

Mấy anh em điều hành tham dự hôm đó
00a

Chụp hình với HLV
00b

00c

Cuối cùng cũng có được cái này
00

Kết thúc một buổi học bổ ích, hãng Mercedes để lại ấn tượng thật sự tốt với mình về một hãng xe đẳng cấp.

Lại phải đặt ra mục tiêu cày cuốc rồi…