Vừa hoàn thành xong SonyHF, và đây có lẽ là dự án cuối cùng mình sẽ làm dựa trên công nghệ này, một công nghệ mà mình đã sử dụng suốt 5 năm qua, nhưng nay nó đã không còn phù hợp trong thời đại này nữa. Kiểu làm web dựa trên table.
Nhớ lại khi trên thế giới vừa xuất hiện một số khái niệm về việc sử dụng div, mình đã tranh cãi không mỏi mệt trên diễn đàn DA về vấn đề này, lúc ấy chưa hề có từ AJAX, và những kẻ dùng div thường bị nhìn theo kiểu nửa con mắt, kiểu như tự dùng dây trói mình làm khó mình. Lúc ấy rất nhiều quan điểm cho rằng Table sẽ cố định vị trí các thành tố trên một website đơn giản hơn, và lập luận theo kiểu những gì Div làm được thì Table cũng có thể làm được.
Thực tế đã chứng minh điều ngược lại, xu hướng thế giới ngày càng chuyển sang sử dụng div nhiều hơn vì những lợi thế không thể tranh cãi. Các mối quan hệ chằng chịt trong những ứng dựng web ngày nay (một số người gọi đó là thế hệ web 2.0 – mình thì chẳng quan tâm lắm đến cái tên), đòi hỏi một cấu trúc mạnh hơn, uyển chuyển hơn, và table không thể là điều đó.
Web Designer đã từng như thế nào?
Một thời gian dài ở Việt Nam, chức danh Web Designer đã xuống cấp quá mức, nhớ thời điểm khi mình vừa về nước, khi ấy như là thời hoàng kim của web – lúc này là information web, và việc làm web khi ấy thực sự là một nghệ thuật, một công trình. Nhưng dần dần, nhà nhà làm web, người người làm web, một vài người đi học vài lớp trung cấp design, học thêm một số chương trình thiết kế, học thêm FrontPage, Dreamweaver hoặc ai nhìn xa hơn một tí thì học HTML. Thế là về làm một hai cái web, nhận được một vài dự án vài trăm đô, hoặc thậm chí là vài triệu, và rồi tự xem mình là một web designer. Người ta quên đi một điều căn bản, đó là người ta đang đi từ trên ngọn xuống.
Tiếp theo trào lưu đó là sự ra đời của những công ty làm web 1 triệu – 1 triệu đồng – chưa đến $100 cho một cái web. Nhưng thật sự đó có phải là một trang web đúng nghĩa hay không thì chắc ai cũng đã có câu trả lời.
Nền tảng của công việc này rất rộng, có thể tạm gọi là không ai có thể nắm hết. Để thiết kế một web site, một ứng dụng web đâu chỉ biết Photoshop, HTML, CSS, PHP, MySQL… Tất cả đó chỉ là công cụ, điều quan trọng nằm ở đôi tay người sử dụng những công cụ ấy. Việc đi từ ngọn xuống không khác gì hành động tự lừa dối mình.
Đã có lúc khi nói ra công việc Web Designer, mọi người hiểu rằng đó là một công việc mà ai cũng có thể làm được, chỉ cần bỏ vài triệu đi học vài khóa “thiết kế web” là có thể làm được.
Vậy thực chất Web Designer / HTML Designer là gì?
Khó! Rất khó, trong thời điểm hiện nay, chỉ mỗi việc nhìn nhận đúng, hiểu đúng định nghĩa của 2 công việc này cũng đã có rất nhiều người không thấu đáo được. Và thời điểm đào thải cũng đang đến, ai không thích ứng được, người đó sẽ tự đặt mình đứng ngoài cuộc chơi.
Còn nhớ lần đầu tiên sử dụng Gmail, mình đã viewsource ngay, và biết tương lai rồi mình sẽ phải chuyển hướng, trong lịch sử đã chứng kiến nhiều lần chuyển hướng như thế.
Thay đổi
Thay đổi, chấp nhận cái mới. Điều đó là rất khó, khó hơn nhiều so với ta suy nghĩ. Thà rằng học từ đầu một điều hoàn toàn mới, còn khi thay đổi, nghĩa là ta phải đứng trước sự phân tích, đấu tranh…
Đặc biệt khi chúng ta đã quá thuần thục với cái cũ, dần dà nó trở thành một điều chân lý, và khi ai đó đưa ra một cái mới, đặc biệt cái mới đó lại là công cụ để đưa đến mục tiêu cũ, chúng ta sẽ tự hỏi: tại sao lại thay đổi, tại sao cái mới lại tốt hơn, trong khi cái cũ có thể giải quyết tốt những gì mình cần.
Nhưng nhìn bao quát hơn, đó chỉ là ngụy biện, đó là do ta không dám bắt đầu lại từ đầu. Ta ngại lại phải xuất phát ở điểm số 0 một lần nữa, nhưng thật chất ta hoàn toàn không xuất phát ở điểm số 0, mà là rất xa điểm số 0, vì ta đã có nền tảng vững chắc về cái cũ, và ta sẽ biết chắc lọc ở cái mới, và điều tuyệt vời nhất là ta có thể tận dụng những ưu điểm của cả cái cũ và cái mới nếu chúng ta đi đúng hướng, thế thì lý do gì chúng ta ngại thay đổi.
Đến lúc này để thay đổi, với mình cũng là chậm, nhưng dù sao mình cũng đã có một số tâm lý chuẩn bị. Và mình biết xung quanh đây, mọi người cũng đang âm thầm chuyển mình.
Bỗng nhiên nhớ lại lời của thầy Brandy trong lễ trao bằng: “Công việc chúng ta đang làm như đứng trên một khối núi đang lớn rất nhanh, chúng ta có nhiệm vụ hiểu rõ hòn đá chúng ta đang đứng, nhưng nếu thất nó sắp đổ, chúng ta phải biết vứt bỏ nó để nhảy sang hòn đá khác. Và những gì các bạn học hôm nay, một ngày nào đó sẽ vứt bỏ hết, chỉ mong các bạn hãy luôn học hỏi, và hãy dám vứt bỏ những điều tôi đã dạy các bạn trong hơn 1 năm qua”.
















