Quê hương, đi hay về?

Feb 25, 2015
Category: Tạp bút

Hôm rồi anh Giang Lê – là một người tôi rất quý trọng – có một bài về việc trở về Việt Nam hay ở lại nước ngoài. Bài phỏng vấn hay và bài viết của anh Giang (như thường lệ) cũng hay.

Mỗi người đều chọn cho mình một con đường khác nhau, ai ở thì đã ở rồi, ai đi thì cũng đã đi rồi. Mỗi người có một hoàn cảnh, một góc nhìn khác nhau nên tôi không thể mang suy nghĩ của mình đánh giá là ai đúng ai sai. Trong bài này tôi chỉ chia sẻ góc nhìn của tôi về việc này.

Trong bài anh Giang có nói về việc quay trở về “sẽ có nhiều cơ hội để làm việc và thành công hơn, cả về tiền bạc lẫn công danh hơn những người ở lại”.

Ưu điểm

Với những ai đã từng học tập hoặc làm việc ở nước ngoài: với những kiến thức, phong cách làm việc đã tích lũy được ở môi trường phương Tây, khi về nước sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm một công việc ở vị trí cao, nhiều trải nghiệm và thử thách hơn.

Với những ai có ý định làm riêng: với môi trường (hỗn độn) hiện tại của Việt Nam, sẽ có rất nhiều cơ hội cho những người đủ nhạy bén. Tôi có hân hạnh được quen một số bạn bè trang lứa đã và đang rất thành công ở Việt Nam, trong đó không ít bạn bè đã từng học ở nước ngoài và sau đó quay trở về Việt Nam lập nghiệp.

Ở nước ngoài, công việc không dễ kiếm, tôi may mắn có được công việc mình yêu thích khi vừa sang, tuy nhiên tôi cũng có biết những bạn bè (đã từng làm những vị trí quan trọng ở VN) nhưng khi sang không xin được việc. Bên này mức sống lại đắt đỏ nên chỉ một vài tháng không có việc thì phải xắn tay áo lên làm mọi việc, thậm chí cả những việc chân tay. (Xin nói rõ rằng điều đó không có gì là xấu).

Nói như vậy không có nghĩa là (về công việc) ở VN không có khuyết điểm:

Khuyết điểm

Chất lượng người lao động ở VN không cao (sự thật mất lòng nhưng vẫn là sự thật): ở VN mọi người làm việc thiếu kỷ luật, ít tôn trọng deadline, thiếu tinh thần trách nhiệm cho sản phẩm và công việc mình phụ trách. Nên nếu làm ở vị trí quản lý, bạn sẽ mệt mỏi hơn trong việc quản lý con người. Chưa kể nếu không cứng, quanh năm suốt tháng làm việc trong một môi trường như vậy sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến tính chuyên nghiệp của bạn.

Nếu làm ở vị trí quản lý/hoặc làm riêng: Tôi đã từng điều hành một số công ty (cho cả công ty nước ngoài và công ty riêng của mình), và cái mệt mỏi nhất không phải là những thử thách công việc mà là phải deal với những cái bất cập, những cái lệ đôi khi lớn hơn luật ở VN. Những công ty tôi đã điều hành chỉ ở quy mô nhỏ (dưới 50 người) nên tôi chỉ chia sẻ góc nhìn ở quy mô này (dù rằng tôi đã được biết những câu chuyện tương tự từ những công ty lớn hơn của bạn bè và người quen).

Nói một cách tóm tắt, ở VN muốn làm ăn yên ổn thì phải có quan hệ nhất định với nhà nước, mà bản thân tôi không thì không thích quan hệ với chính quyền ở VN. Tôi không có nhu cầu gần gũi gì với chính quyền, chỉ cần những bộ luật lệ rõ ràng và nhà nước cũng hành xử đúng luật để không phải quan hệ gì với họ.

Những điểm được khác

Trở về là sẽ được ăn món ăn VN, được nói tiếng nói quê hương mình.

Tôi vẫn yêu cái tiếng nói hồn hậu, chất phác của những người dân phương Nam quê tôi. Và đôi khi thèm đến nao lòng một thố cá kho, một tô canh chua nấu đúng vị. Những buổi sáng mùa đông đứng chờ xe điện ở ga, run lập cập mà nhớ về cái không khí mát dịu của những ngày xuân Sài Gòn.

Và sau cùng và cũng là điều lớn nhất, trở về là được ở gần gia đình cha mẹ anh em.

Vậy tại sao tôi vẫn chưa về? Và xung quanh bạn bè tôi thì ra đi mỗi ngày một đông?

Thời gian đầu ở Úc tôi thường tự hỏi mình liệu có đáng không? Đáng để bỏ hết tất cả và đến sống nơi xứ người này không? Nhiều lần tôi đã gần đi đến quyết định mua vé quay trở về. Nhưng rồi mỗi lần như vậy là mỗi lần tôi nhận được những tin tức từ bạn bè ở nhà làm tôi nhớ lại những lý do khiến tôi quyết tâm ra đi.

Tôi ra đi không phải vì lý do gì lớn lao (giáo dục hay văn hóa hay chính trị gì), chỉ là cái nhu cầu đơn giản nhất: tôi không còn thấy an toàn (về mặt vật lý) khi ở VN nữa.

Rất dễ để bạn có thể ngã xuống vì vô vàn lý do:

  • Tai nạn giao thông.
  • Đường phố đầy cướp giật.
  • Công an kết hợp với giang hồ để hành hung người dân (chuyện có thật từ bạn tôi).
  • Ăn uống, vệ sinh thực phẩm.
  • Hoặc thậm chí không có chuyện gì xảy ra, môi trường không khí ở VN cũng làm chúng ta bệnh định kỳ – thường là mỗi 3 tháng hoặc 6 tháng một lần.

Và khi đã ngã xuống rồi thì bệnh viện – là nơi chúng ta tìm đến để tìm sự trợ giúp – lại là nơi mang lại bực bội và trong nhiều trường hợp: nguy hiểm hơn.

Năm 2011, ba tôi bị tai nạn giao thông, người đụng bỏ chạy để ba tôi một mình trên đường, người qua lại không ai trợ giúp, cũng may ba tôi còn tỉnh nên gọi điện thoại về cho người thân được. Vô đến Trung tâm chấn thương chỉnh hình (bệnh viện lớn nhất về chấn thương chỉnh hình ở Sài Gòn) người ta để ba tôi nằm từ trưa đến tối vẫn không một ai quan tâm, ai là con đã từng ở trong hoàn cảnh tương tự, chạy quanh khắp bệnh viện gần như năn nỉ từng bác sĩ thì sẽ hiểu được cảm giác đó. Và cuối cùng người ta chụp hình và chuẩn đoán là chỉ cần bó bột là xong. Sau 2 tháng bó bột với tư thế sai hoàn toàn, gia đình quyết định chuyển sang bệnh viện tư (và sau đó phải sang Singapore) để mổ sắp xương lại. Bác sĩ ở Singapore nói rằng ba tôi bị rất nặng, nếu để chậm nữa là có thể sẽ không giữ được chân.

Năm 2013, một lần nữa ba tôi nhập viện vì có vấn đề liên quan đến phổi, sau này mới biết đó chỉ là biến chứng của những năm tháng nằm dưới hầm trú trong chiến khu tránh B52 rải thảm bên trên. Vậy mà bác sĩ ở bệnh viện Phạm Ngọc Thạch (bệnh viện chuyên về phổi lớn nhất của miền Nam) bảo rằng ba tôi đã bị ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được vài tháng. Ai là người thân trong gia đình khi nhận được tin đó sẽ hiểu cảm giác như thế nào.

Rồi sau đó một thời gian họ lại báo rằng đó là do lao phổi và lên phác đồ điều trị, thuốc để chữa bệnh lao đã làm ba tôi từ 48kg xuống còn 34kg và yếu đến mức tưởng như không qua nổi. Cũng may có một người bác sĩ quen từ xa ghé thăm và lập tức đưa ba tôi về nhà và cho uống thuốc khác, sau đó ba tôi khá lên từ từ và hiện tại cảm ơn trời phật, đã khỏe lại.

Những trải nghiệm như vậy làm tôi nghĩ nếu chẳng may gia đình rơi vào những tình huống nguy hiểm đến tính mạng, với những loại bác sĩ như vậy trong bệnh viện thì biết trông chờ vào ai? Cảm giác bất lực tột cùng khi đứng giữa bệnh viện, khi mà công việc, sự nghiệp, tiền bạc không thể làm bất kỳ điều gì để bảo vệ gia đình.Tôi quyết định đi để tìm một nền tảng y tế tốt hơn cho gia đình, khi mà quê hương không còn là nơi an toàn để sống nữa.

Và đó chỉ là giọt nước làm tràn ly trong vô vàn giọt nước khác đã làm đầy ly nước:

  • Công an ăn nói vô văn hóa với người dân, phạt và ăn hối lộ trắng trợn vô tội vạ. Có bất kỳ việc gì liên quan đến công an thì càng làm mình sợ hơn là cảm giác được bảo vệ. Công an như một đám kền kền đúng nghĩa.
  • Cướp giật nhan nhản ngoài đường (đến mức ở Sài Gòn chuyện cướp giật đã được coi là chuyện bình thường).
  • Quá nhiều lần bị trúng thực khi ăn thức ăn ngoài đường đã làm tôi không còn dám ăn những món yêu thích của mình ngoài đường nữa.
  • Ra đường thì bất kỳ thằng choai choai nào cũng có thể kiếm chuyện với mình, nếu muốn yên lành thì im lặng mà đi, hoặc xin lỗi nó.
  • Thậm chí cái việc cỏn con là đi xem phim, 2 năm cuối ở VN tôi đã không còn đi xem phim nữa vì những sự bất lịch sự của những người xung quanh, mười lần như một.
  • Và còn vô vàn những lý do khác mà ai đã và đang sống ở VN đều có thể dễ dàng liệt kê ra.

Không ai! Không một ai muốn bỏ quê hương đất nước mình mà đi sống ăn nhờ ở đậu một đất nước khác. Do đó theo suy nghĩ của tôi, để các du học sinh, để những người đã ra đi quay trở về thì không phải chỉ là sửa tiêu đề của những bài viết kia, vì dù các em có tin, quay trở về rồi cũng sẽ đối diện với những sự thật diễn ra hàng ngày và rồi cũng sẽ lại tìm mọi cách để đi. Và thực tế tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp quay trở về và sau đó lại đi.

Hôm rồi tôi có ngồi tâm sự với một người bạn, bạn ấy nói rằng: “Chỉ cần ở VN có an toàn và công bằng, hai chữ sao đơn giản mà khó quá”.

An toàn và công bằng! Chỉ cần có 2 chữ đó một cách tương đối (chứ không phải hoàn toàn trái ngược như hiện tại) thì dù có không cho về thì chúng tôi cũng tìm đường mà về.

Vì không đâu bằng được sống trên quê hương mình cả. Lặp lại lời người bạn: “Hai chữ đơn giản mà sao khó quá!”.

Quốc ca Israel

Feb 19, 2015
Category: Âm nhạc

Hôm rồi tình cờ được người bạn đồng nghiệp làm chung (người Do Thái) cho nghe bài quốc ca Israel, một trong những bài quốc ca hay nhất mà mình được nghe. Đây cũng là một bài quốc ca rất đặc biệt, vì thường thì các bài quốc ca của các nước trên thế giới có giai điệu mạnh mẽ, thúc giục tinh thần người nghe, nhưng với quốc ca Israel thì khác, giai điện nghe rất buồn, có một chút hào hùng, nhưng tổng thể vẫn là buồn. Sau đó người bạn còn dịch nghĩa và chia sẻ rằng toàn bài hát là tóm tắt lịch sử mấy ngàn năm thăng trầm của dân tộc Do Thái. Đây là lần đầu tiên mình được làm việc chung với người Do Thái và phải công nhận rằng họ rất thông minh và nhạy bén trong rất nhiều vấn đề.

Về nhà tìm hiểu thêm thì được biết rằng đây được chọn là một trong những bài quốc ca buồn nhất trên thế giới.

Chú bé và người ăn xin

Feb 4, 2015
Category: Tạp bút

Sáng nay trên đường đi làm, khi bước ra khỏi xe lửa tôi bỗng chú ý hai mẹ con đi trước mặt. Bà mẹ dắt tay đứa nhỏ đang vừa đi vừa nhảy chân sáo. Thằng bé lùn quá nên vừa nhảy lại phải vừa với tay lên mới nắm tới tay mẹ. Tôi nhìn thoáng qua, chợt cười rồi cũng tiếp tục đi.

Trước ga Sydney Central mỗi ngày thường có một người đàn ông ngồi chơi đàn guitar, một nghệ sĩ đường phố, ông này người da đen thường hay chơi những bản hòa tấu và chơi rất hay. Hôm nay, cách ông ấy không xa có một người vô gia cư ngồi xin tiền, những người vô gia cư bên này thường ngồi một góc, đặt một chiếc hộp trước mặt và một tấm bảng, thường là bằng cạc tông, nói về hoàn cảnh của mình, ai đi ngang muốn cho thì cho.

Tôi đứng vừa chờ đèn vừa bản nhạc guitar người da đen đang đàng, chợt tôi để ý thấy hai mẹ con lúc nãy, đang đi ra thì hai mẹ con dừng lại, bà mẹ đưa cho cậu bé vài đồng xu. Cậu bé đến đứng trước người hành khất đang ngồi và đưa tiền cho ông ấy, khoảnh khắc ấy thật đẹp làm cả ngày hôm nay tôi cứ nhớ hoài, trên mặt cậu bé là một nụ cười thánh thiện nhất mà tôi từng thấy, cộng thêm tấm bìa cạc tông trước mặt người hành khất phản chiếu ánh nắng sáng làm nổi bật lên khuôn mặt cậu bé trong một buổi sáng thanh bình. Đẹp vô cùng!

Ở bên này, tôi thường thấy người phương Tây hay cho con của họ tiền để mấy nhóc đến tặng cho những người hành khất, thật là một cách hay để dạy cho các em lòng trắc ẩn từ những ngày còn nhỏ.

UX – Chuyện cái Date input field

Jan 25, 2015
Category: UX/UI
usability-lab

Hôm rồi trong cuộc họp, bên product đưa ra báo cáo rằng có một số lượng khá nhiều khách hàng nhập sai ngày tháng năm trong Application Form (mẫu đăng ký trực tuyến). Lý do là ở Úc, có khá nhiều các cộng đồng sắc tộc (người Úc, Anh, Pháp, người Việt Nam, người Hoa, Trung Đông,…) và mỗi sắc tộc lại có có cách hiển thị ngày tháng năm khác nhau.

Một lần nữa, vấn đề tưởng chừng như nhỏ nhưng không nhỏ. Với mỗi đơn đăng ký sai, bộ phận liên quan phải gọi điện liên lạc trực tiếp với khách hàng, rất mất thời gian và tốn kém chi phí, chưa kể gây trải nghiệm xấu với khách hàng. Vấn đề được nêu lên trong cuộc cuộc họp và một team được lập ra để “điều tra” và đưa ra giải pháp. Tôi nằm trong team này.

Như thường lệ, do đặc thù công việc, bài viết dùng nhiều từ tiếng Anh và tiếng Việt trộn lẫn nhau. Mong mọi người thông cảm!

Sau khi trao đổi với nhóm UX Research thì chúng tôi quyết định cho mỗi round sẽ có 1 ngày user testing với tổng cộng 16 users (6 buổi sáng và 10 buổi chiều). Đây là lần đầu tiên chúng tôi làm user testing đông như vậy trong một ngày. Bình thường thì chỉ tối đa là 6 người cho một ngày (3 sáng và 3 chiều) – sẵn đây trả lời một số bạn đã hỏi về số lượng user interview trong mỗi lần làm user testing: Chỉ khoảng 6 tới 8 là có thể unlock được 80% các vấn đề quan trọng, không cần quá nhiều.

Lý do lần này test nhiều vì chúng tôi chỉ test xung quanh cái Date Input Field, vì thế chúng tôi muốn có càng nhiều mẫu càng tốt. Để tránh mất thời gian thì chúng tôi chọn Travel Card Application Form – là form đơn giản nhất – để tránh user sa đà vào các vấn đề khác. Form này có khoảng 10 câu hỏi, khi dựng prototype chúng tôi giảm xuống còn 7 và câu hỏi về ngày tháng năm nằm ở vị trí thứ 4.

Scenario và Goal đơn giản như sau: “Bạn là một khách hàng hiện hữu của ngân hàng, bạn chuẩn bị đi du lịch và cần đổi $5000 ra Euro. Một người bạn gửi cho bạn bản đăng ký trực tuyến qua email, bạn click vào link và đến trang sau. Goal là hoàn tất bản đăng ký này theo cách bạn hiểu”.

Sau khi mọi thứ đã ổn, chúng tôi bắt tay vào round đầu tiên.

Đọc tiếp »

Nicholas Winton, người anh hùng thầm lặng

Jan 25, 2015
Category: Tạp bút

Vào năm 1938, Đức Quốc Xã tiến quân vào Czechoslovakia (ngày nay là cộng hòa Séc). Những người Do Thái ở đây đã tìm mọi cách để sang Mỹ, Anh, Pháp, Palestine,… nhưng tất cả những cánh cửa biên giới đều đóng lại với họ.

Nicholas Winton, một người Anh, khi ấy 29 tuổi, đã đến Czechoslovakia và ông nhận thấy rằng ông phải làm một điều gì đó để cứu các trẻ em ở đây. Sau những nỗ lực không mệt mỏi của mình, ông đã cứu được tổng cộng 669 trẻ em, đưa họ về Anh và tìm mọi cách để các gia đình nhận nuôi các em. Sau đó ông tình nguyện gia nhập Hồng Thập Tự, gia nhập quân đội và ra chiến trường để cứu chữa các thương binh. Sau Hồng Thập Tự ông chuyển sang không quân và gia nhập Không quân Hoàng Gia, tiếp tục chiến đấu đến khi hết chiến tranh và tiếp tục làm các hoạt động nhân đạo khác.

Điều đặc biệt là trong suốt 50 năm, không ai biết về những việc ông đã làm để cứu 669 em nhỏ ở Czechoslovakia. Bản thân ông cũng không nhắc gì về việc đó, bản thân các em nhỏ cũng không hề biết được ai đã đứng phía sau để cứu mạng mình. Có một câu nói đáng nhớ trong đoạn phim trên, một em nhỏ, nay đã là một phụ nữ trung niên, khi được phóng viên hỏi rằng: “Bà nghĩ lý do vì sao ông ấy không nói gì về những việc phi thường mình đã làm trong suốt 50 năm qua?”

Bà trả lời: “Tôi nghĩ đó là phẩm chất tự nhiên của ông ấy, ông ấy thực sự nghĩ rằng mình sẽ làm tất cả những gì mình có thể để cứu những em bé và giúp các em có một cuộc sống mới. Xong! Chỉ có vậy! Và ông chuyển sang những việc tiếp theo để làm, như thể không có chuyện gì to tát!”

Mãi cho đến năm 1988, khi đài BBC tìm hiểu ra câu chuyện và mời ông đến một chương trình đặc biệt, nơi ông không hề biết rằng tất cả những người ngồi xung quanh mình là những trẻ em năm xưa ông đã cứu mạng. Họ nay đã già, có con, có cháu… con số nhân lên khoảng 15.000 người, không ai trong số họ tồn tại nếu không có ông.

Năm 2003, ông được nữ hoàng Anh phong tước hiệp sĩ (một tước hiệu cao quý của Anh), tại Czechoslovakia ông được xem là anh hùng dân tộc và được chính tổng thống Cộng hòa Séc trao tặng huân chương Sư tử trắng (Order of the White Lion) – huân chương cao quý nhất của Cộng hòa Séc.

Câu chuyện của ông đã được dựng lại thành một phim vào năm 2011 với tựa Nicky’s Family

Có những con người làm cho chúng ta cảm thấy mình thật nhỏ bé!

Mưa đầu mùa – 2015

Jan 23, 2015
Category: Âm nhạc

Mùa mưa năm 2009, tôi có post một bài nhạc, bản Mưa đầu mùa, do một người bạn sáng tác và được rất nhiều bạn thích. Bài hát được Vũ sáng tác vào khoảng năm 2003, 2004. Vũ kể bài đầu tiên đó Vũ đàn bằng một cây đàn rất rẻ khi những năm đầu tiên đặt chân đến Úc.

Sau nhiều lần năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng Vũ đã đàn lại cho mình một phiên bản mới. Nhưng Vũ không cho mình đăng, vì Vũ nói là chưa hài lòng với phiên bản này, khi nào có thời gian sẽ đàn lại, có lẽ là Vũ hơi khó tính với âm nhạc của mình. Tuy nhiên, với cái lỗ tai trâu của tôi thì nghe vẫn rất hay! Có lẽ nhiều bạn cũng sẽ cảm nhận như vậy.

Vũ nói là Vũ muốn đàn bài này một cách hay hơn. Dù sao trong khi chờ đến phiên bản đó thì với tôi đây vẫn là một bài rất hay. Vì vậy nên thôi kệ, vẫn đăng share cho mọi người, sorry nghen Vũ :)

Và đây là phiên bản Mưa đầu mùa sau hơn 10 năm:

CBA Innovation Lab

Jan 14, 2015
Category: UX/UI

Hôm rồi công ty nơi mình làm việc vừa hoàn tất một đồ chơi mới cho team UX, gọi là Innovation Lab. Khu vực này rộng khoảng 650m2, tại đây UXD sẽ có nhiều công cụ, thiết bị hơn hiện đại hơn như tổng hợp thông tin các transaction theo thời gian thực theo từng vùng ở bất kỳ đâu, các thiết bị eye tracking mới, mô phỏng thực tế ảo,… Các thiết bị này sẽ hỗ trợ cho team UX làm các user interview, testing, analyst mà trước đây không làm được.

Có dịp sẽ viết chi tiết hơn về Innovation Lab này.

Travel Money Card

Jan 12, 2015
Category: Tạp bút
travel_card

Hôm rồi có người bạn kể chuyện đi du lịch ở Rome, để hành lý trong cốp rồi đi tham quan, quay ra thì thấy đã bị giang hồ đập kiếng xe, nạy băng sau rồi lấy hết tiền bạc.

Chợt nhớ hồi ở Việt Nam, mỗi lần mình và bạn bè đi du lịch nước ngoài thì đều có 1 chuyện phải làm là đi đổi tiền để xách theo. Không phải vì mọi người không có credit card mà vì xài thẻ ở nước ngoài phải chịu rất nhiều phí nên cuối cùng giải pháp mọi người thường chọn là xách theo nguyên cục tiền bỏ túi. Việc này khá nguy hiểm vì có những nơi (như Rome, Paris,…) dân 2 ngón móc túi rất nhiều.

Khi sang Úc ở mình mới biết là các ngân hàng ở đây có dịch vụ Travel Money Card khá hay. Nói một cách dễ hiểu thì dịch vụ này hoạt động như sau: trước khi đi xách tiền tới ngân hàng – kêu ngân hàng đổi sang loại ngoại tệ của nước cần đến và bỏ vô 1 cái thẻ cho mình, sau đó chỉ việc xách thẻ này đi du lịch.

Vì thẻ đã được load trước đúng loại ngoại tệ cần dùng nên khi xài ở nước ngoài không bị phí chuyển đổi ngoại tệ. Khi cần rút tiền thì có thể rút ở bất kỳ máy nào chấp nhận Visa, Master,… Trường hợp bị 2 ngón móc bóp thì chỉ việc báo về ngân hàng khóa thẻ lại là xong.

Ngoài ra thẻ này còn có thêm một số ưu điểm nữa như:

  • Có thể load trước nhiều loại ngoại tệ khác nhau vào thẻ, thích hợp với đi du lịch ở nhiều nước.
  • Vì là card prepaid nên không lo chi tiêu quá trớn như credit card.
  • Có thể lock trước tỉ giá trước khi đi du lịch, đỡ lo tỉ giá lên xuống bất thường.
  • Với ngân hàng mình đang xài thì có thể track real-time qua mobile app, dùng app này để lên plan chi tiêu trong suốt chuyến đi, khá tiện lợi.

Dịch vụ này khá tiện, không biết bây giờ ở VN đã có chưa, nếu chưa thì hy vọng sớm triển khai. Bạn bè mình có ai đang làm ngân hàng ở Việt Nam lúc nào rảnh nghiên cứu triển khai, chắc sẽ đắt khách.

Car Sharing

Jan 7, 2015
Category: Tạp bút
goget

Ở Úc có dịch vụ gọi là Car Sharing, sau khi đăng ký thành viên thì chúng ta sẽ được phát 1 cái thẻ. Xe của mấy dịch vụ này thì đậu khắp nơi trong thành phố (mỗi xe có một chỗ đậu riêng trên đường, thường các slot này có đánh dấu “car share only” và đã được các hãng car sharing mua đứt, xe thường không được đậu vô).

Sau khi đã là thành viên thì tải cái app về cài lên điện thoại, khi nào cần sử dụng thì chỉ cần lấy điện thoại ra book trước (vị trí xe, thời gian sử dụng xe). Sau đó dùng thẻ (đã được phát) để quẹt và vô xe rồi lái đi. Đi xong trả xe về chỗ cũ (car sharing không cho phép lấy xe 1 chỗ và trả 1 chỗ khác).

Phí sử dụng thì khoảng $7-8 cho mỗi giờ, mỗi km đi giá dưới $0.5 tùy theo loại tài khoản. Chỉ có vậy, không phải trả thêm bất kỳ phí gì khác kể cả xăng.

Trong công ty mình có mấy bạn không sở hữu xe hơi cá nhân, vì nhà mấy bạn đó gần spot của dịch vụ car sharing.
Theo thống kê thì mỗi chiếc xe car sharing sẽ giảm tải được tương đương 7 chiếc xe khác cho giao thông. Vì vậy dịch vụ này khá phổ biến ở Úc, đặc biệt là cho dân đi làm trong central (thường phải đi làm trong tuần bằng xe công cộng – xe hơi chỉ dùng vào dịp cuối tuần).

Trái chuối

Oct 10, 2014
Category: Tạp bút
trai_chuoi_2

Trưa nay lang thang đi ăn trưa, tình cờ đi ngang một quán nhỏ, bán đủ thứ từ sandwich kẹp đến hamburger, bánh mì thịt. Đứng trước cửa dòm menu thấy có cơm sườn ngon quá nên nhảy vô.

Quán nhỏ chỉ có vài cái bàn nhỏ vừa một người, đa số khách mua take away. Lúc order không biết là quán của người Việt hay người nước ngoài nên mình order bằng tiếng Anh. Tới lúc ngồi ăn dỏng tai nghe mọi người nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt nên mới biết là quán của người Việt. Cái không khí nhộp nhịp, giọng miền Tây rổn rảng trong cái bếp nhỏ, người nhận order, người làm bếp nói vọng ra, người tính tiền… tự nhiên làm nhớ cảm giác mấy quán cơm bình dân ở Việt Nam.

Cơm ăn cũng bình thường, được cái sườn ướp ngon. Ăn xong mình đứng chờ trả tiền, thấy có cái khay để mấy trái chuối (thường bên này mấy quán ăn trưa hay bán thêm trái cây – táo chuối lê gì cũng đồng giá $1/trái), hỏi chú tính tiền: “Chuối này bao nhiêu một trái vậy chú?”. Chú có vẻ hơi bất ngờ, xong cười tươi: “Thôi tặng tặng”.

– “Ý đâu được, đồ chú bán mà”

– “Thôi tặng, lấy đi con, nhiêu đâu, người Việt với nhau hết”

– “Dạ, con cảm ơn chú nhiều”

Đi bộ về văn phòng mà miệng cứ cười cười như đười ươi. Vui gì đâu nơi đất khách quê người!

Các bài cũ hơn:12345...17Trang sau »

BÀI ĐỌC NHIỀU